Chương 256 : Khoáng Vật
Ain thổi lên một tiếng : “Huýt!!!”
Từ đằng xa, Ichi tức tốc chạy lại, nó dụi người vào Ain, hắn thấy rõ ràng là Ichi mới vừa được một số tộc nhân cho ăn nên nó mới dịu dàng như này.
Ain gõ nhẹ vào đầu thú cưng của mình rồi nói:
“Tới chỗ của Lim.”
Ichi cúi đầu, hít hít vài hơi để xác định rồi bất ngờ tăng tốc, Ain một lần nữa muốn trang bị dây cương cho Ichi, con sói phóng đi thoăn thoắt.
Mất hơn 30 phút, Ain mới tới nơi.
Trước mắt Ain là một cửa hang đen ngòm, nhìn vào bên trong chẳng có một tí ánh sáng nào khiến hắn dù can đảm cũng nuốt nước bọt một cái.
Nhìn ánh mắt của Ichi, Ain thấy trong đó là “vào đi, tui đảm bảo là người ông cần kiếm ở trỏng.”
Ain nhìn lại cửa hang, hắn thà chết chứ không muốn vào cái hang này, rõ ràng nó quá mơ hồ, ai biết bên trong có gì?
Lỡ như Lim vào đó rồi gặp nạn rồi chết ở trỏng, giờ hắn vào làm sao thì ai cứu hắn đây?
Thấy Ain lưỡng lự, Ichi liền buồn bực, nó quyết đoán chạy thẳng vào trong. Bất ngờ, Ain chỉ kịp túm lấy lông Ichi rồi nằm rạp trên lưng nó trước khi bị bóng tối nuốt chửng.
Ain cứ nằm im chẳng dám mở mắt bởi có mở cũng chỉ có thấy màu đen đặc quánh, Ain cố gắng hít thở, bởi trong đây không khí hơi loãng.
Hắn vừa kịp thích nghi với hít thở thì ánh sáng mờ ảo cũng đã hiện ra, Ain cố nhìn nhưng vẫn chưa thể thấy rõ cảnh vật phía trước.
Ichi càng chạy, ánh sáng dần càng mạnh, cảnh vật càng rõ ràng hơn, Ain chẳng biết mình đang ở sâu trong hang bao nhiêu mét rồi, chỉ biết nó rất sâu.
Rốt cuộc, Ichi cũng dừng lại, Ain bước xuống, chân vừa chạm đất đã run rẩy, cái cảm giác cưỡi sói chẳng vui chút nào, Ain cố xoa bắp đùi cho đỡ run.
Sau đó, hắn nhìn sang, Ichi rạp xuống đất thở phì phò, nó cố hít lấy mùi đất, rồi lăn lộn dưới đất.
Ain nheo mắt rồi bước qua người Ichi, trước mắt Ain là ngã ba, có hai đường hầm nhỏ, ánh sáng xuất phát từ chỗ này.
Ain không biết nên chui vào cửa nào, hắn chọn theo linh tính vậy.
Hắn chọn cửa bên phải.
Ain chui vào, với thân hình gần 192cm và nặng gần 91kg thì cửa hầm này có chút chật, Ain ráng lắm mới lách vào được.
Ain càng chui thì càng thấy mình giống đang chui địa đạo vậy, chiều cao nhất cũng chỉ khoảng 96cm, rộng thì chỉ hơn 70cm, nhưng có đoạn hẹp chỉ còn 50cm mà thôi.
Ain chui chừng chục phút mới kết thúc.
Ra khỏi cửa hang chật hẹp, đập vào mắt Ain chính là thân ảnh Lim nằm lịm trên đất.
Ain lao tới, áp tai xuống lắng nghe nhịp tim, và rồi hắn thở phào. Nhịp tim của Lim chưa ngừng, hơi thở tuy nhẹ nhưng vẫn còn đều.
Có lẽ là hắn ngất vì đói.
Ain lấy bên hông ra một ít lương khô, đây là món ăn vặt mà Ain mang theo để nhâm nhi khi cần, may mắn là lúc này nó lại có thể cứu người.
Nước uống thì Ain lúc này cũng mang theo bên mình, nhưng bên trong bình sắt chỉ còn một ít, Ain cũng chẳng còn cách nào khác.
Nhờ Ichi kêu người hỗ trợ cũng quá tốn thời gian nên hiện tại được nhiêu hay nhiêu.
Bỏ miếng lương khô vào miệng Lim, Ain còn cẩn thận bẻ thành từng miếng nhỏ, sau đó hắn đổ nước vào và vuốt cổ cho Lim nuốt.
Cứ như vậy, bình nước đã hết, lương khô cũng xong. Lim vẫn nằm bất động, may mắn là hắn đã thì thào vài câu vô nghĩa.
Ain lúc này mới nhìn xung quanh.
Không gian xung quanh Ain là một căn phòng tự nhiên hình thành trong lòng hang, trần thấp, tường đá lởm chởm và vương vãi nhiều mảnh khoáng sản lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ yếu ớt từ sâu trong các khe đá.
Thứ ánh sáng này không phải do mặt trời, mà dường như phát ra từ những vệt huỳnh quang mờ mờ, có thể là một loại địa chất phát quang hoặc thậm chí là nấm phát sáng.
Ain nheo mắt quan sát kỹ, sau đó lẩm bẩm:
“Không phải bình thường…chỗ này…có lẽ là một dạng khoáng mạch hoặc lối dẫn tới khu vực địa nhiệt…”
Ở góc xa căn buồng đá, có một lối nhỏ khác, dẫn sâu hơn xuống phía dưới. Gió từ đó phả ra, âm ẩm và nóng như hơi thở của lòng đất. Ain có thể cảm nhận rõ ràng – đây là một nơi đầy tiềm năng…và nguy hiểm.
Ain quay lại nhìn Lim. Gương mặt Lim giờ đây đỡ nhợt nhạt hơn, miệng đã khẽ động đậy.
“Ư… Tộc trưởng…?”
Ain cúi xuống đáp khẽ:
“Phải tôi đây. Cậu làm cái quỷ gì mà chui vào cái chỗ này một mình vậy hả?”
Lim chớp mắt vài cái, cố nhổm dậy nhưng bị Ain giữ lại.
“Đừng vội. Ăn uống còn chưa đủ sức thì cử động làm gì. Tôi chỉ hỏi thôi, nói nhẹ nhẹ được rồi.”
Lim thở dốc, rồi nói ngắt quãng:
“Tôi…thấy ánh sáng từ kẽ núi…tưởng là khoáng mạch…đi theo…không ngờ…bị trượt chân rơi xuống khe.”
Ain nhìn lại cấu trúc hang, đúng là có vài dấu vết trượt dài dọc theo vách đá. Hắn thở dài, nhưng không trách nữa.
Dù sao thì Lim cũng là kẻ luôn theo đuổi các manh mối khoáng sản một cách điên cuồng như thể kho báu là mạng sống.
“Thôi, cậu sống là tốt rồi. Giờ tôi tìm cách đưa cậu ra.”
Nhưng đó mới là vấn đề. Ain không thể vác Lim trở lại bằng con đường chui vào ban nãy quá chật, lại không có cách nào đỡ người dài như Lim mà không bị vướng.
“Không sao đâu tộc trưởng, ngài hãy xem mấy viên đá kia thử xem. Có lẽ là loại vật liệu mới.” Lim thều thào, nhưng mắt lại sáng lên khi nhìn về phía những vệt sáng kỳ lạ trên vách đá.
Ain nhìn theo, đắn đo một lúc rồi nhẹ nhàng hạ đầu Lim xuống nền đá. Hắn bước lại gần, quan sát kỹ hơn.
Ánh sáng từ vách không chói lóa, mà là thứ ánh sáng âm u, mờ nhạt như được tích tụ từ bên trong vật thể. Những vết khoáng chất ánh tím xanh lấp lánh dưới ánh sáng mờ, khiến Ain có cảm giác như đang đứng trước thứ gì đó…chưa ai từng thấy.
Nhưng Ain hoàn toàn mù tịt về hóa học hay địa chất. Hắn không thể xác định đây là quặng, khoáng vật, hay chỉ là những mảnh đá phát sáng vô hại. Nếu lỡ nó chứa độc tố hay phóng xạ thì sao? Không ai biết điều đó ở thời đại này cả.
Càng nghĩ, trán Ain càng túa mồ hôi. Hắn chưa từng tưởng tượng ra viễn cảnh bộ lạc của mình bị đầu độc chỉ vì một quyết định liều lĩnh, nhưng chỉ cần nghĩ đến cũng đủ rùng mình.
Tuy nhiên, thực tế là: một loại vật chất phát sáng xuất hiện sâu trong lòng một ngọn núi lại gần biển, cạnh suối thì chắc chắn không tầm thường.
Còn con suối kia, Ain cũng đã nghi ngờ có chứa vàng hoặc các khoáng kim loại. Điều này chỉ làm giá trị của ngọn núi tăng lên gấp bội.
Ain lâm vào thế khó. Hắn đi qua đi lại, lòng trĩu nặng giữa hai lựa chọn: mạo hiểm để đột phá, hay an toàn giữ mạng cho cả bộ lạc. Một bên là cơ hội đưa Lạc Việt tiến lên một kỷ nguyên mới, một bên là nguy cơ bị chôn vùi trong tro bụi lịch sử.
Hắn tự nhẩm lại vài kiến thức còn sót trong đầu những từ ngữ nghe như từ thế giới xa xăm: “vàng sa khoáng” “lò magma” “ống phun hơi”… tất cả chỉ là mảnh vụn kiến thức, nhưng cũng đủ để Ain suy đoán.
Vật phát sáng kia không giống thạch anh mà kho của bộ lạc đang có. Màu sắc quá khác biệt, cấu trúc lại mảnh và mềm hơn.
Lối nhỏ phía sâu hơn thì tối om, không khí khô nóng. Với kinh nghiệm cảm quan của mình, Ain đoán nơi đó có thể là một ống phun hơi cũ, dấu hiệu rõ ràng của núi lửa cổ.
Nếu đúng như vậy…ngọn núi này đã từng hoạt động. Và khi một ngọn núi từng phun trào, nó sẽ để lại kho báu ẩn sâu bên dưới: từ kim loại quý, tới các loại đá hiếm, thậm chí là kim cương nếu điều kiện đủ.
Thậm chí là hồ nước nóng.
Ain thở dài.
Mắt hắn quét qua Lim vẫn nằm thở yếu ớt. Quét qua vách đá nơi ánh sáng mờ ảo nhấp nháy như trêu ngươi. Và quét qua lối hang phía sâu nơi Ichi đang rướn cổ đánh hơi, đuôi cụp xuống, đầy cảnh giác.
Hắn không thể mạo hiểm lần này. Nhưng hắn sẽ quay lại. Với kế hoạch. Với người. Với kiến thức.
Ain cúi xuống, đặt tay lên nền đá, cảm nhận hơi ấm âm ỉ. Hắn khắc thêm một ký hiệu nữa, ký hiệu riêng chỉ dành cho nơi có tiềm năng khai thác.
Sau đó, Ain thì thầm với Ichi:
“Kéo Lim trở về trước đi, Ichi.”
Ichi gật đầu. Nó tiến lại, ngậm lấy vạt áo Lim rồi lừ đừ kéo lê hắn đi. Khổ thân Lim, bị kéo ngang qua đám đá vụn lổn nhổn trên mặt đất, cứ mỗi lần va phải là rên lên một tiếng. Ichi thì vô tâm, cứ thế bước đều, không ngoái lại.
Ain quay đầu nhìn nơi này lần cuối.
Ánh sáng ma mị vẫn lập lòe trên vách đá, nhắc hắn về thứ kho báu vừa tìm được, và nguy cơ tiềm tàng chưa thể xác định. Hắn thở ra một hơi thật dài, rồi dứt khoát quay lưng rời đi.
Mất nửa giờ để ra khỏi hang.
Không có Ichi chở như lúc vào, Ain mò mẫm từng bước qua lối đá gập ghềnh. Không khí mỗi lúc một loãng, ánh sáng mờ mờ ở cuối hang như kéo dài mãi.
Bước ra khỏi miệng hang, thay vì trở lại điểm đóng quân của nhóm Pu, Ain lại rẽ sang hướng khác. Hắn muốn kiểm tra một thứ: con suối được Pu nhắc đến trong báo cáo.
Không biết rõ vị trí, Ain chỉ lần theo mùi nước thoang thoảng trong gió. Mỗi bước hắn đi đều cẩn trọng, mắt quét liên tục qua những lùm cây, dấu chân thú vật, và hướng gió.
Hơn nửa giờ lần mò, mất phương hướng, rẽ ngang dọc.
Cuối cùng, hắn cũng tìm thấy điều mình muốn.
Một con suối nhỏ.
Dòng nước trong xanh. Cá bơi lội tung tăng. Thú rừng thong thả đến uống nước, không chút cảnh giác. Cảnh tượng yên bình đến mức kỳ lạ.
Ain cau mày. Lũ thú không hề sợ sự hiện diện của con người điều đó có nghĩa nơi đây thường có người lui tới. Có thể là đám người đơn độc.
Điều đó đồng nghĩa với việc: khả năng còn sót lại vàng ở đây là rất thấp.
Hắn không bỏ cuộc ngay. Đi dọc theo bờ suối, Ain tìm những đoạn ngã rẽ, khúc cua hoặc bãi bồi nơi dòng nước chậm lại, có thể lắng đọng các khoáng vật nặng như vàng.
Cuối cùng, một khúc cua hiện ra.
Khúc cua khá rộng, nước xoáy nhẹ. Nhưng vị trí này lại rất gần biển có thể khiến trầm tích bị cuốn trôi.
Ain cúi xuống, bắt đầu cẩn thận lục lọi bãi cỏ và bãi cát ven suối.
Một tiếng trôi qua.
Cuối cùng…hắn tìm thấy một hạt vàng. Nhỏ đến mức phải nheo mắt mới thấy. Hắn đưa lên cắn thử, theo những gì ông bà hay nói.
“Cộp!”
Hạt vàng rơi khỏi miệng, lăn xuống bãi cát. Mất hút.
Ain ngồi phịch xuống. Mồ hôi đổ đầy trán, tay chân tê mỏi, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Chỉ một hạt vàng nhỏ nhoi, và mất luôn sau một cú cắn.
Không phải lúc nào thiên nhiên cũng ban quà cho kẻ liều lĩnh.
Ain đành lủi thủi trở về.
Tấu chương xong