Chương 259 : Phát Triển Thêm Nữa
Nếu đã muốn đồng ý lời mời thì Ain cần phải làm cho đội kỵ binh hùng mạnh hơn.
Bởi vì chỉ có đội kỵ binh mới đủ sức áp đảo tinh thần và sức mạnh ngay lập tức được.
Ngay lập tức, lệnh của Ain được ban bố xuống.
Đầu tiên là vũ khí.
Nhóm Chế tác phải gạt hết nhiệm vụ đang làm, cải tiến những cây thương trở nên tốt hơn, mũ giáp cũng được làm gấp rút.
Tiếp đó là vật phẩm trao đổi.
Nhóm nhà kho kết hợp với nhóm thủ công chuẩn bị cho cuộc giao thương đầu tiên, mọi thứ có khả năng trao đổi được mang đi, từ lương thực tới vũ khí. Nhưng Eny phải tính toán làm sao phải có lời mang về cho bộ lạc.
Tiếp theo là nhân sự.
Lần này, Ain chọn Eny làm trưởng đoàn, Rac phó đoàn, Garu hộ tống và nhiều thành viên chủ chốt trong các lĩnh vực khác, với mục tiêu đề ra là trao đổi phải có lợi cho Lạc Việt.
Thổi phồng giá, nói xạo hay bất cứ cách gì cũng được, chỉ cần Lạc Việt có lợi là Ain đồng ý tất. Những thành viên kia là sẽ đóng chuyên gia thẩm định, xem mặt hàng nào nên đổi mặt hàng nào không.
Với khả năng của Eny, kết hợp với Rac và sự bảo vệ của Garu, Ain hoàn toàn yên tâm đội ngũ này.
Cuối cùng là kỵ binh.
Những chiến sĩ được lựa chọn cẩn thận, phải là người có sức chiến đấu cao, khả năng độc lập và hoạt động theo đội tốt, ngoại hình phải đồng đều, cân đối. Gương mặt phải đẹp, góc cạnh, khí chất mạnh mẽ.
Ain còn tốn một buổi trưa để hướng dẫn điều lệnh, khẩu hiệu, hành động ra sao. Mục đích là tạo ra một đội quân mạnh mẽ khiến cho kẻ thù dè chừng.
Đội kỵ binh này cũng chẳng đứng cho đẹp, mà họ chính là lớp bảo vệ duy nhất cho toàn đoàn người, bởi vậy khả năng sử dụng linh hoạt vũ khí được coi trọng.
Những con thú đi cùng cũng được chọn lọc kỹ càng, một số đảm nhận vận chuyển hàng hóa, trinh sát, chiến đấu khi cần, canh gác ở nơi xa.
Một số đội trưởng, nhóm trưởng còn lại gấp gáp chạy về trong ngày gặp Ain nghe hắn dặn dò kỹ lưỡng.
Làm xong mọi chuyện, Ain mới dám trở về nghỉ ngơi.
Màn đêm buông xuống nhưng các tộc nhân thì vô cùng hào hứng mà không ngủ được.
Bởi đây là cuộc giao thương đầu tiên, là bước đầu tiên đánh dấu cho sự công nhận của các bộ lạc khác. Là bước vươn mình ra khỏi nơi nhỏ bé này.
Ai mà không lo lắng, mong chờ chứ.
Ai cũng muốn sáng thật nhanh, để họ gấp gáp chuẩn bị. Dù chỉ là mới vừa vào thu, nhưng ai cũng nôn nóng rồi.
Họ càng nôn hơn khi Ain vẫn giữ nguyên hội thao mùa đông, đồng nghĩa là một lượng lớn đối thủ bị loại, từ đó khả năng đoạt chức vô địch được tăng cao.
Người vui nhất chắc là Ry, bởi đối thủ nặng ký nhất là Garu được cho đi làm nhiệm vụ, hội thao năm nay có ai đủ sức cản nó nữa.
…
Đêm hôm đó, khi mọi người còn đang tụm năm tụm bảy bàn tán về hội thao, Ry đã lặng lẽ ra sân trước nhà.
Nó không ngủ được, có lẽ vì quá vui mừng, quá hồi hộp.
Ánh trăng lấp loáng phản chiếu mồ hôi trên cơ thể cuồn cuộn cơ bắp của nó. Tay cầm cây rìu luyện tập, Ry vừa chạy vừa múa rìu liên tục không ngừng nghỉ.
Mỗi bước đạp xuống, mặt đất khẽ chấn động.
Mỗi lần múa, luồng gió từ lưỡi rìu xé toạc màn đêm.
Ry không cho phép mình chủ quan, cho dù Garu đối thủ số một đã vắng mặt. Nó biết còn rất nhiều người đang âm thầm tiến bộ, chỉ chờ cơ hội này để tranh đoạt vinh quang.
“Chỉ cần một sơ hở… chỉ một chút lười biếng thôi là sẽ bị nuốt chửng ngay.” Ry thầm nhắc mình.
Nó tập hết bài cơ bản đến những đòn biến hóa phức tạp, rồi lại tự nghĩ ra cách ứng biến khi bị tấn công bất ngờ.
Mồ hôi nhỏ thành vũng dưới chân. Đôi mắt Ry ánh lên vẻ kiên định như lửa.
Nó không chỉ muốn thắng, mà muốn thắng đẹp, thắng thuyết phục để xứng đáng với kỳ vọng của Ain, và để khẳng định bản thân trong kỷ nguyên mới của Lạc Việt.
Xa xa, vài ánh mắt len lén dõi theo Ry.
Họ thầm rùng mình: “Không có Garu…nhưng với Ry thế này, hội thao năm nay còn khó hơn rồi.”
Họ cũng như Ry, cũng quá nóng lòng nên đi ra ngoài tập cho cơ thể mỏi nhừ để ngủ dễ hơn, nhưng nhìn Ry hăng say tập luyện như vậy. Họ cảm thấy nể phục không thôi.
Quả nhiên tài năng phải đi kèm với sự nỗ lực nếu không cũng chỉ hoa nhài cắm bãi cứt trâu.
Họ cũng lao đầu vào luyện tập một cách điên cuồng, nếu đã không vượt lên thì phải cố đừng để bỏ lại quá xa.
…
Sáng sớm.
Các tộc nhân đã vội vàng chạy ra ngoài làm việc.
Ở khu nhà nung.
Mih cật lực rèn vũ khí, vì lệnh của Ain nên việc tìm vật liệu mới xây cầu được dời đi, từ đây giúp Mih có thời gian tìm hiểu hơn.
Thương thì rất dễ, vì nó biến thể của lao nên cải tiến cũng chẳng có gì nhiều ngoài thay vật liệu làm cây thương.
Cùng lắm là treo thêm vài cái vật dụng ở phần dưới mũi thương, mục đích tạo sự gắn kết giữa mũi thương và cán thương, còn làm mũi thương đầm thêm hoặc đẹp hơn tùy người sử dụng.
Với thời gian ngắn như này, rõ ràng là Mih hiểu Ain đang cho hắn thời gian rảnh rang hơn để tìm ra vật liệu mới.
Nhưng mọi thứ vẫn là con số không tròn trĩnh.
Mih thử cải tiến chất lượng thép, rồi mang thực nghiệm nhưng với những kết cấu cầu như hiện tại thì không chịu nổi.
Mih cũng có nhờ Pu xem sao nhưng có lẽ do Pu đang bận nên hắn vẫn chưa nhận được phản hồi, Mih suy tính một tuần liền thấy phải có một loại cầu mới hoặc một cách mới gì đó mới giải quyết được vấn đề.
Còn vật liệu mới quá khó.
Dù có một đống vật liệu từ nhiệm vụ núi lửa mang về, Mih chẳng thể đụng tới, dù có lệnh của Ain nhưng đám Nghiên cứu chẳng dễ gì giao cho.
Mih cũng chẳng thể tốn quá nhiều thời gian đôi co với họ, hắn đành tự đi tìm cho kịp thời gian.
Mih thở dài, tay vẫn đều đặn gõ búa xuống thanh thép đỏ rực.
Từng nhịp búa nặng trĩu mang theo cả sự bực bội và sốt ruột. Hắn biết Ain không trách mình, nhưng trong lòng Mih lại thấy áp lực lớn hơn bao giờ hết.
Gương mặt sạm nắng của hắn dần phủ một lớp mồ hôi và bụi than.
Đôi mắt lấp lánh ánh lửa như đang tìm kiếm thứ gì đó… một ý tưởng, một lối đi mới.
Khi thanh thép cuối cùng được nhúng vào thùng nước, bốc lên từng làn hơi trắng, Mih gác búa qua một bên, chống tay vào đầu gối thở hổn hển.
“Không thể cứ thế này mãi.” Mih lẩm bẩm.
Bỗng hắn nhớ tới một số mẩu đá màu cam nâu lạ mà nhóm Ry từng mang về. Bọn Nghiên cứu bảo rằng chúng khó nấu chảy, nhưng Mih thì nhớ, có một tảng trong số đó khi nung lên lại phát sáng khác hẳn.
“Có lẽ…”
Mih lau tay, bước nhanh về hướng khu kho đá. Nếu đám Nghiên cứu không chịu đưa thì hắn sẽ…mượn tạm, dù chỉ một ít thôi.
Bây giờ, bất kỳ hy vọng nào cũng đáng giá.
…
Thế là sau ngày hôm đó.
Nhóm Nghiên cứu tung ra một tin tức chấn động cả bộ lạc, bọn họ bị trộm mất một vài viên đá ở khu vực để vật liệu lấy từ núi lửa trở về. Ai nấy cũng kinh ngạc, bởi đám này còn liều mạng canh giữ hơn ai hết vậy mà bị trộm.
Ain hay tin cũng lắc đầu, hắn lờ mờ đoán được hung thủ rồi nhưng thôi kệ, công chuyện ở bộ lạc còn chất đống đây.
Đúng là tin tức kia lớn thật nhưng chẳng thể biến động quá lớn tới tổng thể bộ lạc.
…
Một tháng trôi qua nhanh chóng.
Mùa vụ thứ ba trong năm cũng đã tới lúc thu hoạch.
Các hạng mục khác cũng gấp gáp chuẩn bị cho hai sự kiện lớn.
Còn ở nhà nung lại là chuyện lớn hơn.
Đúng như Ain dự đoán, ngay sau khi tỉnh lại, Lim đã chui vào lại cái hang động đó và hắn còn kéo thêm mười mấy tộc nhân mới đi cùng. Mục tiêu là đem tất cả số khoáng vật trong hang ra ngoài, mang về bộ lạc nghiên cứu.
Nếu không phải vì sự an toàn và cơ hội lần sau quay lại, Lim còn muốn đào tất cả số đất trong đó về luôn.
Lim muốn kết hợp cùng với nhóm Nghiên cứu và nhóm Chế tác để tìm hiểu số vật liệu mới.
Nhưng khi qua chỗ nhà nung bàn chuyện, mấy thành viên Nghiên cứu phát hiện ra rằng mấy viên đá họ bị trộm ở chỗ của Mih.
Thế là một trận cãi nhau to diễn ra.
Lim ngồi một góc nhìn bất lực.
Rồi không ai chịu ai thế là kéo nhau tới chỗ Ain phân xử.
Để rồi Ain dễ dàng giải quyết vấn đề bằng cách trừng phạt cả ba.
Lim phải đi tìm vàng cho hắn.
Nhóm Nghiên cứu phải tìm hiểu rõ ràng về những vật liệu mới kia.
Mih phải kết hợp với nhóm Xây dựng xây dựng cây cầu mới trước khi hội thao mùa đông bắt đầu.
Và ai nấy cũng vui mừng mà trở về, trừng phạt này họ chịu hoài cũng được.
Ain hoàn toàn vui bởi Mih đã nung mấy viên đá kia, và xác định rằng có một loại đá chứa rất nhiều tro núi lửa. Đây là phát hiện rất lớn, bởi tro núi lửa là một phân bón tự nhiên rất tốt, đồng thời nó còn cải tạo đất trồng.
Và công dụng quan trọng nhất là tro núi lửa có thể làm xi măng xây dựng.
Với bê tông cải tiến hiện tại đã rất tốt giờ còn thêm kết hợp với tro núi lửa nửa thì Ain hoàn toàn an tâm với cây cầu sắp tới.
Thế là từ hôm đó, nhà nung lúc nào cũng đỏ lửa.
Mih không còn đơn độc mà có thêm vài người nhóm Xây dựng tới hỗ trợ, mỗi ngày đều thử nghiệm công thức mới. Tro núi lửa được trộn vào hỗn hợp bê tông, rồi đổ thành từng phiến mẫu để kiểm tra độ chịu lực.
Lim cũng chẳng rảnh rang hơn chút nào. Gã bị đẩy đi cùng đội săn tìm vàng suốt ngày lọ mọ trong rừng, suối, bãi đá nhưng gương mặt chẳng bao giờ tắt nụ cười.
Còn nhóm Nghiên cứu thì ôm đống khoáng vật mới, vui như Tết, nghiên cứu tới quên ăn quên ngủ.
Một tháng sắp tới sẽ cực kỳ bận rộn.
Nhưng Ain không lo.
Bởi vì nhìn thấy ánh mắt sáng bừng của từng người, Ain biết, bộ lạc này đang thật sự trưởng thành.
…
Và bây giờ.
Ain chống tay ra sau lưng, thong thả bước dọc bờ sông, theo thói quen kiểm tra từng công trình.
Chỗ nhà nung thì bận rộn khỏi phải nói.
Mih đang giám sát đám thanh niên nhà Xây dựng đổ những phiến bê tông đầu tiên, tro núi lửa trộn vào làm cho bê tông trông sẫm màu hơn bình thường, nhưng bề mặt thì mịn và chắc hơn nhiều.
Thấy Ain tới, Mih quệt mồ hôi, vội vàng chạy ra báo cáo.
“Thưa tộc trưởng, hỗn hợp mới chịu lực tốt hơn loại cũ khoảng bảy thành. Nếu phơi nắng đúng cách, còn có thể chịu được nước tốt hơn.”
Ain gật đầu hài lòng.
Mih lại cười cười, vội bổ sung: “Đám Lim tìm ra thêm vài loại cát khoáng tốt, nhóm Nghiên cứu cũng xác nhận tro núi lửa này giúp cải tạo đất rất nhanh. Chúng tôi sẽ dành một phần cho khu vực trồng mới năm sau.”
“Làm tốt.” Ain vỗ vai hắn, đoạn nhìn qua phía xa, nơi cây cầu mới đang bắt đầu hình thành.
Cầu lần này không còn kiểu ghép gỗ đơn giản nữa mà sử dụng bê tông mới và bên trong là cốt thép, kiểu cầu dầm dây cáp được Ain sử dụng.
Tuy nhiên hiện tại tất cả cũng chỉ là trên giấy tờ, có chăng là phần móng đang được gấp rút làm.
Nhưng không phủ nhận, đây sẽ là cây cầu đầu tiên của Lạc Việt vượt qua mùa đông khắc nghiệt mà không lo sập gãy và tu sửa hằng tháng.
Ain đứng một lúc lâu, nhìn những giọt mồ hôi đổ xuống mặt đất, rồi quay lưng bước về phía quảng trường trung tâm.
Ở đó, khu vực luyện tập hội thao đã được dựng lên từ lúc nào.
Cờ phướn bay phấp phới, từng nhóm thanh thiếu niên đang hăng say luyện tập.
Ry nổi bật nhất, vừa dạy đám nhỏ kỹ thuật đấu tay đôi vừa tranh thủ luyện thể lực.
Hắn cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn, mồ hôi đẫm ướt mái tóc đỏ bừng, từng đòn đánh đều cực kỳ sắc bén. Đám nhỏ xung quanh tròn mắt ngưỡng mộ, ai nấy đều âm thầm quyết tâm cố gắng hơn.
Ain mỉm cười, nhẹ nhàng quay người rời đi.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Mùa đông năm nay, Lạc Việt sẽ chứng minh cho toàn bộ khu vực này thấy, thời đại của họ đã bắt đầu.
tấu chương xong.