Chương 268 : Hệ Thống Quân Sự
Ngày hôm sau.
Mọi người lại trở về như ngày thường.
Ry cùng với nhiều thành viên đi săn quay lại chỗ của Pu để hỗ trợ thằng nhóc.
Những thành viên đi săn khác như thường ngày ra khỏi bộ lạc tứ sớm kiếm bãi săn mới.
Người làm ruộng, người cấy, người trồng cây, người đốt lửa mở lò nung.
Không khí tất bật ấy đã tỏa ra nguồn nhiệt đủ sưởi qua cái lạnh buốt của mùa đông trong tháng đầu tiên.
Sang tháng thứ hai thì tuyết bắt đầu rơi.
Các tộc nhân đành trở về khu trung tâm sinh hoạt, lũ trẻ còn thì khoái chí chạy nhảy, đùa giỡn bên ngoài.
Dù được trang bị áo lông nhưng cái lạnh cũng khiến phần lớn tộc nhân buốt da.
Ain ở trong nhà, sưởi ấm một mình, đúng ra hôm nay là ngày hắn thông báo mọi người về hệ thống sức mạnh mới. Cũng là cải cách đầu tiên cho Cửu Thiên An Lạc.
Nhưng với cái lạnh này thì…
“Hừ hừ, mẹ nó, lũ sói trốn đâu rồi không biết? Có tụi nó ôm cho đỡ ấm, chứ lạnh vãi.”
Ain co ro đi vào bếp đốt củi lên sưởi ấm, nhưng tay hắn lạnh buốt chẳng thể làm gì được.
Đốt lửa ở Lạc Việt vẫn còn khá nguyên thủy, dùng hai cành cây được khoét phù hợp, rồi chà tới khi nào ma sát tạo ra những tia lửa nhỏ thì bỏ vào phần bùi nhùi và thổi nhẹ nhàng tới khi cháy.
Sau khi đốt xong, đa phần các tộc nhân sẽ giữ lại phần than đỏ bỏ vào các dụng cụ giữ nhiệt, tới khi cần sẽ mang ra thổi lên, tiết kiệm thời gian.
Sau khi đồ dùng sắt, đồng phổ biến, thì phần than hồng được lưu giữ ở bên trong các hộp sắt kín đặt ở giữa bếp.
Ain mấy ngày trước vẫn làm như vậy, nhưng hôm nay do lạnh quá nên hắn bắt ấm nước lên nấu để sưởi ấm cơ thể thì lỡ tay đổ hết vào phần than dự trữ.
Thế là chẳng còn gì để đốt lửa cả.
Ain quăng hai khúc gỗ vào xó bếp, rồi đi vào phòng ngủ muốn dùng cách ngủ quên đi cơn lạnh.
Nhưng lạnh quá.
Ain lại đành lủi thủi vào bếp để đốt lửa sưởi ấm.
Cuối cùng sau nửa tiếng miệt mài, Ain cũng thành công bắt cho mình một ấm nước.
Ain vì mệt nên ngủ gật trên bàn, mà quên mất nước đang sôi ùng ục.
Khi Ain tỉnh dậy, thì nước đã vơi đi một phần ba, cũng may là lửa vẫn còn. Nếu không hắn lại phải ngồi chà cây tạo lửa.
Ở bên ngoài.
Ngọn núi kế bên nhà Ain thành nơi thu hút nhiều tộc nhân tới lui nhất trong tháng 11 mùa đông này.
Lý do thực tế thì Ain chưa rõ, nhưng có những điều cơ bản sau: lão Quy biến mất nên thế lực bí ẩn bên trong ngọn núi chẳng còn ai trông coi, từ đây số thú ùa ra ngoài bộ lạc ngày càng nhiều.
Nhưng vấn đề là chúng không thể sống quá ba ngày, quá thời gian là chúng lập tức khô khốc như bị rút hết nước trong cơ thể, thịt thì không ăn được.
Dù có bắt ngày 1, làm thịt ăn ngày 1 thì tới ngày 3 số thịt ấy cũng từ cơ thể người ăn tuôn ra bằng miệng hoặc đại tiện. Số sản phẩm ấy sẽ chìm dần trong đất nhanh chóng.
Nhu cầu của nhóm Nấu ăn về việc cần lượng đá lớn để sử dụng cho mùa hè, nên họ cùng với nhiều thành viên Xây dựng tiến hành lắp đặt một hệ thống ròng rọc chuyển đá cây xuống dưới chân núi. Sau đó là luân chuyển vào hầm đá để bảo quản.
Nếu trước kia thì họ sẽ chẳng làm được, nhưng sau khi lão Quy hóa thần thì đám tộc nhân mới xây dựng được trên ngọn núi này.
Đám sói nhà Ain cũng chạy lên đây săn mồi, nhóm Trồng trọt cũng rục rịch chạy lên để tìm loại cây mới, dù mỗi năm bọn họ tìm và khai phá ra cả chục loại thực vật.
Nhóm đi săn thì càng hưng phấn hơn, bởi vì trong lịch sử của bộ lạc chưa ai đi săn được một con thú nào ở ngọn núi này. Giờ lớp màn bí ẩn đã vỡ, họ muốn mình là người đầu tiên ghi vào lịch sử. Tiếc là tới khi Ain hay tin cũng chưa ai thành công săn được.
Ở xa như Lim còn có ý định gấp rút chạy về tìm quặng đủ hiểu ngọn núi này bí ẩn ra sao.
Nhưng cái gì cũng có lý do của nó.
Ain hoàn toàn hiểu việc này, không có gì là bữa ăn miễn phí.
Chắc chắn thế lực bí ẩn kia đang muốn làm một thứ gì đó, mà cần lượng sinh khí con người tập hợp đông đúc như vậy.
Ain càng chửi mắng lão Quy hơn, khi hóa Thần chẳng để lại cho mình manh mối về ngọn núi này.
Nhưng Ain kệ vậy, giờ có bùng phát cũng chẳng có ai đỡ nỗi, mà nó đã tiếp xúc quan sát bộ lạc cũng 5 năm rồi ít nhất cũng có một chút tình cảm, có khi đây là cách nó thể hiện tình cảm với bộ lạc.
Miễn là hiện tại nó vẫn chưa gây hại cho bộ lạc, Ain lười để tâm, còn khi có chuyện là hắn gấp rút tạo thuốc nổ cho ngọn núi này biến mất luôn.
…
Ngày thứ 20 tháng 11 năm thứ 5 Lạc Việt.
Thời tiết dần dịu hơn, tuyết cũng không còn rơi quá nhiều, lớp tuyết dày được tích lũy bên ngoài đủ làm những con người tuyết, ngôi nhà được xây dựng bởi mấy đứa trẻ con.
Ain ngồi trong nhà sưởi, nhìn tuyết tan ngoài sân, miệng nhếch nhẹ khi thấy cảnh đám trẻ lăn lê chà cây nhóm lửa như hắn sáng nay. Rồi hắn lẩm bẩm: “Đến lúc rồi…”
Cảnh bên ngoài.
Có mấy người lớn còn chạy ra phụ mấy đứa nhỏ những món đồ chơi bằng tuyến.
Sau đó là hội thao chọi tuyết được khai mạc thần tốc, sau đó lại bế mạc khi người mẹ hoặc vợ bước ra la mắng.
Ain lập tức tung ra thông báo kia.
Tất cả đọc xong liền cảm thấy cổ bị bóp lại vậy.
“Hệ thống quân sự mới.
Phân loại cấp bậc:
+ Tập Sự: độ tuổi từ 8 tới 15. Được huấn luyện chuyên sâu.
Yêu cầu: Sẽ không tiếp xúc với gia đình trong 2 năm đầu, năm thứ 3 và 4 sẽ có lịch được gặp mặt và về nhà thăm gia đình. Hai năm cuối sẽ không được tiếp xúc với gia đình.
+ Tân Binh: Được xác nhận vào biên chế, có thể về thăm gia đình theo định kỳ. Tiếp tục huấn luyện và thực tập tới khi vượt quá tiêu chuẩn.
+ Binh Sĩ: Là cấp độ được phân chia các nhiệm vụ khác nhau và có những điều kiện thăng cấp khác nhau. Giới hạn độ tuổi thăng cấp là dưới 20 tuổi.
Đồng nghĩa là sẽ tránh được nhiều trường hợp dùng mối quan hệ để thăng cấp dễ dàng, sàng lọc được đâu là tài năng sẽ xét vào trường hợp đặc biệt.
+ Binh Tá: Là cấp bậc được giảng dạy kiến thức, chủ yếu cho Tập Sự. Giới hạn độ tuổi thăng cấp là dưới 30 tuổi.
+ Chiến Tướng: Là cấp bậc được lựa chọn với những tiêu chí chọn lựa gắt gao bởi hội đồng gồm Tổng Chỉ Huy, Phó Chỉ Huy và Sĩ Quan Trưởng.
+ Chỉ Huy: Là cấp bậc cao nhất bộ lạc, được lựa chọn bởi Tộc trưởng.
Các công việc khác liên quan sẽ được gửi riêng khi sau vòng tuyển chọn diễn ra.
Thời gian: 1/3/ năm thứ 6 Lạc Việt sẽ bắt đầu tuyển chọn, những chức vụ đang nắm giữ hiện tại sẽ hủy bỏ sau ngày này, những lĩnh vực khác chờ thời gian thông báo sau.”
Điều này có nghĩa là gì?
Ai cũng có thể đạt tới cấp bậc cao nhất, miễn là thỏa các điều kiện sẽ được công bố sau. Ngay cả những người đã trên 30 tuổi cũng có thể đạt cấp Binh Tá, tương đương với Tiểu đội trưởng bây giờ, nghĩ thôi mà nhiều kẻ đã nở nụ cười thích thú.
Chưa hết là còn nhiều công việc khác, vậy là những thợ săn chưa đủ điều kiện vẫn có thể sinh nhai mà không bỏ rơi.
Vừa giải quyết vấn đề nhiều tài năng khác không được trọng dụng, vừa tạo ra sự ganh đua không ít.
Những lão già thì cười thầm, còn đám trẻ thì nhăn mặt không thôi, đây là ép bọn nó không được ra chiến trường khi chưa đủ 20 tuổi mà, nhưng ngẫm lại tốt cho bọn nó khi được trao dồi nhiều năm huấn luyện.
…
Ain đưa ra thông báo này chứng minh cho thấy Ry hoàn toàn chấp thuận, chính nó còn gợi ý nhiều thứ trong thông báo này.
Ry hoàn toàn hiểu Ain đang mở ra kỷ nguyên mới cho bộ lạc, cũng như đứng trên tinh thần là người bạn thân, Ry hoàn toàn ủng hộ hai tay hai chân.
Nhưng chính vì đồng ý, có nghĩa là…
“Ry, đây là sao, chẳng phải như vậy là cậu chỉ được Binh Tá thôi sao?”
Lim bước vào lều, đi cùng hắn là Pu, ánh mắt của nó cũng hiện lên cùng câu hỏi với Lim.
Ry chỉ mỉm cười, nó đi lại bàn gỗ, ngồi xuống rót cho cả ba những chén nước ấm.
Pu ngồi xuống nhưng ánh mắt của nó vẫn không ngừng nhìn Ry, như thể đây không còn là người bạn mà Pu quen biết.
“Hai người vội vàng quá rồi. Chẳng phải còn thông báo nửa sao?”
Ry mỉm cười rồi đáp, nhưng Lim và Pu vẫn như vậy. Ry thở dài, tay cầm chén nước nói:
“Được rồi. Thật sự thì khi mà tôi nhận bản đầu tiên của Ain thì cũng đắn đo lắm, sau tôi suy ngẫm lại, như hiện tại là tốt hơn.”
Pu khẽ nhíu mày, lòng băn khoăn: đây có còn là Ry mà nó từng biết không?
“Sau khi đi làm nhiệm vụ ở ngọn núi lửa kia, trở về lại gặp chiến tranh. Trải qua nhiều thứ, tôi nhận ra mình vẫn chưa đủ trưởng thành, tôi không rõ nữa. Có gì đó trong tôi mách bảo rằng nếu muốn tiếp tục đồng hành cùng Ain, tôi phải chậm lại một nhịp.
Việc đứng cùng với Ain, tôi thấy mình vẫn chưa trưởng thành. Áp lực lên tôi quá lớn, tôi quyết định không tốt, nên…”
Ry cúi đầu, Pu vội nói:
“Ry, mày…”
“Pu, được rồi, tao rõ hơn ai hết. Kể cả Dio, nó cũng hiểu mà, chúng ta muốn tiếp tục phải tự mình phát triển hơn.”
Ry ngẩng mặt, cắt lời của thằng bạn, Pu thấy ánh mắt của Ry là sự đơn độc, cô đơn hoặc có gì đó không thể tả bằng lời.
“Mày, có lẽ không biết. Ngày đó, khi tao vào nhà của Ain, tao đã thấy gì đâu?”
Pu và Lim ngạc nhiên trước lời này của Ry, giọng nói của nó dường như run rẩy khi thấy gì đó rất kinh khủng.
“Một cuộc cải cách rất lớn, lớn tới nổi tao chẳng dám tưởng tượng tới. Mày có biết vì sao mà Ain lại cho tao đi cùng Garu tới khu núi lửa không? Nó muốn tao phát triển bản thân tới mức mà nó muốn, bởi nếu cải cách này diễn ra. Tao, Dio, hay cả mày, những người khác đều bị bỏ lại. Chỉ còn mình nó đứng đó cô độc lần nữa.”
Giọng Ry run rẩy, ánh mắt đầy giằng xé. Càng nói, vẻ mặt nó càng lộ rõ nỗi đau đang kìm nén.
Rồi Ry trở lại bình thường.
“Tao không muốn Ain lại như vậy.
Từ nhỏ nó đã giúp tụi mình.
Tao muốn giúp – bằng tất cả cơ thể này… nhưng tao chẳng giúp được gì.
Aiz, bởi vậy mà tao mới đồng ý cho thông báo này, bởi vì tao hiểu Ain vẫn muốn tụi mình đi cùng nhau nhưng yêu cầu của nó quá cao, tao cần phải trưởng thành hơn.
Tao phải đứng từ nơi thấp nhất đi lên tới chức cao nhất, lòng dân mới vững.
Mày đừng nhìn tao bằng ánh mắt đó, tao đã nhìn lại khi được danh nhóm trưởng đi săn tuy cao cả, hào nhoáng nhưng chẳng có mấy ai coi trọng lời nói của tao.
Ngay cả các tiểu đội trưởng còn chẳng tin tao, nói chi là Dio hay Ain, họ nghĩ tao có chức này là do bạn thân của Ain. Tao phải chứng minh thì họ mới an lòng theo Ain.
Chỉ khi như vậy, cả bộ lạc này mới phát triển được. Ain từ đó cũng nhẹ lòng hơn.”
Lim và Pu im lặng hoàn toàn, cả hai không ngờ Ry cũng có mặt như thế này. Ry vẫn nói tiếp:
“Tao từng nói chuyện với Ain rồi…Nó chẳng nói gì, chỉ đặt bản thông báo xuống bàn, rồi quay lưng đi. Nhưng tao hiểu nó đang đánh cược lần cuối với bọn mình.”
Hai người kia nhìn nhau, rồi đều rời khỏi lều của Ry bởi họ vẫn quá choáng ngợp trước tâm sự của Ry. Họ cần thời gian tiêu hóa lượng thông tin vừa rồi.
Bỏ lại Ry vẫn thẫn thờ với chén trà nóng hổi.
tấu chương xong.