Chương 255 : Có Những Thứ Khó Tả Bằng Lời
Cơn mưa dai dẳng đến suốt đêm đến khi gần sáng mới có dấu hiệu dừng lại.
Ain bước ra phòng ngủ, hắn ngáp một cái, nhìn bên ngoài vẫn lâm râm mưa rơi liền buồn chán đi vệ sinh cá nhân.
Nấu bữa sáng rồi ăn chán chê.
Ngày hôm qua là ngày duy nhất hắn ngủ một mình, tối không có báo cáo nào gửi đến vì cơn mưa dai dẳng này.
“Không biết tình hình tộc nhân ra sao, khi đọc thông báo kia nhỉ?”
Ain chống cằm lẩm bẩm, hắn muốn ra ngoài rồi, phải đi bàn với Ry chuyện hệ thống sức mạnh mới, bàn với Dio vấn đề hội thao sân vận động Mùa Đông nữa.
Trong số những tộc nhân mất trong cuộc chiến vừa rồi có một số là trọng tài tiềm năng, hắn cần bổ sung lại để đủ người điều khiển hội thao.
Năm qua quá nhiều chuyện, Ain muốn kết thúc nó một cách trọn vẹn nhất.
Nhưng vẫn là vấn đề nhức nhối, lương thực luôn là thứ khó khăn.
“Hay mình thịt hết đám gà, vịt và bầy heo rừng nhỉ? Không được, tương lai khó nói, mà con heo chúa chắc gì để mình yên.”
Ain thở dài, hắn ước gì tìm được một nguồn lương thực tạm thời có thể đáp ứng được hơn 19000 cái miệng ăn, còn có đâu đó hơn 4000 miệng ăn khác không được công khai.
Hắn nghĩ tới bắp nhưng nó được tìm thấy ở châu Mỹ, mà Ain còn chẳng biết mình ở đâu trên bản đồ, làm sao mà tìm bắp đây? Khổ là bắp mà hắn kiếp trước ăn được, là do chọn lọc suốt mấy thế kỷ rồi.
“Coi nào, lúa mình có rồi nè, khoai tây cũng có luôn, bắp thì không thể tìm. Vậy còn củ mì (sắn) và lúa mì nữa thôi, tìm ở đây trời.”
Ain ngã người ra ghế, tay giơ cao điểm những ngón tay, rồi hắn mệt mỏi là thả tay xuống.
Giờ muốn tìm thấy tài nguyên mới và lạ thì cần giao thương với bộ lạc khác, nhưng như vậy bộ lạc cần căn cơ vững chãi, chỉ là muốn điều này cần có lương thực vững mạnh.
Ôi một cái vòng luẩn quẩn.
Ain biết gì khi gặp mẹ Âu Cơ lần đầu, hắn từ chối cơ hội này cho rồi. Giờ thì hay, mỗi ngày suy đi tính lại nhức đầu, áp lực chẳng dám nói với ai, đề phòng người này, coi chừng kẻ kia.
Nhưng lời đã hứa, hắn phải làm cho ra ngô ra khoai, nếu không hậu thế coi thường hắn sao.
…
Mưa cuối cùng đã tạnh.
Ain bước ra khỏi nhà, hắn vỗ vào Ichi. Con sói hiểu chủ nhân, nó đứng dậy khỏi căn nhà ấm áp, liếm láp 2 bầy sói con và vợ rồi đi cùng Ain.
Ain nhảy lên người Ichi rồi nói:
“Tới chỗ Ry.”
Ichi khịt mũi, nó hít vào một hơi, bắt đầu tìm chỗ của Ry, sau khi xác định được vị trí, Ichi hú lên một tiếng rồi chạy đi. Ain giật mình, hắn túm chặt vào bộ lông của Ichi, chân quặp vào thân hình con sói.
“Chết tiệt, mình phải lấy bộ dây cương của nhóm kỵ binh mới được.”
Ain cúi người sát thân hình to lớn của Ichi than thở, hắn mà ngóc đầu dậy là gió táp nát mặt liền, bởi Ichi đang chạy với tốc độ khoảng 70 km/h.
Thật ra Ain cũng chẳng biết Ry ở đâu cả, hắn chỉ rõ là thằng nhóc đi theo chân Pu để trông coi đám tù binh, nhưng việc Ry ở một chỗ hay đi đông đi tây thì hắn chịu.
Ngoài Ska còn ở lại thì mấy đứa bạn Ain đều ra khỏi bộ lạc, mục tiêu chung là mở rộng lãnh thổ, như Dio đang lãnh ở phía Bắc, Zua vừa tra khảo vừa trông coi ở phía Tây.
“Vậy hai đứa kia là ở phía Nam và Đông.”
Ain lẩm bẩm, hắn vội cúi đầu, vì một cành cây nhỏ, với tốc độ này thì chỉ cần một cành cây nhỏ như que tăm thôi cũng khiến Ain đau đớn rồi, dù hắn có thể tự chữa lành như cơn đau vẫn cảm nhận được.
Theo những gì mà Ain nhớ, thì ở hai hướng kia chỉ có 3 bộ lạc nhỏ, chúng từng là bộ lạc lớn nhưng năm xưa bị bộ lạc Huyết Sắc đi ngang tàn sát một trận.
Số còn sót lại tập hợp thành lập bộ lạc nhỏ lẻ, khoảng cách cả ba tương đối gần, hắn từng coi thường đám này, bởi dù đã tới mức suy kiệt ấy vậy bọn chúng vẫn đánh nhau liên miên.
Vì vậy mà tới khi cánh quân của Kai tới thì chẳng mất tốn quá nhiều thời gian để thu phục, dù vậy đám này chỉ chấp nhận chết chứ không chịu đầu hàng.
Phải nói là chúng đã tự tạo nên bản sắc của riêng mình, tiếc là nếu cả ba bộ lạc hợp sức thì có khi gây khó dễ cho Kai rồi. Chiến tranh là cách Ain rèn quân và chỉ huy, nếu quá dễ sẽ khiến họ ỷ y và lơ là mọi thứ.
Ain tặc lưỡi, dù Ska và Dio có thất bại, gây ra sự hoang mang cho toàn quân nhưng đó lại là thứ Ain mong chờ hơn cả, thất bại mà tự đứng lên còn tốt hơn gấp nhiều lần chiến thắng.
Cũng may, Kai là chỉ huy của nhóm Chấp Pháp nên kỷ luật mà hắn tạo ra cho cánh quân tương đối tốt, nếu không Ain đánh quân cờ này lỗi rồi.
Bây giờ, lãnh thổ của ba bộ lạc kia tạo ra một trận xung đột không nhẹ cho đám người đơn độc gần đó. Ain mong là có mặt của Ry thì mọi chuyện đỡ hơn.
Bởi lãnh thổ này rất lớn, uy danh của họ vẫn còn đó, đám người đơn độc chỉ dám gặm nhấm từng chút một, Lạc Việt phải có nhiệm vụ bảo vệ lãnh thổ này.
Thật ra là việc Ain cử Ry tới đây không chỉ có nhiệm vụ đó, còn có một vật liệu nào đó mà Ain chưa xác định được. Sau khi thu chiến lợi phẩm mang về từ chỗ đó, Lim đã tìm thấy một vật liệu lạ lẫm, hắn mất cả tuần để tìm hiểu.
Sau đó liền kích động đi hỏi Kai tới tấp, nhận được vị trí là Lim tức tốc chạy đi mà chẳng báo ai. Tới khi mà Ain định cho Lim đi mấy khu vực mới xem có gì để cho hắn khám phá không, thì được nhận báo cáo rằng Lim đã đi từ lâu.
Mất ít thời gian tra hỏi ngọn ngành, Ain liền muốn tới xem sao. Bởi vì những lời thuật lại là Lim lúc đó như phát điên, tay run run cầm tấm khoáng vật, mắt trợn trừng, miệng thì thầm những từ chẳng ai hiểu rõ…
“Không biết là thứ gì mà khiến Lim kích động nhỉ?” Ain tự hỏi.
Cuối cùng.
Ain cũng đã tới nơi đóng quân tạm thời của Ry, bước xuống khỏi Ichi. Ain để thú cưng mình tự do, còn hắn đi tới căn lều ở trung tâm, một số tộc nhân thấy hắn bước tới liền cúi đầu chào.
Ain gật đầu đáp lại, hắn mở cửa lều lên, sau đó lập tức đóng lại. Ain đỏ cả mặt, nhưng hắn lắc đầu một cái trấn tĩnh lại.
“Oke, ánh mắt này, biểu cảm này, hành động này. Tốt vào thôi!”
Ain tự mình điều chỉnh cơ mặt, như một kẻ diễn hề vậy. Khuôn mặt hắn giờ đây đanh lại, ánh mắt lạnh lùng, khí tức tỏa ra như một kẻ độc tài.
Ain lại mở cửa lều, bước vào bên trong, ngồi xuống ghế gỗ, rót lấy một chén trà. Mọi hành động đều giữ nguyên, kể cả một cái nhíu mày cũng không có.
Ry và một cô gái vụng về chỉnh sửa lại trang phục rồi Ry nói với cô ta:
“Em,…Uhm, cô ra ngoài đi, để tôi nói chuyện với tộc trưởng.”
“Dạ.”
Cô ta nói nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng lướt qua người Ain, gương mặt có chút ửng hồng.
Ain thấy đã ổn mới cất tiếng hỏi:
“Bộ nhóm trưởng Ry ở đây rảnh rỗi quá sinh nông nổi hay sao?”
Ry nhìn Ain ngượng ngùng, nó gãi đầu nói:
“Đâu có tao bận lắm, mới có chút thời gian mà.”
Ain im lặng, hắn nhấp ngụm trà hỏi tiếp:
“Mày với cô ta bao lâu rồi?”
Ry chỉ cúi đầu, lí nhí đáp:
“Mới đây.”
Ain thở dài:
“Mày á Ry, muốn làm gì thì làm, tao không cản nhưng nhìn xem mày đang ở đâu? Chuyện này chẳng cần xấu hổ nhưng phải biết tiết chế, aiz lỡ như có chuyện gì thì mày phản ứng ra làm sao?”
Ry cúi đầu chịu tội, nó cũng bức bối lắm chứ bộ, nó có nổi khổ riêng mà nhưng rõ ràng Ry biết mình có lỗi trong chuyện này.
Ain nhìn thằng nhóc như anh em của mình, hắn đặt chén trà xuống nói:
“Mày muốn thì có thể nói với tao mà. Trong bộ lạc chẳng thiếu người, tao chọn ai cũng chẳng có ai phản đối, đâu cần nhất thiết như vậy đâu Ry.”
“Nhưng…nhưng…”
Ry muốn nói gì đó nhưng chẳng nói ra lời, Ain chẳng buồn nữa, hắn phẩy tay nói:
“Được rồi…được rồi, chuyện của mày hay mấy đứa nó, tao chẳng quản đâu, tụi mày cũng lớn rồi. Như Zua cũng đã có con, mày giờ mới có thì tao cũng hiểu nỗi khổ. Và tao cũng chẳng tới đây trách móc mày, nếu không tao đã chạy về nói với đám Zua rồi.”
Ry hoàn toàn câm lặng, lời của Ain giống cha mẹ dạy dỗ con cái, cũng đúng đám tụi nó vốn là trẻ mồ côi nhờ có Ain giúp đỡ mới có ngày hôm nay, sâu thẳm trong lòng mỗi đứa đều coi Ain là cha mẹ của mình.
“Nói chuyện chính đi. Ở đây thế nào?”
Ain quan sát biểu cảm của Ry, thấy nó ăn năn, hắn hỏi. Ry thở một hơi rồi nói:
“Ở đây đúng là lãnh thổ bộ lạc sẽ mở rất rộng, nhưng đám người đơn độc kia không hề dễ chịu.”
Ain nghe trong lời nói của Ry có chút khó chịu, vậy là đám người đơn độc đã gây không ít phiền toái cho thằng nhóc rồi.
Ain ngẫm nghĩ một lúc rồi mới quay đầu nhìn Ry nói:
“Vậy cứ để bọn chúng phá đi, mày chỉ cần cắt một nửa làm ban đêm là được. Còn vấn đề hệ thống sức mạnh, mày chắc đã xem qua, coi thử đã phù hợp chưa nếu chỉnh sửa gì cứ báo tao.”
Nói rồi, Ain bước ra khỏi lều của Ry, để lại thằng nhóc trầm ngâm. Ain bước về căn lều to thứ hai ở đây, chính là chỗ của thằng Pu.
Vừa đi vào đã thấy thằng nhóc ngồi chăm chỉ chỉnh sửa trên bản đồ, khác biệt với thằng nhóc bên kia.
Ain khịt mũi, hắn coi thường thằng Ry, mặc dù hắn chẳng khác gì.
(Khụ khụ, quay lại chủ đề chính)
“Này, ở đây tiến độ ra sao rồi?”
Pu quay lại thấy Ain liền mỉm cười, nó trả lời ngay:
“Khoảng 9 phần rồi Ain, chỉ còn một chút thời gian nữa là xong thôi.”
“Uhm, chỗ này xong mày về coi phụ Mih xây cây cầu mới được không?”
Ain bước vào, ngồi xuống ghế rồi nói, Pu nghe xong thì im lặng. Mất vài phút đắn đo, Pu mới ngước đầu lên hỏi:
“Vậy là có vật liệu mới sao?”
Ain mỉm cười đáp:
“Không. Tao không biết Mih làm gì nhưng khi mày gặp hắn sẽ có bất ngờ đấy. À mà ông Lim đâu rồi?’
Pu thở dài, nó chỉ tay về phía nam nói:
“Ở chỗ ngọn núi hướng đó.”
Ain gật đầu rồi đi ra ngoài.
Tấu chương xong.