Chương 257 : Sống Chậm Một Chút
Lần này, Ain về hẳn nhà, không ghé qua chỗ lều coi tình hình của Lim, bởi vì thằng cha đó tỉnh lại cũng tìm cách chui vào lại hang động, có khi lần tới Lim còn chơi lớn hơn.
Ain ở lại cản cũng như không, quyết tâm của Lim lớn lắm, mà Ain bây giờ lại đang cần những người như vậy. Phải mạo hiểm, phải xông pha như thế mới giúp hắn tiếp tục tìm ra những thứ mới hơn.
Việc suy đoán tới vàng, làm Ain nhớ tới việc làm đồng tiền nhưng với công nghệ như bây giờ không dễ, dù hắn đang có sắt, đồng, thiếc, nhôm.
Nhưng việc trộn ra hợp kim làm tiền thì Ain hoàn toàn mù tịt, để cho tộc nhân nghiên cứu thì quá mất thời gian, Ain chỉ có thể tìm cách moi móc nhân tài trong số 15000 tù binh thì may ra.
Bước vào nhà.
Tuy chỉ mới trưa nhưng trời đã có dấu hiệu chuyển mưa, Ain vội xuống khỏi Ichi rồi mau chóng vào trong nhà nấu bữa trưa, giờ chỉ còn gia đình Ichi nên việc cho nó ăn cũng không nhiều như trước.
Giải quyết cái bụng của mình và gia đình Ichi, Ain đi ra căn chòi tiếp tục học câu cá.
Sau một tiếng miệt mài.
Trong xô nước chỉ có một con cá nhỏ khoảng 2cm, còn lại là nước trong xanh.
Người câu thì nằm vất vưởng trên đất ngủ trưa.
Nửa giờ sau.
Ain tỉnh dậy, hắn ngáp dài rồi lẩm bẩm:
“Chết tiệt, tên nào làm cho chỗ này thoải mái vậy, a gió thổi thiêu thiêu nữa. Mình ngủ quên rồi, hả có một con cá thôi sao? Ủa cần câu đâu rồi?”
Ain nói nhảm để đổ thừa linh tinh, hắn thả luôn con cá xui xẻo bị hắn câu trúng. Sau đó lười biếng về nhà, giải quyết đống công việc đang chờ.
Đầu tiên là đi kiểm tra bờ đê, sau đó là chạy qua kiểm tra chỗ ngọn đồi, xem vụ lúa ra sao rồi. Trở về tạt ngang kiểm tra khu vườn lấy trái cây tươi về ăn, đi ngang chỗ Rin chọc ghẹo cô vợ một hai câu.
Cuối cùng là quay về nấu bữa tối.
Một buổi tối cô đơn nữa trôi qua êm đềm.
…
Tỉnh dậy ngày mới.
Đúng hơn là bị cơn mưa sáng đánh thức, Ain nhìn ra cửa nhà, bên ngoài là một màu trắng xóa, Ain lắc đầu rồi bước vào nhà tắm.
Nước lạnh xối lên người, Ain rên hừ hừ rồi co ro bước ra.
Bắt nồi nước ấm, nấu cơm, nấu đồ ăn, mở cửa cho gia đình Ichi vào nhà trú vì bên ngoài đã ngập nước.
…
Cũng may là Ain đã tính trước từ đâu nên khi xây nhà đã cho nhóm Xây dựng làm nền cao 20cm, móng nhà có lẽ thứ cứng cáp nhất ở bộ lạc hiện tại.
Đặc biệt là nhà của Ain còn xây trước sân vận động Mùa Đông, thời gian là bê tông cải tiến ra mắt. Kể từ sau khi thành công cải tiến xi măng, thì mỗi công trình mới ở bộ lạc đều cứng cáp vô cùng.
Việc nhà quá cứng cáp đôi khi lại hạn chế khả năng thoát nước.
Nhưng Ain chưa kịp nhắc gì, thằng Pu đã tự động cho nhóm mình thiết kế luôn những đường ống dẫn nước ẩn dưới lớp gạch bê tông. Nhìn từ trên xuống thì chẳng ai biết được, nhưng bên dưới sàn là một hệ thống dày đặc như tổ mối.
Việc này từng gây náo động cả bộ lạc một thời gian ngắn, vì nhiều người không hiểu vì sao Pu lại cho khoét móng nhà rồi lót cống ngầm. Nhưng về sau, hiệu quả vượt trội đã khiến tất cả phải im lặng.
Nước được dẫn ngầm ra tận hồ nước ở phía Bắc cách bộ lạc khoảng 10km.
Hồ này không phải tự nhiên, mà là hồ nhân tạo do nhóm Xây dựng đào từ 2 năm trước. Hình chữ nhật, mỗi cạnh khoảng 2km, sâu tầm 10m. Đây là khu trung tâm xử lý nước mưa và chất thải của cả bộ lạc.
Xung quanh hồ là vô số đường cống ngầm đổ về.
Công nghệ lọc nước ở Lạc Việt hiện tại vẫn là kiểu cổ điển mà Ain áp dụng từ thời vừa mới xây nhà, trước khi bộ lạc được hình thành.
Quy trình gồm nhiều lớp: đầu tiên là sỏi, rồi đến rơm, cát, than củi, cuối cùng là lớp vải sạch. Nước mưa hay nước thải chảy qua các tầng lọc đó rồi đổ xuống hồ.
Dưới đáy hồ còn lắng lại một lớp đá vôi mỏng, đóng vai trò trung hòa chất axit nhẹ.
Mỗi năm, bộ phận xây dựng sẽ cử người kiểm tra lớp đáy hồ, nhưng tất nhiên không ai dại gì mà nhảy xuống cả. Họ dùng các cành cây dài để chọc và cảm nhận độ cứng của lớp đá vôi tích tụ bên dưới.
Việc kiểm tra còn có một cách khác: quan sát cây cối xung quanh hồ. Nếu cây mọc tươi tốt là mọi thứ bình thường. Nhưng nếu phát triển quá mạnh thì nhiều khả năng đã có cống rò rỉ. Lúc đó phải lập tức tìm chỗ vỡ và xử lý.
Chỉ riêng chuyện xử lý chất thải rắn thôi cũng khiến các gia đình ở xa hồ phải đóng cửa kín mít, nhất là vào mùa hè oi ức. Chỉ cần một sự cố nhỏ như vỡ ống, mùi bốc lên…cũng đủ thành cơn ác mộng.
Vì thế, bán kính 5km quanh hồ được xem là khu vực cấm. Luôn có một nhóm nhỏ Cảnh vệ đi tuần tra, mà thật ra cũng chẳng ai dám bén mảng tới gần làm gì.
Dù nước trong hồ sạch, có thể dùng để tưới cây, nhưng không ai trong bộ lạc muốn nghĩ đến chuyện dùng nó cho sinh hoạt cả. Thành ra, hồ nước lại trở thành điểm thu hút động vật hoang dã kéo tới uống.
Từ đó, nhóm Xây dựng còn học theo động vật mà thiết lập một lớp “kiểm tra tự nhiên”: chỉ cần động vật vẫn đến uống bình thường, nghĩa là nguồn nước vẫn an toàn.
…
Ain đi lại chỗ tấm bản đồ lớn treo trên tường.
Hắn kéo cái ghế, ngồi bệt xuống, tay cầm bút than bắt đầu vẽ vời thêm vị trí hang động kia, đánh dấu nó đáng chú ý. Ain lại vẽ thêm một số nơi có những ký hiệu ngôi nhà, hoặc có chỗ là một hai nét vẽ, có chỗ còn chẳng có ký hiệu gì.
Nếu không ưng chỗ nào, Ain lại dùng lông chim mềm mại xóa đi, tuy có chút khó chịu nhưng đâu còn cách nào khác, muốn xóa vết than chỉ còn cách này.
Cục tẩy thời này Ain biết nó làm từ gì đâu?
Bút chì hả? Hắn còn chẳng biết ruột bút được làm từ đâu? Làm sao mà làm bút chì đây.
Mà có biết thì than chì là thứ quan trọng nhất, Ain còn chưa tận mắt thấy thì làm sao làm đây?
Bút than là dụng cụ viết duy nhất rồi, còn có phấn đá vôi nhưng Ain không cho bộ lạc sử dụng nữa vì quá bụi gây ảnh hưởng tới phổi.
Làm xong thì trời cũng đã tới trưa. Mưa cũng tạnh từ bao giờ.
Ain vươn vai, lắc người cho xương cốt giãn ra. Hắn ngẩng lên nhìn tấm bản đồ chi chít ký hiệu mới, hài lòng gật đầu, rồi lững thững đi ngủ trưa.
Công việc này quá tiêu tốn năng lượng của hắn.
Vẽ bản đồ…giống như code game vậy.
Luôn phải cập nhật liên tục, nhiều khi còn phải tiên đoán trước: vùng đất đó trong tương lai sẽ trở thành gì? Ain phải tính cả trường hợp xấu lẫn tốt, cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới quyết định mỗi ký hiệu.
Nhìn thì tưởng nhỏ, nhưng thật ra chẳng khác gì điều hành một quốc gia.
Mà Ain nghĩ bụng, hắn mới chỉ quản lý một bộ lạc 19.000 dân thôi mà đã muốn ngất tới nơi.
Vậy mà từ quá khứ đến hiện đại, đã từng có người gánh vác những quốc gia hàng trăm ngàn, thậm chí hàng tỷ dân…Nghĩ tới thôi đã thấy họ đúng là những con quái vật.
Với áp lực khủng khiếp đó, tất nhiên họ cần những siêu cận thần, nếu chọn sai người, cả cơ đồ tổ quốc cũng đi tong.
Ain lắc đầu thở dài. Hiện tại, hắn chẳng dám chọn ai làm cận thần cả.
Ry vẫn chưa đủ chín chắn và nó chỉ thích hợp làm đại tướng hơn là cận thần.
Dio thì phù hợp cho quản lý hậu cần là tốt nhất, Tel vẫn chưa chứng minh quá nhiều, cuộc chiến vừa rồi hắn vừa có công vừa có tội. Garu vẫn còn quá non nớt trong chính trị, sự thương xót còn là dấu chấm hỏi.
Những người coi là tốt nhất lại còn chưa được Ain xem trọng thì những người còn lại chỉ là hạng tôm tép, cùng lắm họ có thể được xem là quan (xưa) hoặc viên chức (nay).
Nói chung là cái danh tộc trưởng này chán lắm…
…
Trong giấc mơ, Ain quay về kiếp trước.
Hắn mơ hồ ôm lấy một bóng hình thân thuộc, hít lấy hương tóc quen thuộc. Khoé môi vô thức nở nụ cười hạnh phúc.
Nhưng khi tỉnh lại…Cạnh bên chẳng có ai cả.
Ain gãi đầu, còn chưa tỉnh hẳn. Rõ ràng hắn vẫn còn cảm giác được hơi ấm, mùi hương ấy.
Mơ à?
Hắn chầm chậm bước ra khỏi giường.
Vừa tới cửa phòng, tai hắn đã bắt được tiếng động dưới bếp. Một âm thanh khe khẽ, quen thuộc.
Ain mỉm cười. Hắn nhón chân, nhẹ nhàng mở cửa, rón rén bước ra.
Chỉ lát sau, Ain đã thấy bóng người dưới bếp, nhưng rồi hắn đứng thẳng dậy, bất lực nói:
“Sao lại là em? Opf.”
Opf quay lại, mặt phồng má, ánh mắt có chút giận dỗi:
“Sao không được là em?”
Ain gãi đầu. Hắn cứ tưởng là Eny hay Rin, còn có thể trêu chọc đôi câu. Hoặc Sopa cũng được. Chứ Opf…
Opf thì…hắn chẳng nỡ ghẹo bao giờ.
Ain thở ra một hơi, bước tới, hai tay mở rộng ôm trọn lấy cô gái nhỏ. Tay hắn vòng ra sau lưng cô, dịu dàng vỗ về.
“Là em thì…sao anh dám ghẹo đây.”
Opf dụi đầu vào ngực Ain, không nói lời nào. Chỉ có Opf – Ain mới không nỡ trêu quá đà.
Bởi vì cô ngốc.
Ừ, Ain đã nói thẳng vậy đó. Opf ngốc thật mà.
Nhưng nếu ai dám chê cô trước mặt hắn…Ain sẽ chơi sống mái với người đó.
Hắn là người luôn bao che khuyết điểm cho vợ mình, một cách thái quá.
Ain buông Opf ra để cô tiếp tục nấu ăn, còn mình thì ngồi ngắm cô. Opf dù đang nấu ăn, nhưng cô vẫn ngại ngùng bởi ánh mắt của Ain.
Bỗng Opf nhớ gì đó, cô tắt bếp, quay người lại nhìn Ain nói:
“Anh nhớ lời hứa gì không?”
Ain bỗng thấy lạnh sống lưng sau câu hỏi này, hắn đảo mắt, vận động 200% dây thần kinh noron nhớ lại xem mình đã hứa gì.
Cuối cùng Ain nhìn Opf xấu hổ hỏi lại:
“Anh hứa gì vậy nhỉ?”
Opf híp mắt, mỉm cười nhìn hắn nói:
“Anh không nhớ gì sao?”
Nói rồi, Opf bước lại chỗ Ain. Còn Ain cảm nhận sự nguy hiểm, hắn lập tức lùi lại nhưng đã quá muộn.
Ain bị vắt…cực…khô…
Rồi Ain mới biết mình có hứa cho Opf một ngày mà Eny hay Rin không tranh giành.
Nhưng sự thật tiết lộ thì cái lưng của Ain đã sắp gãy tới nơi, dù chung cuộc Ain vẫn thắng, chỉ là thắng trong sự thua cuộc.
tấu chương xong