Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gia-phu-nho-thanh-he-thong-bat-ta-lam-tho-bi-vo-phu

Gia Phụ Nho Thánh, Hệ Thống Bắt Ta Làm Thô Bỉ Võ Phu

Tháng 10 19, 2025
Chương 472: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 471: Chương cuối
vi-hon-the-cua-ta-la-kiem-thanh.jpg

Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh

Tháng 2 4, 2025
Chương 386. Tam sinh tam thế Chương 385. Bỉ ngạn
nga-huu-nhat-phien-son-lam.jpg

Ngã Hữu Nhất Phiến Sơn Lâm

Tháng 2 27, 2025
Chương 447. Đặc thù công nghệ Chương 446. Món ăn sinh Đỉnh phong
hai-tac-manh-nhat-trong-lich-su-loi-quang.jpg

Hải Tặc: Mạnh Nhất Trong Lịch Sử Lôi Quang!

Tháng 2 9, 2026
Chương 166: Quyền Cốt · Ngân Hà lôi táng! Chương 165: Hỏa Long đại cự
di-gioi-chuyen-sinh-hoan-my-bat-dau-ta-day-lam-sao-thua.jpg

Dị Giới Chuyển Sinh, Hoàn Mỹ Bắt Đầu Ta Đây Làm Sao Thua

Tháng 1 19, 2025
Chương 1001. Sâu mọt hạ tràng « đại kết cục » Chương 1000. Hận thiết bất thành cương Patrick, bọn họ phải chết!
tong-vo-bat-dau-danh-dau-khi-thien-de-mo-ban.jpg

Tổng Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Khí Thiên Đế Mô Bản

Tháng 2 1, 2026
Chương 117: Tô Tự Nhiên đối đầu tiên nhân Đông Doanh Izanagi Chương 116: Đế Thích Thiên bỏ mình! Người bí ẩn từ Takamagahara của Đông Doanh!
cau-tai-tu-tien-gioi-chan-heo-den-vo-dich.jpg

Cẩu Tại Tu Tiên Giới Chăn Heo Đến Vô Địch

Tháng 2 9, 2026
Chương 176: Linh tuyệt chi địa Chương 175: Huyết Đồ các thăm dò
tam-quoc-bat-dau-truy-sat-luu-quan-truong.jpg

Tam Quốc: Bắt Đầu Truy Sát Lưu Quan Trương

Tháng 1 25, 2025
Chương 967. Đại Tần Nhật không rơi Chương 966. Lữ Bố muốn chết khó
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 245 : Kịch Hay Thật? (2)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 245 : Kịch Hay Thật? (2)

Garu cúi đầu, hai tay siết chặt trên đùi.

Trong lòng hắn vẫn còn đâu đó, chút nghi hoặc về sự tham lam của tộc trưởng. Nhưng giờ đây, khi sự thật trần trụi phơi bày ngay trước mắt, hắn đã không còn lý do nào để hoài nghi. Tất cả những điều Ain nói…Garu đã tự mình có đáp án.

Chỉ là vẫn còn một khúc mắc, một câu hỏi cuối cùng khiến hắn không thể ngồi yên.

Garu ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào Ain:

“Vậy…sức mạnh của anh thì sao?”

Ain không đáp ngay. Hắn nhìn Garu với ánh mắt vừa lạnh lẽo, vừa xót xa. Rồi trả lời, giọng khô khốc như gió thổi qua đống tro tàn:

“Tôi hiện tại…chỉ là một người bình thường.”

Garu chấn động. Hắn há miệng như muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Hắn không thể tin được. Không thể nào.

Ain người từng một mình dẫn dắt, từng phá vỡ thế trận, từng khiến kẻ địch khiếp sợ, giờ lại nói mình chỉ là một người bình thường?

Không.

“Anh đánh tôi một cái đi!” Garu gần như hét lên.

“Đánh thật mạnh. Tôi chịu được.” Giọng hắn run rẩy, hắn cần xác nhận lại. Cần một phép màu.

“Bịch!”

Cú đấm đến bất ngờ như mọi lần. Nhưng lần này…nó nhẹ hẫng, yếu ớt và trống rỗng.

Garu cúi xuống nhìn vị trí bị đánh. Không hề đau. Thậm chí còn không để lại dấu. Hắn ngẩng đầu nhìn Ain, đôi mắt mở to, trống rỗng.

“Không thể nào…” Hắn lặng người.

Cú đấm ấy…không xứng đáng là cú đấm của người từng lãnh đạo cả bộ lạc vượt qua cái chết.

Sự thật khắc nghiệt như một lưỡi dao, lạnh lẽo mà vô tình.

Garu run rẩy vươn tay. Nắm lấy bàn tay của Ain.

Bàn tay ấy…hắn từng mơ ước chạm tới. Từng là biểu tượng cho sự mạnh mẽ, cho lý tưởng của cả một thế hệ. Là bàn tay mà bao nhiêu chiến binh trẻ từng noi theo, từng hướng đến như một đỉnh cao không thể vượt qua.

Giờ đây…lạnh và yếu. Không có chút sức lực.

Garu ngước nhìn Ain.

Đôi mắt ấy không còn ngọn lửa chiến đấu như xưa. Chỉ còn lại sự cam chịu…và bình thản đến đau lòng.

Một người đã chọn gánh chịu tất cả, để người khác có thể tiến về phía trước.

Nước mắt Garu trào ra.

Hắn không nói nên lời. Hắn vừa mới nghi ngờ, vừa mới nghĩ rằng Ain không đủ tham lam. Rằng Ain cũng chỉ là con người, ích kỷ và toan tính như bao người khác.

Nhưng không phải.

Không ai tham lam hơn Ain. Vì hắn dám hy sinh cả sức mạnh để giữ trọn lời hứa.

Garu quỳ xuống.

Hắn khóc, khóc như một đứa trẻ.

Không vì đau. Không vì sợ. Mà vì cảm thấy mình quá nhỏ bé trước một người như vậy.

Ain nhìn Garu, xoa nhẹ bàn tay hắn, giọng trầm thấp nhưng ấm áp:

“Không sao đâu. Đây là do ta chọn, ngươi không cần đau lòng.”

Garu nghẹn ngào trong nước mắt:

“Nhưng…tộc trưởng…tộc trưởng…”

Ain vẫn kiên định, ánh mắt dịu dàng:

“Một chiến binh không được khóc. Ngươi là thủ lĩnh nhóm Hải Sản mà lại khóc như con nít thế sao?”

Garu đứng phắt dậy, gạt đi nước mắt, sụt sịt nói:

“Rõ…Tôi xin phép về trước.”

Rồi hắn quay người bước đi. Bóng lưng ấy in hằn giữa ánh nắng nhạt chiều muộn.

Ain lặng lẽ nhìn theo, mãi cho đến khi Garu khuất sau khu trung tâm bộ lạc, hắn mới thở dài. Nhẹ nhàng đưa chén trà lên miệng, hắn tự nhủ:

“Thật ra, chỉ có vết thương ở tay là giả…còn lại đều là thật.”

Giờ đây, hắn chỉ biết hy vọng tất cả những gì mình vun đắp suốt năm năm qua…sẽ đủ để vượt qua thời gian u ám trước mắt.

Hắn giơ tay lên cao, ngắm nhìn nó.

Một bàn tay từng thay đổi cả vận mệnh Lạc Việt, giờ đây lại yếu ớt đến không ngờ.

Mất đi sức mạnh…liệu có đáng?

Ain không chắc. Hắn giờ đây chẳng khác nào một kẻ bình thường, thậm chí yếu đến mức bị một đứa con nít đấm cũng có thể bật ngửa.

Chỉ còn kinh nghiệm, đòn thế và đầu óc là giữ hắn đứng vững. Nếu nói thẳng, Ain giờ là kiểu người có thể hình lớn…nhưng đấm yếu như sên.

Chẳng có tí uy hiếp gì.

Ain ngồi đó, nhìn sang bờ sông đối diện, lòng trĩu nặng. Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương trà thoang thoảng.

Mười phút sau.

Một bóng người tiến vào căn chòi.

Không nói gì, hắn ngồi xuống đối diện Ain, tự rót cho mình một chén trà. Đôi mắt không nhìn Ain, chỉ dõi theo cảnh vật phía trước.

Im lặng kéo dài vài giây, rồi Ain lên tiếng trước:

“Ngươi…tại sao lại thu nhiều lá trà như vậy?”

Người kia hơi nghiêng đầu, vẻ mặt bình thản:

“Tộc trưởng nói gì, tôi không hiểu.”

Ain xoay mặt lại, ánh mắt lạnh như băng:

“Rac, cậu biết tội của kẻ tham ô là gì chứ?”

Rac mỉm cười, nhấp một ngụm trà, trả lời nhẹ như gió:

“Tôi đâu có tham ô. Tôi dùng rất nhiều thịt để đổi lấy số lá đó. Rõ ràng tôi mới là người chịu thiệt.”

Mặt Ain bắt đầu biến sắc. Hắn nhíu mày, giọng rít qua kẽ răng:

“Cậu có biết…cậu đang nói chuyện với ai không?”

Rac nhún vai, tỏ ý mình đã làm đúng nên không sợ. Ain siết chặt tay, lặng thinh

Hắn không thể phản bác. Rac đúng. Không có luật nào trong bộ lạc cấm đầu cơ. Và những người khác…chưa chắc đã hiểu được việc Rac đang làm là nguy hiểm tới đâu.

Nếu Ain nói ra, chưa chắc đã có ai tin hắn. Thậm chí…còn có thể mất chức tộc trưởng này.

Ain cười gượng, nhấp thêm ngụm trà nữa. Hắn thầm nghĩ:

“Nếu hắn không tự trả lại số lá đó…thì mình buộc phải để Kil xử lý. Trước khi hậu quả trở thành thứ không thể kiểm soát.”

Hai người còn đang sặc mùi “thuốc súng” sau trận khẩu chiến thì một giọng nói đột ngột vang lên:

“Rac chỉ muốn thu lá trà để tặng mày thôi.”

Ain nghiêng đầu về phía giọng nói. Dio đang lững thững đi tới, hai tay vẫn đút túi quần, dáng vẻ chẳng coi ai ra gì.

Ain liếc lại nhìn Rac, bất chợt trong đầu lóe lên một câu hỏi:

“Ủa, sao thằng này lại đỏ mặt?”

Dio tiến tới, không nói không rằng, ngồi xuống cạnh Ain rồi quăng một xấp giấy lên bàn gỗ.

Rac tái mặt, định nhào tới giật lại, nhưng Ain đã nhanh tay chụp lấy và mở ra. Rac nghiến răng, gầm lên:

“Dio!!!”

Dio cười hả hê, ánh mắt long lanh như thể đang hát trong lòng:

“Lần này thì ngươi nhục nhã nhé, hừ xem như còn nhẹ sau vụ gọi mình là tộc trưởng thay thế chán.”

Ain đọc nhanh xấp giấy. Là sổ ghi chép và kế hoạch đổi thịt lấy lá trà, cùng vài tờ đơn xin phê duyệt viết dang dở.

Ain thở ra một hơi. Vốn dĩ hắn đang lo Rac đầu cơ trục lợi, hóa ra chỉ là hành động của một kẻ trung thành…quá mức.

“Mình đúng là quên mất cái kiểu trung thành ngốc nghếch của hắn.”

Rac, sau khi biết chuyện bị bại lộ, cúi gằm mặt. Hắn không biết phải nói gì, chỉ mong có cái hố nào đó để chui xuống.

Ain nhìn Dio cười nhẹ, rồi thở dài quay sang Rac:

“À, ừm…số trà đó…hãy bán lại cho nhà kho đi.”

Rac gật đầu, buồn bã. Ain thấy vậy đành nói thêm, giọng mềm lại:

“Nhưng…đem một ít qua nhà ta cũng được.”

Ánh mắt Rac lập tức sáng bừng. Lồng ngực như được tiếp oxy sau phút ngạt thở.

Ain nhìn cả hai người, cười thầm trong bụng. Một kẻ khờ, một kẻ láu cá, may mà vẫn còn có ích.

Cả ba cùng bước vào căn nhà chính.

Ain không ngồi mà đi thẳng tới bàn làm việc, trước mặt là một tấm bản đồ khổng lồ, trải dài toàn bộ khu vực mà bộ lạc kiểm soát.

Hắn cầm cây bút than, đứng trầm ngâm một lúc rồi bắt đầu lên tiếng.

“Chúng ta cần phân chia lại lãnh thổ.”

“17.000 tù binh…không thể nhốt mãi trong khu trung tâm được.”

Dio liếc Rac. Rac liếc lại. Cả hai đều nghiêm túc.

Ain tiếp tục, ánh mắt dán vào bản đồ:

“Mỗi vùng đất cũ của các bộ lạc đều có khí hậu, địa hình, tài nguyên khác nhau. Nếu phân bổ đúng, ta có thể giúp họ phát huy tối đa khả năng.”

“Chúng ta bây giờ không cần xâm lược nữa. Việc cần làm là ổn định, là xây nền móng thật vững để rồi từ đó…nghĩ chuyện xa hơn.”

“Chúng ta sẽ liên kết khu trung tâm, biến mỗi vùng thành một mắt xích.”

“Rồi bắt đầu giao thương với các bộ lạc xung quanh. Hiểu về thế giới…không phải bằng gươm giáo, mà bằng bước chân của chính tộc nhân ta.”

Rac và Dio nhìn Ain rồi gật đầu, cả ba nói mãi tới khi trời tối mới chịu dừng lại.

Sau khi tiễn biệt hai người họ, Ain nhìn theo bóng lưng dần khuất khỏi cây cầu, hắn không khỏi thở dài.

Có những chuyện mà bản thân hắn chẳng thể quyết định được.

Cũng có những chuyện mà hắn có thể tự quyết nhưng chẳng làm được.

Âu cũng là số trời.

Ain ngước lên bầu trời đêm, hắn ước mình như những ngôi sao, luôn tỏa sáng bất kể ngày đêm. Tiếc thay.

“Haiz.”

Ain thở ra một hơi rồi quay đầu vào trong nhà.

…

Sáng hôm sau.

Sopa không đợi được đến trưa. Cô đã rời nhà kho từ lúc trời còn nhá nhem, chỉ kịp ngủ một giấc chợp mắt rồi chạy về nhà Ain với nỗi lo lắng:

“Không biết hắn có sao không?”

Gió sáng lạnh, lòng thì nóng. Vừa về tới cửa, Sopa đẩy cửa ra…Đỏ mặt.

Đỏ như…cà chua.

Ain đứng đó, quay lưng về phía cửa, đang nấu cơm. Trên người hắn…chỉ còn mỗi cái quần ngắn tũn, thậm chí có ‘vật nào đó’ nằm vất vưởng ra ngoài nữa.

Họ quay lại, bốn mắt chạm nhau. Ain đơ mất một giây, rồi vô thức thốt ra:

“Cà…chua.”

“Rầm!”

Sopa đóng cửa lại mạnh đến nỗi vách gỗ cũng rung theo. Tiếng động mới làm Ain sực tỉnh, hắn cuống cuồng vơ cái áo gần nhất mặc vào.

Nhưng rồi bỗng ngớ người ra, lẩm bẩm:

“Ủa…đây là nhà mình mà, sao phải ngại?”

Dù đã mặc áo, Ain vẫn không hiểu gì hết. Cảm giác như mình vừa phạm một lỗi vô hình nào đó.

Hắn bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn quanh…chẳng thấy bóng dáng Sopa đâu. Chỉ còn cái ấm nước vẫn còn hơi nóng.

Hơn nửa tiếng sau.

Bữa sáng đã sẵn sàng. Ain quyết định ra ngoài tìm xem Sopa còn ở quanh đây không, để đỡ phải chờ cơm nguội.

Vừa bước ra khỏi cửa, Ain liếc mắt qua trái.

Sopa đang ngồi ở căn chòi nhỏ, lặng lẽ uống nước. Tựa như chưa từng có gì xảy ra, chỉ có vành tai đỏ hoe và bàn tay cầm chén nước…hơi run.

Ain đi lại, vỗ vai Sopa hỏi:

“Cô sao về sớm thế?”

Sopa giật mình, cô quay lại nhìn Ain một cái rồi thờ thững nói:

“Anh hỏi làm gì?”

Nói xong, Sopa đứng dậy bước vào trong nhà, để lại Ain ngơ ngác.

Phụ nữ thật khó hiểu.

tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuyen-sinh-nguoi-qua-duong-giap-bat-dau-mua-xuong-nu-phan-dien.jpg
Chuyển Sinh Người Qua Đường Giáp, Bắt Đầu Mua Xuống Nữ Phản Diện
Tháng 2 10, 2026
hong-hoang-ta-tran-nguyen-tu-bat-dau-bi-buc-hon.jpg
Hồng Hoang: Ta, Trấn Nguyên Tử, Bắt Đầu Bị Bức Hôn!
Tháng 1 17, 2025
ta-co-mot-cai-van-menh-lua-chon-bang
Ta Có Một Cái Vận Mệnh Lựa Chọn Bảng!
Tháng 10 29, 2025
tro-choi-pham-toi-ta-that-khong-co-bat-coc-nu-minh-tinh.jpg
Trò Chơi Phạm Tội: Ta Thật Không Có Bắt Cóc Nữ Minh Tinh
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP