Chương 258 : Cơ Hội Và Thử Thách
Tỉnh lại sau giấc ngủ trưa.
Ain vội lao xuống bếp giải quyết cái bụng đói meo của mình. Ain cảm thấy thật may mắn, là hắn mất đi sức mạnh những chỗ đó vẫn như cũ, nếu không với bốn cô vợ và một người ‘mơ hồ’ thì Ain bị vắt đến chết chưa đầy một tháng quá.
Ain đi vào lại phòng ngủ, nhìn Opf ngủ thoải mái, hắn vô thức xoa cái lưng của mình, hắn nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế của Opf, đắp lên người cô tấm chăn mềm.
Sau đó đi ra ngoài tập luyện cơ thể, rồi tiếp tục câu cá trong 5 phút. Ain nhìn cái phao bằng lá cây nằm êm đềm mà ngáp tới ngáp lui, hắn giở lưỡi câu lên.
Trống không.
Ain quăng cây câu vào một góc rồi quay vào nhà.
Bước vào trong, Ain ngủ trưa trên ghế. Còn Opf thì tỉnh lại, cô vội nấu bữa trưa nhưng khi xuống bếp đã thấy phần ăn cho mình dọn sẵn từ bao giờ. Opf mỉm cười hạnh phúc.
Đi lên, Opf thấy Ain nằm gục trên bàn, cô nhẹ nhàng đi lại hôn vào trán hắn rồi rời khỏi nhà. Bởi vì cô sắp tới sẽ đi khỏi bộ lạc, đi tới các khu vực mới kiểm tra mọi thứ cùng nhóc Pea để chuẩn bị cho bầy thú mới.
Cô chỉ có buổi sáng dành cho người mình yêu, các thành viên trong nhóm đã đi từ sớm, họ đã sắp xếp cho cô có khoảng thời gian này.
…
Ain tỉnh dậy, hắn dụi mắt rồi thong thả xuống nhà tắm giải quyết cái nóng như lửa đốt ngày kia.
Ain ể oải nhìn bên ngoài như lò hỏa diệm thiêu đốt, mới mấy ngày trước thì mưa tầm tả, giờ lại nắng cháy da. Đúng là thời tiết thất thường.
Ain ngoài trừ ngoài bần thần như vậy thì còn lại thời gian là đi vẽ bản đồ, đi tìm tài liệu cũ mà hắn đã bỏ xó ở góc nào đó, không thì lẩm nhẩm những thứ vô nghĩa.
Tới khi chiều tối rồi mà Ain vẫn ngây ngốc ngồi trước nhà, đèn dầu hắn còn chẳng thèm đốt. Ichi thì nằm nhìn chủ nhân, Ain vẫn chưa cho gia đình nó ăn a.
Cũng là dự đoán từ sau những lần bỏ đói, Zoa đã dẫn bầy con lên ngọn núi kế bên nhà săn mồi từ trưa.
…
“Chết tiệt. Sao mình bị di chứng hoài vậy nhỉ?”
Ain chửi đổng lên, hắn từ trưa giờ lại bị cái di chứng chết tiệt ấy. Ain ngồi dậy, phủi mông rồi vào trong nhà thắp đèn lên, hắn ngẫm nghĩ lại hai lần bị đều là sau khi ‘chiến đấu’ với mấy cô vợ.
Không lẽ sau này hắn không nên làm với mấy cô vợ để giữ mình tỉnh táo sao?
Không. Hắn thà chết chứ không thể bỏ việc đó.
Nó sẽ rất kỳ lắm, tộc trưởng lại không có con thì bộ lạc ra sao? Rồi mấy cô vợ hắn sẽ nghĩ gì? Tộc nhân sẽ nghĩ gì?
“Không. Không. Không.”
Ain ôm đầu bất lực, hắn không nghĩ tới cảnh đó nữa. Bên ngoài, Ichi nghe tiếng hét của chủ nhân đầy lo lắng, với tình trạng này nó chắc phải tìm chủ mới thôi.
…
Ngày mới lại tới.
Bên ngoài, các tộc nhân tất bật bắt đầu ngày làm việc. Họ gia tăng tốc độ, bởi các khu vực mới đã gần sẵn sàng để phục vụ quy mô dân số mới – lên tới hơn 19000 người.
Đặc biệt trong số đó là 5.200 tộc nhân mới. Khác với người cũ, họ sở hữu những dấu ấn và vết xăm đặc trưng, khiến không ít người trong bộ lạc hâm mộ.
Với tộc nhân cũ, những dấu ấn ấy là biểu tượng cho người được chọn. Bởi dấu của họ nhỏ hơn rất nhiều, nhiều người không tránh khỏi cảm giác ganh tị.
Phong trào xăm mình tự nhiên bắt đầu xuất hiện. Một số còn ‘chơi lớn’ vô tình cung cấp cho nhóm Trị liệu những tư liệu vô giá để nghiên cứu.
Nhóm tộc nhân mới cũng nhờ vậy mà không còn tự ti. Họ thậm chí tự hào, càng ra sức làm việc để chứng minh bản thân xứng đáng với sự lựa chọn của bộ lạc.
Sự hiểu lầm nhỏ này vô tình đẩy nhanh quá trình “bức phá” mà Ain đang cố gắng xây dựng.
Bộ mặt của toàn thể Lạc Việt đang chuyển mình nhanh chóng, nhưng Ain thì không nhận ra. Hắn vẫn miệt mài suy nghĩ cách để thúc đẩy sự phát triển.
Cách sống chậm, gắn với thiên nhiên mà Ain từng lo ngại vài tháng trước đã biến mất.
Giờ đây, chính các tộc nhân muốn sống nhanh hơn để bắt kịp tiến bộ.
Trong khi đó, Ain lại…sống chậm lại.
Cả hai đang âm thầm đổi vị trí cho nhau. Và có lẽ sớm thôi, Ain sẽ nhận ra điều đó.
…
Nhưng còn một điều khác mà Ain vẫn chưa nhận ra
Các bộ lạc ở xa đã bắt đầu đánh hơi được xung quanh mình có một con thú đang nhe vuốt.
Bọn họ bắt đầu cử người tới thăm dò xung quanh bộ lạc mình.
Khi nhận được tin tức, tất cả đều choáng ngợp, những bộ lạc nhỏ kia đều biến mất.
Có nơi bị tàn sát máu thấm đẫm xung quanh. Có nơi chỉ còn những dấu vết chứng minh có người từng sống mà thôi. Có nơi những căn lều, cái hang, bếp vẫn còn nguyên vẹn như thể con người nơi đó đã bốc hơi vậy.
Những lời đồn bắt đầu lan ra nhanh chóng, các tộc trưởng ngay lập tức sợ hãi. Bọn họ chẳng dám hoạt động xa, nhưng điểm chung tất cả họ đều là bộ lạc lớn việc hoạt động săn bắt hạn chế ảnh hưởng rất lớn tới tổng thể.
Vì vậy mà không hẹn mà gặp, những bộ lạc này liền muốn tổ chức trao đổi vào mùa xuân, theo thường niên chỉ có vài bộ lạc lớn mới đủ sức trao đổi như này.
Giao thương bắt đầu từ đây, các bộ lạc nhỏ hoặc người đơn độc tới trao đổi, hình thức thuận mua vừa bán. Đa dạng mặt hàng từ thịt tới quý giá là muối, đá lạ nhưng khá kén người trao đổi, đá phát sáng lại thu hút nhiều hơn.
Còn có mặt hàng phổ biến như vỏ sò, thảo dược, cành cây, mảnh đá,…Không gì không trao đổi được ở thời gian này, nhưng phải mất hai năm mới có một lần tổ chức, bởi tính chất quy mô, an ninh, số lượng, khoảng cách các bộ lạc,…
Không chỉ là hoạt động giao thương còn là một cách thể hiện sức mạnh nội lực của các bộ lạc đứng ra tổ chức, có nhiều năm liền chỉ có một bộ lạc tổ chức, đó là khoảng thời gian vàng son của họ.
Nhưng năm nay lại khác, có 5 bộ lạc lớn đứng ra cùng nhau tổ chức : Bộ lạc Hổ Hùng ở phía đông, Bộ lạc Hắc Ưng ở phía bắc, Bộ lạc Thảo Nhỉ ở phía nam, Bộ lạc Tần Quân ở phía tây. Và đặc biệt nhất là cũng là bộ lạc mạnh nhất – Bộ lạc Kai The nằm ở dưới chân một ngọn núi cao.
Cũng là nơi tổ chức trao đổi, vào đầu xuân tất cả cùng tụ họp về đây tiến hành giao thương.
Đó là những gì Ain đọc được trong báo cáo mới nhất của đội Phản Giác do Duyên chỉ huy – những thành viên chính là 800 nữ tù binh và trẻ em từng không chấp nhận làm tộc nhân.
…
Với quá trình tra khảo tàn bạo và diễn xuất khéo léo của Ain, ý chí phản kháng của họ đã hoàn toàn bị bẻ gãy. Từ đây, Duyên dễ dàng thuyết phục họ tham gia đội Phản Giác.
Những kẻ còn ý chí cao thì bị xử tử tại chỗ, hoặc giam vào phòng trắng nhiều ngày, dùng người thân để phá hủy hoàn toàn tinh thần kháng cự.
Cuối cùng, chỉ còn hơn 700 người sống sót – tạo thành đội hình đầu tiên.
Nhiệm vụ của họ: xâm nhập vào các bộ lạc lớn, thu thập thông tin và sẵn sàng gây rối khi cần.
Ban đầu Ain từng muốn đổi vai trò giữa Duyên và Sopa – Duyên sẽ lãnh đạo học viện Sát, còn Sopa chỉ huy đội Phản Giác. Nhưng dù đã suy nghĩ suốt một tuần, hắn vẫn không thể đưa ra quyết định.
Có điều gì đó trong lòng hắn ngăn cản. Cuối cùng, Ain đành giữ nguyên phân công ban đầu.
Tại sao Ain lại chọn phụ nữ và trẻ em cho nhiệm vụ này?
Rất đơn giản: phụ nữ thì dễ được các bộ lạc khác thu nhận hơn – bởi nhu cầu duy trì nòi giống, lao động, giải trí, và ít tiềm tàng mối đe dọa.
Trẻ em thì càng dễ dàng hơn, chỉ cần thời gian để bọn trẻ được chấp nhận hoàn toàn.
…
Ain gõ ngón tay lên mặt bàn.
Những bộ lạc được nhắc tới trong báo cáo đều nằm khá gần: cách Lạc Việt chỉ 300 đến 500km.
Điều làm hắn lo ngại nhất là địa hình lòng chảo của bộ lạc Kai The – bộ lạc mạnh nhất trong nhóm – quá khó tiếp cận và cũng quá dễ bị giam lỏng.
Ngay bên cạnh là một bức thư mời, một mảnh vỏ cây với những ký hiệu khắc nguệch ngoạc.
Ain đọc hết và hoàn toàn hiểu ý nghĩa: lời mời này không đơn thuần là để “giao thương” mà chính là một phép thử.
Nếu Lạc Việt từ chối, các bộ lạc kia sẽ coi đó là dấu hiệu cần phải đề phòng.
Khi xung quanh chỉ còn lại Lạc Việt mà các bộ lạc nhỏ khác đều đã “biến mất” thì dù kẻ ngu ngốc nhất cũng sẽ nghi ngờ và kết luận: chính Lạc Việt là hung thủ.
Tham gia giao thương không chỉ là xác nhận mối quan hệ, mà còn là cơ hội để các bộ lạc lớn đánh giá: miếng mồi này có dễ nuốt hay không.
Đối với Ain, nếu coi những bộ lạc mà Lạc Việt vừa chiếm được là “bộ lạc lớn” thì với 5 bộ lạc kia, chúng chẳng khác gì những đứa trẻ con.
Một mình bất kỳ bộ lạc nào trong số 5 đó cũng đủ nghiền nát Lạc Việt.
Nhưng chính vì vậy, Ain càng thêm hào hứng. Hắn chưa từng sợ.
Ngược lại, hắn chờ đợi giây phút này đã lâu: giây phút Lạc Việt vươn mình ra thế giới.
Từ chối? Không bao giờ.
Chỉ có điều…không phải lúc này.
Khoảng cách quá xa: 500km. Thời gian tổ chức vào đầu xuân, tức là nếu muốn kịp tham gia, đoàn Lạc Việt phải lên đường từ giữa mùa đông.
Nhưng mùa đông năm nay lại chính là lúc tổ chức hội thao Sân Vận Động Mùa Đông, niềm mong mỏi suốt hai năm của tộc nhân.
Hắn không thể hủy bỏ.
Còn những câu hỏi khác đang đè nặng lên Ain:
Ai sẽ dẫn đoàn? Phải cử bao nhiêu người? Sự an toàn của họ? Rủi ro nếu đoàn bị tiêu diệt?
Quá nhiều điều để cân nhắc.
Ain tiếp tục gõ nhịp ngón tay, ánh mắt sâu thẳm như nhìn xuyên qua cả mùa đông giá lạnh.
“Đúng là muốn yên bình phát triển không được mà. Aiz, xử lý sao đây?”
Ain rốt cuộc, bỏ báo cáo xuống bàn, hai tay ôm mặt, đầu ngửa ra sao than thở.
Hắn vấn muốn tới đó xem các bộ lạc lớn ra sao. Hắn có tham vọng nuốt chửng chúng.
Chỉ là làm sao để đoàn người này thể hiện một Lạc Việt không dễ xơi, một Lạc Việt hùng mạnh đủ trấn áp tất cả ngay tại đó. Làm sao mà bộ lạc không mất đi sức mạnh bảo vệ ở đây.
Mọi thứ quá khó khăn lúc này.
tấu chương xong