Chương 269 : Ngựa Hoang
Ain nhìn ra sự nhốn nháo của bộ lạc, hắn biết đâu đó sẽ có người phản đối bởi vì chức vụ của mình hiện tại.
Ain chẳng sợ, hắn là tộc trưởng, là người cho bọn họ có cuộc sống hiện tại, lời của hắn phải được đưa lên cao hết.
Ai không nghe? Ain chỉ lặng lẽ rít một hơi: “Hừ… trả giá thôi.”
Cải cách lần này sẽ lọc lại tài năng, những người có năng lực được đưa vào đúng nơi của mình.
Không còn như trước dựa vào danh tiếng, sức mạnh và sự ảnh hưởng.
Bộ lạc cần phải vào quy củ, chuyên nghiệp và hiện đại hơn.
Nhưng cái khó là Ain chưa từng đi nghĩa vụ, bởi kiếp trước Ain không đủ điều kiện, từ đó kiến thức về quân đội gần như mù mịt, vì vậy mà hắn mới nhờ đến Ry xem và tinh chỉnh cho hệ thống mới phù hợp.
Không chỉ Ry, Ain còn âm thầm trao đổi với những lão làng trong bộ lạc xem ý kiến của họ, sau đó Ain đúc kết lại mới có tờ thông báo cho toàn dân.
Đương nhiên là còn nhiều thông báo khác nhưng đợi qua mùa xuân trước đã.
…
Ngày 31/ 12/ năm thứ 5 Lạc Việt.
Ain lại đứng trước những ngôi mộ ở Vườn Vĩnh Cửu. Hắn cúi đầu một phút, rồi thắp nén nhang.
Trước mặt Ain là một tấm bia hình chữ nhật khổng lồ cao 5m, rộng 3m.
Những ngôi mộ có trong đây đều được khắc lên trên mặt bia lớn này, có một số không được tạc lên do thiếu thông tin, những người đó được Ain tiết lộ cho các tộc nhân làm công việc này, họ là thành viên của đội Phán Quyết.
Từ sau khi thông báo giáng chức của Ska, thì đa phần các tộc nhân cũ đều mơ hồ nhận ra đội Phán Quyết, nhưng bây giờ chính tai nghe tộc trưởng nói.
Họ càng khâm phục những người này, cống hiến âm thầm cho bộ lạc không được ghi nhận, chỉ có thể nằm ở đây một cách vô danh. Không ai cũng đủ sức chịu sự cô đơn như vậy.
Những người dọn dẹp Vườn Vĩnh Cửu cũng đã hiểu vì sao vẫn có người thắp nhang, cúng bái cho những ngôi mộ vô danh, thì ra họ vẫn còn đồng đội nhớ tới.
Hơn 5 năm, tộc trưởng mới dám tiết lộ một chút, cho thấy ngay cả tộc trưởng chẳng dám công khai thân phận của họ, bởi vì sự an toàn của cả bộ lạc.
Giờ đây, những người dọn dẹp có lẽ dành thêm ít thời gian chú ý tới những ngôi mộ như vậy, bởi họ cả đời đã bảo vệ bộ lạc trong bóng tối rồi.
Hôm nay, các tộc nhân như tục lệ mới sẽ tới đây cúng bái cho người thân, nhưng chỉ có Ain là đến sớm nhất.
Không vì làm màu trước tộc nhân, mà là tận đáy lòng của hắn. Ain nợ những người này quá nhiều rồi, có mộ của kẻ tốt, có mộ của kẻ phản bội chung quy lại họ cũng từng là tộc nhân bộ lạc.
Chỉ có kẻ nào không xứng đáng mới không có mặt ở đây, họ nằm xuống không sai, chỉ sai là số phận đưa đẩy họ tới chỗ Ain. Phản bội tìm nơi tốt hơn là điều chẳng ai có thể ngăn cấm, đó là quyền của con người.
Chỉ là Ain tiêu diệt họ vì bộ lạc này, vì sự an toàn bản thân. Đó cũng là quyền của con người.
Không ai đúng, không ai sai.
Chỉ có số phận ngắn hay dài.
Ain không biết khi họ chẳng nằm xuống liệu bộ lạc đã sụp đổ hay phát triển hơn.
Ain chỉ rõ, hắn đã hành động phải thật dứt khoát nếu không hậu quả khó lường.
Ain quay đầu rời đi, từ ngoài cổng đã có lục đục một số người đi tới thăm mộ sớm, thấy tộc trưởng đi ra họ vội cúi đầu chào.
Ain mỉm cười, tiến lại đỡ một lão bà dậy.
Nhìn đoàn người nhỏ đi vào khu mộ, Ain thở dài, hắn đã dạy nhiều về hành vi đúng đắn, những cái tốt của người Việt. Như không cúi đầu chào mình, bởi hắn nhỏ tuổi cũng không phải là người trong gia đình họ.
Nhưng họ vẫn làm như vậy, bởi vì Ain hiểu đối với họ hắn còn lớn hơn cả tổ tiên, đây không phải là hành vi cố chấp hay gì cả mà là nguyên tắc trong thời đại này.
Ain chỉ có thể cười khổ, có những thứ hắn chẳng thể thay đổi liền được mà phải từ tốn.
Ain bước đi, ở nhà còn quá nhiều chuyện.
Ngày mai là ngày đầu xuân, có lễ hội ăn mừng, rồi hắn lại đi ra ruộng bậc thang trồng lúa – lễ Tịch điền đầu tiên của bộ lạc.
Tối đến phải chuẩn bị cho các công trình ở khu vực mới, thông báo phân chia lãnh thổ thành những nơi mới.
Mà Ain vẫn nể phục Pu, sau khi trả lại cho Ry ở nơi ven biển kia, nó tức tốc chạy khắp các khu vực mới đôn đốc các tộc nhân mới xây dựng cơ sở một cách nhanh chóng.
Phần lớn trong 2000 tộc nhân cũ, có hơn 1700 người đã từng tham gia công việc xây dựng nên khi không có Pu ở đó, họ vẫn có thể chỉ dẫn tộc nhân mới làm việc.
Tuy là tốc độ tương đối chậm, đỡ hơn là không làm gì.
Tới nay, mọi thứ đã hoàn thành trước thời hạn đặt ra, Ain có thể chia lại dân số, chỉ còn tiếc một số thứ chưa được ưng.
Như đường đi vẫn đang làm, nhưng với lượng công việc hiện tại thì phải đợi ít nhất là mùa thu mới làm xong.
Ain đang suy tính tạm thời liên lạc với các khu vực thông qua đội kỵ binh, nhưng phần lớn đã đi giao thương rồi.
“Nếu có ngựa ở đây thì hay biết mấy…”
Ain đang đi nói vu vơ thì khựng lại, hắn dừng lại trước cây cầu.
“Ngựa? Ngựa? Đúng rồi, chết tiệt mình quên mất, có hai loài ngựa. Xem nào, một loại thì to lớn, một loại thì tương đối nhỏ con. Cưỡi được chúng đâu phải chuyện dễ.”
Ain đi đi lại lại trước cây cầu, hắn vò đầu bức tai, đúng là ở chỗ của Opf có hai loài ngựa, số lượng mỗi loài cả trăm con. Nhưng tất cả đều là ngựa hoang, hiện Opf chỉ có thể nuôi nhốt và tiếp xúc từ từ.
Còn muốn thuần hóa rồi cưỡi nó là khoảng thời gian rất dài.
Ngựa có niềm kiêu ngạo riêng. Muốn thuần ngựa, phải khiến nó tâm phục. Nhưng trong bộ lạc này, có mấy ai đủ sức đối đầu một con ngựa hoang?
Ain thật sự muốn có loài ngựa để vận chuyển, kéo xe liên lạc, bởi vì số các loài vật ở bộ lạc chỉ có sói và ngựa là đủ nhanh để chạy.
Những con khác tùy vào trường hợp, mà sói càng khó thuần phục hơn, chỉ may có gia đình Ichi còn hiền lành, chứ mấy anh em khác của nó chẳng hề hiền chút nào.
“Thôi tới coi xem sao, dù gì sáng nay cũng rảnh.”
Ain thở dài quyết định. Hắn huýt sáo một cái.
Từ bên kia cây cầu, chạy tới nhanh chóng là Ichi, nó quẫy đuôi dụi vào người Ain như đòi ăn. Nhưng Ain có chuyện gấp nên chẳng mảy may tới biểu hiện của thú cưng.
“Ichi chở tao tới chỗ của Opf.”
Ichi thở phì phì như than vãn: “Lại nữa à?” Bởi nó mới vừa về từ chỗ đó mà, chủ nhân muốn thì nó chiều thôi. Rồi nó vẫn hạ người xuống, vững như một chiến mã.
Chân trước Ichi đạp nhẹ hai nhịp, như đang đếm ngược. Rồi nó vút đi trong màn sương, mang theo vị tộc trưởng và cả một quyết tâm mới.
Chỉ mình Ain mới cảm nhận được cái lạnh buốt của gió sáng sớm mùa đông, những ngày cuối cùng trước khi xuân sang. Ichi phóng đi vun vút, lông dựng cả lên vì gió lùa.
Với tốc độ khoảng 60km/h, Ain chẳng khác nào bị gió cắt da mặt, răng va vào nhau lập cập.
Chạy hơn một giờ, cuối cùng Ichi mới dừng lại. Ain không phải bước xuống, mà là… trườn xuống.
Hắn lảo đảo tìm một góc khuất bên lùm cây, gập người nôn thốc nôn tháo. Lắc lư trên lưng Ichi không khác gì ngồi trên thuyền giữa biển động.
Lau miệng, Ain bước ra khỏi bụi cây thì thấy Opf đang ở sân cho Ichi uống nước. Hắn gượng nói:
“Opf, bầy ngựa… em cho chúng ở đâu vậy?”
Opf có vẻ hơi bất ngờ, nhưng vẫn trả lời ngay:
“Chúng ở khu phía tây, sao vậy anh?”
Ain đờ mặt. Hắn đang ở phía bắc, tức là cách chỗ kia ít nhất 60km đường rừng nữa. Nuốt nước bọt một cái “ực” hắn cố hỏi lại:
“Vậy… ở đây còn con nào không?”
Opf lắc đầu, Ain như sụp đổ. Lại phải cưỡi Ichi tiếp sao?
Nhưng rồi Opf như nhớ ra điều gì:
“À mà… vẫn còn một con. Ở trạm dịch số 2, là con ngựa khá lạ trong bầy. Nhưng nó lạ lắm, chẳng ai điều khiển được, em đành nhốt riêng nó để nó tự do hơn. Nếu anh muốn thì tới đó xem thử.”
Ain chẳng đợi nghe thêm, đã vỗ nhẹ vào lưng Ichi. Lần nữa, hắn lại lao đi cùng con sói, để lại Opf hậm hực nhìn theo:
“Người gì đâu, không thèm hỏi thăm lấy một câu…” Cô dậm chân xuống đất đầy bực bội.
Từ trong nhà vọng ra tiếng nhóc Pea:
“Opf ơi, chị làm gì ngoài đó vậy?”
Opf lắc đầu, thở dài rồi quay vào.
…
Nửa tiếng sau, Ain và Ichi đã có mặt tại trạm dịch số 2 – điểm trung chuyển quan trọng của kỵ binh.
Trạm dịch có năm công trình lớn:
+ Khu sinh hoạt cho 40 người.
+ Chuồng trại nuôi ngựa và các loài vật cưỡi khác.
+ Hồ nước
+ Sân tập luyện.
+ Tháp canh, có thể đốt để cảnh báo các trạm dịch gần đó, khi xảy ra chiến tranh.
Ngoài ra còn có một nhà tổng, nơi đặt chỉ huy trạm và tiếp nhận mệnh lệnh từ trung tâm.
Từ xa, Ain đã thấy cổng tre cao hơn 5m, bên trên treo tấm bảng khắc số 2. Lá cờ đỏ bay phần phật trên cây tre cạnh đó.
Vừa bước xuống khỏi Ichi, Ain đã được hai tộc nhân mặc giáp nhẹ ra đón. Họ cúi đầu vội vã dẫn hắn vào. Ichi cũng được dắt đến chuồng trại nghỉ ngơi và uống nước.
Ain bước vào nhà tổng, không khỏi gật gù: kết cấu quen thuộc, phong cách do Pu thiết kế. Hắn thầm khen trong lòng.
Người phụ trách trạm này là một thành viên cũ của đội săn, có tiếng nói khá vững trong cộng đồng. Thấy Ain, người kia lập tức quỳ xuống. Ain vội đưa tay đỡ:
“Ở đây không cần khách sáo như thế.”
Người kia thoáng lưỡng lự, rồi mới đứng dậy. Hai người ngồi xuống bàn tre, Ain đi thẳng vào vấn đề:
“Tôi nghe Opf nói, ở đây có một con ngựa?”
Người kia trầm ngâm, rồi đáp:
“Vâng, đúng là có. Nhưng tộc trưởng có thể tới trạm khác thì hơn. Con ngựa này bất kham, nhóm nuôi thú cũng bó tay. Tụi tôi chỉ dám cho nó ăn từ xa chứ không thể lại gần…”
Ain có chút ớn lạnh, nhưng hắn cũng đâu còn lựa chọn nào khác, đã đến tận đây rồi, không thể quay về tay trắng.
Hắn nhìn người phụ trách, nói dứt khoát:
“Không sao. Đưa tôi gặp nó đi.”
Người kia không ngạc nhiên. Ai từng biết Ain đều hiểu, đã quyết là không lùi. Hắn gật đầu, rồi cả hai men theo lối sau nhà tổng, băng qua khu rào tre, đi chừng năm phút thì tới một khu đất rộng.
Bãi cỏ xanh mướt trải dài như một tấm thảm thiên nhiên. Gió sớm nhẹ thổi, mặt trời vừa ló rạng nhuộm vàng cả khoảng đất. Cảnh vật yên tĩnh đến lạ, khiến người ta quên mất đây là nơi nhốt một con ngựa nguy hiểm.
Ain hơi nheo mắt lại, đúng là một nơi lý tưởng cho một con mãnh thú cô lập với phần còn lại của thế giới.
Bất chợt, một tiếng động vang lên từ xa.
“Bịch!”
Một cái bóng lớn đang chạy về phía họ.
Từ sau cụm cây bụi bên mép bãi, con ngựa xuất hiện. Lông trắng mướt, cao lớn khác thường, bắp thịt cuồn cuộn, đuôi dài vung mạnh. Mắt nó – hoang dại, lạnh lùng, đầy cảnh giác.
Nó không hí, không gầm. Chỉ dừng lại cách Ain mười mét, ánh mắt không rời khỏi con người đứng trước mặt.
Bốn mắt nhìn nhau. Không khí như đông đặc.
Người phụ trách đứng kế bên Ain nín thở, bàn tay đã đặt sẵn lên chuôi dao ngắn đeo bên hông, phòng khi Ain bị tấn công.
Nhưng Ain lại cười nhẹ.
Một nụ cười rất… Ain.
Hắn nhắm mắt, hít một hơi sâu. Gió lướt qua mặt, xuyên qua từng sợi tóc. Trong khoảnh khắc, Ain để bản thân hòa vào nhịp thở của vùng đất này, như thể hắn đang nghe tiếng cỏ rì rào thì thầm những bí mật của con ngựa kia.
Rồi hắn mở mắt.
Ánh mắt hắn sắc lạnh, điềm tĩnh, và đầy uy lực.
Màu mắt của hắn đã biến đổi, màu xanh lam đẹp đẽ nhưng chứa đầy sự nguy hiểm.
Một ánh nhìn của kẻ từng đối mặt với sói, từng cười trước lũ sói, từng dắt theo lợn rừng đi băng qua sông. Ain nhìn con ngựa như thể… hắn là bá chủ của thế giới này. (hắn tự tưởng tượng đấy “._.” )
Con ngựa khựng lại. Nó không lùi, nhưng cũng không tiến. Tai nó giật nhẹ, chân dậm xuống đất một hành động nửa chừng giữa sự thách thức và bối rối.
Ain bước lên một bước.
Con ngựa phồng lỗ mũi, thở mạnh nhưng không bỏ chạy.
Ain lại bước thêm một bước nữa.
Gió lặng.
Không ai nói gì.
(đoạn kết chương nhạt, mn thông cảm, câu chương đó 🙂.)
Tấu chương xong.