Chương 244 : Kịch Hay Thật? (1)
Trong khi Sopa còn đang đắm chìm trong những dòng suy nghĩ mông lung, giọng gọi to của Ain vang lên, kéo cô trở lại thực tại:
“Sopaaaa!!!”
Nghe thấy âm điệu đó, như phản xạ tự nhiên, Sopa giật mình hoảng hốt, vội lao vào phòng ngủ.
Trong đầu cô đã dệt ra một viễn cảnh đầy kịch tính: Ain bị thương nặng, nằm vật vã trên nền đất, cô sẽ lao đến cứu hắn, rồi hắn cảm động rơi nước mắt, thì thầm lời cảm ơn…và sau đó trả ơn cho cô…bằng chính cơ thể hắn.
Mặt Sopa lập tức ửng đỏ.
“Mình bị sao vậy trời?”
Nhưng khi bước vào, tất cả những gì cô thấy là Ain vẫn đang ngồi dựa vào vách, tay cầm xấp báo cáo, ánh mắt bình thản nhìn cô như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô ngớ người.
“Sopa, cô có muốn ra ngoài thăm thú bộ lạc không?” Ain hỏi, giọng thản nhiên như thể chuyện vừa rồi chưa từng tồn tại.
Sopa chớp mắt, đôi mắt long lanh như mèo con nhìn hắn, nhưng chỉ vài giây sau, ánh nhìn ấy chuyển thành cảnh giác.
Ra ngoài? Lúc này? Tại sao? Ai sẽ đi cùng cô? Có bảo vệ không? Cả trăm câu hỏi vang lên trong đầu cô.
Ain thấy vẻ mặt cô thay đổi thì chau mày, cáu kỉnh hỏi:
“Gì thế? Không muốn à?”
Sopa nhìn thẳng vào mắt hắn, đáp bằng một câu chất vấn:
“Tại sao?”
Ain nhún vai, ánh mắt lười biếng, ném ra một câu đầy khiêu khích:
“Tôi thấy cô phiền nên cho ra ngoài đó, tôi muốn ở một mình.”
Cạch. Một sợi dây trong lòng Sopa đứt cái phựt.
Cô lao đến như một cơn lốc nhỏ, đấm đá loạn xạ vào hắn. Hai người đánh nhau như…mèo với chó. Nhưng sau vài phút, cả hai khựng lại. Không phải vì đau, mà vì…Sopa đỏ mặt.
Cô nhận ra Ain đang lén lút sờ soạng cô trong lúc bị đánh.
Ain thì mặt bầm một bên, miệng cười hề hề như thể vừa bị đánh xong lại vừa được quà.
Sopa vừa thấy thương vừa giận hắn.
“Tên khốn biến thái.” Cô nghiến răng, quay phắt người bỏ đi.
“Tôi ra ngoài, hết ngày mai thôi.” Cô hét lên trước khi đóng sầm cánh cửa lại.
Ain vẫn ngồi trong phòng, nhìn những tờ báo cáo đã bay tứ tung khắp nơi.
Nụ cười biến mất, hắn khẽ thở dài, rồi lại cúi xuống nhặt từng tờ giấy.
…
Sopa bước ra ngoài, ngửa mặt nhìn trời.
Trái tim cô vẫn đập mạnh.
Không phải vì giận, cũng không phải vì bối rối.
Là vì đau.
Cô hiểu, Ain đang muốn bảo vệ cô khỏi những áp lực mà chính hắn còn không chịu nổi.
Hắn vẫn như mọi lần, cố gắng chịu đựng một mình.
Sopa nhìn về phía bộ lạc. Tiếng gà gáy, tiếng người gọi nhau, tiếng rì rầm của một ngày mới.
Tất cả đều bình thường, nhưng không hiểu sao hôm nay, mọi thứ như mờ đi trước mắt cô.
Cô đưa tay lên trời, như thể muốn nắm lấy bầu trời rộng lớn kia, giữ chặt lấy thứ gì đó vĩnh viễn.
Nhưng…sức cô quá nhỏ.
Cô thả tay xuống, lòng trống rỗng.
Khi còn sống dưới vỏ bọc là Vu trong 20 năm vừa rồi, cô từng khao khát tự do. Từng mơ được đi khắp nơi, hít thở không khí của một thế giới không ràng buộc.
Nhưng giờ đây, khi Ain cho cô cái gọi là “tự do” cô lại chẳng muốn bước ra khỏi cánh cửa đó.
Cô muốn bị giam cầm. Bị hắn trêu chọc, bị sai vặt, bị mắng, bị giận. Sao cũng được.
Chỉ cần được ở bên cạnh hắn.
…
Sopa cúi xuống, xoa đầu một con sói con đang nằm bên bậc cửa.
Đàn sói, chúng có vẻ như tự do, nhưng thực chất vẫn luôn quanh quẩn gần nhà Ain, chưa bao giờ rời khỏi khu vực bộ lạc.
Chúng tự do trong một phạm vi. Một vòng giới hạn do bản năng và tình cảm dựng nên.
“Chúng mày giống tao nhưng lại khác tao.” Sopa khẽ thì thầm.
Cô đứng dậy, rảo bước về phía cây cầu, nơi có dòng sông chảy dài, nơi bắt đầu và cũng là nơi kết thúc của nhiều câu chuyện.
Cô không biết mình sẽ bắt đầu từ chỗ nào. Nhưng lần này, cô không đi để tìm tự do.
Cô đi để tìm câu trả lời.
…
Nhưng Sopa đâu biết rằng, lũ sói ban đầu không muốn đi vì thiếu bầy sói đực, nay chúng đã về đầy đủ, cả đám này đang muốn tìm một nơi mới để sống đây.
…
Ain đứng dậy bước ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng ra ngoài nhà. Hắn bước đi nhẹ nhàng, như thể chưa từng phải nằm liệt giường suốt mấy ngày qua. Hắn duỗi vai đầy uể oải dưới ánh nắng chiều.
Sự thật là… Ain đã có thể đi lại bình thường từ hôm qua.
Nhưng vì thấy Sopa chăm sóc quá tận tình, hắn lại nảy ra ý định… trêu chọc cô một chút.
Nhập vai sâu quá, hắn suýt quên mất bản thân đâu có yếu đến vậy.
Việc ‘đuổi khéo’ Sopa đi hôm nay…không đơn thuần chỉ để được yên tĩnh.
Ain không giải thích. Hắn chỉ lặng lẽ đi dọc theo lối mòn ra phía bờ sông.
Hai con sói lớn Ichi và Zoa bước theo sau, bóng của chúng đổ dài bên dưới hàng cây mảnh khảnh dọc bờ nước.
Ain ngồi xuống mái chòi bằng gỗ nhỏ dựng ven sông, rót cho mình một chén trà. Ichi và Zoa nằm yên bên cạnh. Những con sói con cũng kéo đến, lặng lẽ nằm quanh chân Ain.
Ngay cả những con sói “trẩu tre” mới lớn, từng cộc cằn với mọi người, cũng lặng yên nằm xuống.
Một khung cảnh kỳ lạ.
Chỉ có tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng lá xào xạc và mùi trà thơm lặng lẽ lan trong không khí.
Một lúc sau, Garu xuất hiện.
Khác với thường lệ hay vào thẳng nhà Ain, hôm nay hắn đi về phía mái chòi như thể hai người đã hẹn nhau từ trước. Garu không nói gì, chỉ ngồi xuống, rót trà, rồi uống một ngụm nhỏ.
Cả hai cùng nhìn về phía bên kia bờ. Dòng sông cứ thế trôi. Lặng lẽ như thời gian.
Một lúc sau, chính Garu là người phá vỡ sự im lặng:
“Tộc trưởng, tôi hỏi anh vấn đề này được không?”
Ain khẽ gật đầu.
Garu thở dài, ánh mắt dõi theo một cánh chim sải bay trên cao:
“Theo anh…tham lam là gì?”
Ain nhíu mày nhìn Garu, rồi hỏi lại:
“Cậu muốn một câu trả lời khiến cậu hài lòng, hay một câu trả lời khiến cậu suy ngẫm?”
Garu tròn mắt. Đúng kiểu Ain, luôn hỏi ngược lại một câu khiến người khác mắc kẹt.
Một phút trôi qua trong im lặng.
Cuối cùng, Garu hít sâu, mắt nhìn thẳng Ain:
“Tôi muốn cả hai thì sao?”
Ain bật cười, cười một cách tự nhiên đến mức khiến Garu đỏ mặt:
“Câu trả lời của cậu…chính là tham lam.”
Garu ngạc nhiên.
Ain đặt chén trà xuống, rồi nhìn vào khoảng không trước mặt, giọng chậm rãi:
“Tham lam là một điều rất…con người. Nó không hẳn là xấu, cũng chẳng hoàn toàn tốt.
Nó là một phần bản năng. Từ khi sinh ra, chúng ta đã biết khóc để được ôm, được ăn, được yêu thương. Khi lớn lên, chúng ta muốn có nhiều hơn, nhiều đồ ăn, nhiều tiếng nói, nhiều quyền lực, nhiều cảm xúc.
Thực vật cũng tham lam. Chúng vươn lên vì ánh sáng. Động vật cũng tham lam. Chúng tranh giành lãnh thổ, bạn tình, thức ăn. Đó là cách chúng tồn tại.
Con người thì tinh vi hơn. Chúng ta biết biện minh cho lòng tham. Gọi đó là hoài bão. Là ước mơ. Là khát vọng.
Nhưng có một sự thật mà cậu cần hiểu: Không ai có thể từ bỏ hoàn toàn sự tham lam cả. Vì nó là một phần của sinh tồn.”
Garu lặng im. Trong mắt hắn, có một điều gì đó đang chuyển động, một sự thấu hiểu, hoặc một nỗi giằng xé chưa có lời giải.
Ain vẫn tiếp tục:
“Câu hỏi không phải là ‘tham lam có xấu không’ mà là ‘cậu kiểm soát được nó tới đâu’. Một người càng quyền lực, càng có nhiều thứ trong tay…thì sự tham lam trong họ càng mạnh. Và nếu họ không tỉnh táo…họ sẽ phá hủy mọi thứ chỉ để thỏa mãn điều đó.”
Garu siết chặt chén trà, mi mắt hạ thấp. Ain nhìn hắn, rồi thêm một câu nhẹ như gió:
“Chẳng ai vượt qua được bản năng…trừ khi cậu học được cách sống cùng nó, mà không bị nó nuốt chửng.”
Ain lạnh nhạt nói, ánh mắt không rời khỏi mặt Garu:
“Tham lam xấu hay tốt là do cậu thể hiện ra trước mọi người. Cậu tham lam muốn bộ lạc mạnh mẽ, cậu được khen. Cậu tham lam quyền lực, cậu là người xấu.
Tốt hay xấu…đều do tham lam mà ra. Và đi cùng với nó…là đố kỵ. Khi cả hai kết hợp lại, sẽ sinh ra những hậu quả mà không ai có thể đoán trước.”
Ain dừng một nhịp, rồi nhìn thẳng vào mắt Garu, giọng trầm xuống: “X là ví dụ đó.”
Garu khựng lại. Không cần nói tên, cả hai đều biết người được nhắc tới là ai.
Một cái tên đã không còn trong bộ lạc. Một vết sẹo sâu không ai dám nhắc.
Sau vài giây im lặng, Garu nặng nề hỏi:
“Vậy anh có sợ…một tên X nữa xuất hiện không?”
Không do dự, Ain đáp ngay:
“Không. Tôi còn đang mong một tên nữa đây.”
Garu ngẩn người. Câu trả lời như một cú tát. Nhưng càng nghĩ lại, anh càng hiểu. Ain không nói đùa.
Không phải Ain mong muốn một kẻ phản bội…mà là hắn sẵn sàng đối diện với nó. Đối diện với bản chất con người. Đối diện với cả những điều tồi tệ nhất.
Garu nuốt khan, rồi tiếp tục hỏi:
“Vậy…tham lam của anh lớn tới mức nào?”
Ain nhướng mày, như thể đang nghe một câu hỏi ngớ ngẩn. Hắn đưa chén trà lên, uống một ngụm, rồi hạ xuống, nói gọn:
“Chẳng phải tôi nói rồi sao?”
Garu không lùi bước:
“Tôi muốn xác nhận lại. Một lần nữa.”
Ain nhìn Garu chăm chú vài giây. Gió sông thổi nhẹ làm mái tóc hai người khẽ lay động.
Rồi Ain bật cười, một nụ cười nhẹ nhưng ẩn sau là một điều gì đó…u tối:
“Cậu muốn xác nhận xem tôi có giữ lời hứa không. Cậu to gan đấy, Garu.”
Garu không tránh né ánh nhìn ấy. Ngược lại, anh trừng mắt, như muốn chứng minh rằng bản thân đã đủ trưởng thành để đối diện.
Ain không nói gì thêm, chỉ nghiêng người tựa lưng vào ghế, giọng chậm rãi vang lên:
“Tham lam của tôi…rất lớn. Lớn tới mức…như thế này đây.”
Nói rồi, Ain vạch cẳng tay trái của mình ra.
Garu chết lặng.
Một đường vằn màu tím đen, rộng khoảng hai centimet, chạy từ khuỷu tay đến mu bàn tay. Nó không giống một vết thương, mà giống một lời nguyền đang sống bám trong cơ thể.
Garu run rẩy. Giọng lắp bắp:
“Cái này…cái này…cái này…”
Ain thở dài, như thể đã quen với phản ứng này:
“Là hậu quả…của việc dùng mấy vật kia.”
Garu sững người.
Trên chiến trường, hắn từng thấy Ain đánh trống. Cái trống lạ kỳ đó chỉ vang lên vài lần, nhưng như thổi một linh hồn vào cả đội quân. Sau vài phút, không ai còn thấy cái trống đâu nữa.
Trong cơn hỗn loạn và chiến thắng, không ai hỏi. Không ai dám hỏi.
Chỉ có bây giờ…khi Ain chủ động nhắc tới, Garu mới rùng mình nhớ lại.
Garu siết chặt tay, mắt không rời cánh tay của Ain.
Hắn nhớ rõ cảm giác sau khi tiếng trống vang lên như thể tinh thần cả bộ lạc được nâng lên một tầng mới, như thể kẻ địch mất phương hướng, như thể…một sức mạnh vô hình đang điều khiển tất cả.
Và bây giờ, hắn hiểu.
Cái giá…chỉ mình Ain gánh chịu.
tấu chương xong