Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trong-sinh-toi-cuong-yeu-thu.jpg

Trọng Sinh Tối Cường Yêu Thú

Tháng 2 19, 2025
Chương 1382. Phi thăng! Chương 1381. Trăm vạn năm trần nhưỡng
DeuDoanTuyetQuanHeConCauTaVeNhaLamGiTH

Hôn Lễ Hiện Trường: Chân Đạp Đỡ Đệ Ma Vị Hôn Thê

Tháng 1 18, 2025
Chương 984. Diệt Thiên Đạo, vô thượng, Hồng Mông Chương 983. Thế giới mới, mới quy tắc
tan-the-ta-thuc-tinh-tam-tuc-kim-o-vo-hon.jpg

Tận Thế: Ta Thức Tỉnh Tam Túc Kim Ô Võ Hồn

Tháng 1 24, 2025
Chương 269. Tân thế giới Chương 268. Một người biểu diễn
gioi-bong-da-trum-gian-lan.jpg

Giới Bóng Đá Trùm Gian Lận

Tháng 1 22, 2025
Chương 688. Đại quyết chiến (6) Chương 687. Đại quyết chiến (5)
vong-linh-dai-phap-su.jpg

Vong Linh Đại Pháp Sư

Tháng 2 4, 2025
Chương 1193. Phiên ngoại: Gnoll cuộc sống hạnh phúc (2) Chương 1192. Phiên ngoại: Gnoll cuộc sống hạnh phúc (1)
di-gioi-phong-than-he-thong.jpg

Dị Giới Phong Thần Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 686. Đại kết cục Chương 685. Hạo Thiên xuất mã
hoang-dao-cau-sinh-nguoi-hau-cua-ta-lai-manh-lai-manh.jpg

Hoang Đảo Cầu Sinh, Người Hầu Của Ta Lại Mạnh Lại Manh

Tháng 2 2, 2026
Chương 167: Nhất định phải cứu người Chương 166: Nàng xảy ra chuyện
pho-cap-khoa-hoc-nhan-loai-khong-hut-duong-song-it-nhat-ngan-nam

Phổ Cập Khoa Học: Nhân Loại Không Hút Dưỡng, Sống Ít Nhất Ngàn Năm!

Tháng 10 20, 2025
Chương 272: Đại kết cục Chương 271: Ta là giáp cốt văn cao thủ
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 246 : Thu Phục Tù Binh (1)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 246 : Thu Phục Tù Binh (1)

Ain bước vào nhà đã thấy Sopa đang ngồi ăn sáng.

Hắn gãi đầu, hơi ngượng, rồi không nói gì thêm mà đi thẳng về bàn làm việc.

Ngày hôm qua có rất nhiều báo cáo gửi về. Trong đó có vấn đề trong lúc hắn ngất còn tồn động, có cái vừa hiện ra. Cũng vì cái đống giấy tờ này mà hôm qua Ain đành phải “đuổi khéo” Sopa đi.

Có những chuyện…chỉ hắn mới xử lý được.

Trong đó hai vấn đề ưu tiên là vụ đầu cơ của Rac và tù binh. Còn vụ của Garu là chuyện riêng giữa hắn và Garu, mà thật ra thì chuyện hứa hẹn hắn hứa với nhiều người lắm.

Như tạo cây rìu mới cho Ry này, hắn ngất đi nên phải nhờ Mih và Rok nghiên cứu ra hợp kim mới tạo ra cây rìu cho Ry.

Như Pu là hứa cho nó làm công việc khác ngoài đội trưởng Xây dựng, mà hắn lười quá, chắc là lảng tránh cho rồi.

Như với Dio là một buổi ăn riêng cho nhóm bạn thân, hắn đang bận nên chắc bỏ thôi, lười mà.

Như Ska là không cho chiến đấu, này hắn chấp thuận nhưng đợi tìm cớ để thông báo cho tộc nhân đã.

Như Lim là cho hắn đi tìm quặng nữa, Ain tạm thời quên đi, mà chắc sắp tới thì Ain đành cho Lim đi vòng vòng ở mấy nơi vòng tuyến đầu của bộ lạc xem sao, biết đâu bất ngờ như cách hắn thường làm.

Như với Simo là cho hắn thử sức ở một nơi mới, không còn làm chung với Ska nữa, không phải vì ghét bỏ gì Ska mà là vì Simo muốn thể hiện bản thân.

…

Ôi nói ra là rất nhiều, nhiều tới mức mà Ain chẳng nhớ hết được, chắc là tất cả những thành viên chủ chốt hệ thống quản lý bộ lạc đều từng được Ain hứa hẹn.

Ain nằm gục lên bàn, mắt lờ đờ nhìn đống giấy. Cuốn sổ tay mở ra lật phật theo gió.

Một lát sau, Sopa đi lên phía sau hắn, định thu dọn vài thứ thì…cô khựng lại khi thấy những dòng chữ trong sổ:

“Mih và Tel đi vòng qua khu vực chiến tranh để tìm chỗ cất giữ phụ nữ, trẻ con và những thứ liên quan của kẻ địch → Thu được 6000 tù binh, vũ khí bằng đá, lương thực đạt 100 tấn.

Zua đã thành công thanh lọc đội Phán Quyết → Đang lấy lời khai của 12 kẻ có liên quan tới X và một số ‘vệ tinh’ phản bội Zua.

Duyên đã tự phế truất mình do vấn đề thả học viên Sát sớm hơn chỉ định → Rất nhiều học viên mất mạng và bị thương sau chiến tranh, dự kiến Sopa được chỉ định quản lý nơi này.”

Sopa tròn mắt. Cô không biết những điều này đã xảy ra. Và cô cũng không ngờ tên lười biếng kia…lại ghi nhớ nhiều việc đến thế.

Ain liếc mắt nhìn gương mặt hoang mang của cô rồi bật cười khẽ. Sopa nhíu mày, đỏ mặt:

“Anh cười cái gì?”

“Đồ cà chua.”

Sopa không nhịn được, lao tới đánh hắn vài cái vào vai. Tay vừa vung, cô vừa chậm lại…nhận ra Ain hiện tại chẳng khác nào một đứa trẻ yếu ớt – vết bầm sẽ rất lâu mới lành.

Cô dừng lại, nhìn hắn, vừa bực vừa thương.

(Sopa không biết là do Ain giả để hắn đáng thương, giống như cách đối phó với Garu: tác giả chú thích.)

Ain vẫn cười hề hề. Sopa bất lực thở dài, rồi ngồi xuống.

Một tay cô dọn dẹp đống bừa bộn trên bàn làm việc, tay kia cầm lên từng bản báo cáo đọc lướt.

Cô đâu rảnh để làm giúp tên này nhưng cô hiểu, Ain giao cho cô vị trí hiệu trưởng Học viện Sát không phải do ngẫu hứng.

Đó là một nhiệm vụ thực sự. Một vai trò chính thức.

Và đồng nghĩa…cô phải rời đi.

Tim Sopa khựng lại một nhịp.

Chỉ mới nửa ngày xa Ain thôi, cô đã sốt ruột đến mức quay về sớm mai. Nếu lần này phải đi thật, lại không biết bao giờ mới gặp lại hắn…Làm sao trái tim cô chịu nổi?

Sopa cảm thấy trái tim mình quặn thắt lại, nó đau đớn lạ kỳ.

Nửa ngày rời xa hắn, Sopa đã bắt đầu hiểu hơn về hắn một chút, một kẻ có những quyết định kỳ quặc, lười nhác, ương bướng, nhưng luôn khiến mọi người bất ngờ vì sự đúng đắn vào phút cuối cùng.

Hắn chọn một tù binh như cô để giao trọng trách.

Tức là…hắn thật sự tin tưởng cô.

Và một người được chính Ain chọn, là một điều cực kỳ hiếm như được chạm tới ánh mặt trời vậy.

Hắn cho cô một cơ hội, một lối đi để trở thành tộc nhân chân chính của Lạc Việt. Hắn cho cô…sự bảo hộ.

Nhưng xa Ain lúc này…

Sopa nhìn Ain đang ngủ say trên bàn, ánh nắng lùa qua khung cửa sổ hắt lên khuôn mặt hắn. Hắn ngủ như một đứa trẻ.

Cô mỉm cười, một nụ cười khiến hoa phải e lệ, khiến đất trời cũng lặng đi.

Càng nhìn, tim cô càng quặn lại.

Sopa bước tới, nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên trán hắn.

Chỉ là một cái chạm rất khẽ. Rồi cô đỏ mặt, giật mình, quay người bỏ chạy.

Ra tới căn chòi ngoài bờ sông, cô đưa tay lên che mặt.

Cô không biết đó là ngại ngùng…hay hạnh phúc.

Chỉ biết, cô vừa nghe theo tiếng gọi của trái tim mình.

…

Ain mơ màng tỉnh dậy, hắn ngáp dài một cái, vừa rồi hắn cảm giác mình có một giấc mơ đẹp.

Ain nhìn quanh không thấy Sopa đâu, hắn thầm nghĩ:

“Chắc cô ả cũng biết đường rời khỏi cái nhà buồn tẻ này.”

Nếu không chịu đi, hắn sẽ cắt chức cho khỏi lằng nhằng.

Ain lê cái thân của mình vào nhà tắm. Giữa trưa, trời nóng đến ngộp thở.

Tắm xong, hắn khoác áo, định đi ra ngoài.

Bây giờ hắn chọn đi thẳng tới chỗ học viên Sát để bàn giao cho Sopa, hoặc là đi xử lý 6000 tù binh được Mih và Tel đem về ngày hôm qua.

Ain cân nhắc chưa đầy ba giây.

“Cái nào gần thì đi.”

Chân lý đơn giản của kẻ lười.

“Ichi!”

Con sói to lớn nằm một đống ở góc sân, mắt nheo nheo, lười chẳng kém chủ nó.

Ain nhìn nó. Ichi nhìn lại. Chờ mãi không thấy Ichi nhúc nhích, Ain bắt đầu quát:

“Chó bỏ chủ!”“Chó ngu!”“Chó đần!”

Mắng xong hắn ngồi thở hổn hển như già cả. Còn Ichi vẫn nằm đó, nhìn chủ với đôi mắt…đầy tội nghiệp.

Ain hậm hực quay lưng bỏ đi, hắn thầm nghĩ: “Xong công việc…mày sẽ biết tay tao.”

Mà Ain quên mất rằng, Ichi là sói nên chửi nó là chó, nó giận là phải.

Ain đi mất hơn cả tiếng mới tới được nơi. Không phải vì hắn lười, mà là do dọc đường…hắn bị “chặn đầu” không ngớt.

Các tộc nhân gặp hắn thì chào hỏi nồng nhiệt.

Gặp Eny thì con bé dúi vào tay hắn một vài hạt điều rồi đuổi đi. Gặp Opf thì cô nàng hôn ngấu nghiến hắn rồi đuổi đi, mặc cho hai người phát ‘cơm chó’ trước nhiều thành viên Thú nuôi.

Rồi hắn ghé qua phòng Trị liệu, thăm vài bệnh nhân đang nằm dưỡng thương. Và tiện thể hỏi thăm Rin một lát.

Tộc trưởng mà, thoát kiểu gì được.

Cuối cùng, Ain cũng đứng trước bãi đất lớn, nơi đang tập trung hơn 6000 tù binh.

Hơn 6000 cặp mắt đổ dồn về phía hắn.

Hắn rùng mình. Dù được buff bởi Huyết Liễu Hạnh, Ain cũng thấy lưng mình lành lạnh.

Chỉ cần mỗi tên nhổ cho hắn một bãi nước bọt thôi là hắn đi đời.

Phía sau hắn, đội Cảnh vệ đã dàn sẵn hàng lối ánh mắt nghiêm nghị, sẵn sàng trấn áp.

Đám người trước mặt tuy không phải là chiến binh mạnh mẽ, nhưng số lượng như vậy đủ khiến Ain phải dè chừng.

Điều quan trọng hơn: Không ai ở đây biết Ain đã mất hết sức mạnh.

Chỉ có vài người thân cận như Garu, Sopa và vài kẻ được tin tưởng mới biết sự thật này.

Tù binh thì lại càng mù tịt.

Họ nhìn hắn, một thanh niên trẻ tuổi, vóc dáng to con, lại được hộ tống nghiêm ngặt mà chẳng biết phải sợ hay khinh.

Họ bàn tán.

Một thành viên Cảnh vệ quát to:

“Thấy tộc trưởng, sao còn không quỳ xuống?!”

Tiếng quát vang lên như tiếng sét, làm cả bãi đất chấn động.

Tù binh xôn xao. Có người thì thắc mắc, có người thì nhăn mặt không phục.

Chẳng trách được họ, từ khi thành lập bộ lạc tới giờ, không ai nghĩ tộc trưởng Lạc Việt lại là một người trẻ như vậy. Đã có vô số tù binh cũ cũng như họ, ai nấy nghi ngờ nhưng bây giờ thì sao.

Một số Cảnh vệ bèn cưỡng ép, bắt đầu đè vai bọn họ xuống. Cuối cùng, đám tù binh cũng quỳ cả xuống trong sự miễn cưỡng.

Ain đứng đó, ánh mắt lặng như nước hồ thu.

Hắn không cản. Không tỏ lòng thương xót.

Không phải vì hắn tàn nhẫn mà bởi vì…hắn thực tế.

Trong mắt Ain, một người chỉ có giá trị khi có ích cho mục đích chung. Còn không? Chẳng khác gì rác rưởi.

Đừng tưởng trong năm năm qua Ain luôn thu nhận tù binh là vì lòng bao dung.

Không.

Nếu không phải vì nhiệm vụ mà mẹ Âu Cơ đã giao, Ain đã xử hết từ lâu.

Ain hiểu rõ thế giới này.

Ở thời đại của hắn, tù binh bị đối xử như súc vật. Thậm chí có khi còn tệ hơn nô lệ bị bắt bởi bộ lạc Huyết Sắc.

Còn ở Lạc Việt, dù là tù binh, họ vẫn có: Cái ăn. Cái mặc. Được ở gần người thân. Được chữa trị khi bệnh tật. Được cho cơ hội thay đổi số phận.

Vậy mà nếu vẫn không biết điều…thì chỉ có một từ: “Xử.”

Chờ cho đám tù binh ổn định, Ain mới bắt đầu cất tiếng, giọng hắn vang đều giữa không gian im ắng:

“Các ngươi đã biết số phận của mình sẽ ra sao chưa?”

Một câu hỏi nhẹ như gió thoảng, nhưng làm sống lưng nhiều người lạnh đi.

Đám tù binh lại bắt đầu rì rầm bàn tán, gương mặt người nào người nấy lộ rõ vẻ hoang mang.

Ain nhìn họ, cười khinh bỉ:

“Được rồi, ta cho các ngươi một cơ hội…Gia nhập Lạc Việt.”

Lời hắn vừa dứt, tiếng bàn tán lại dấy lên lần nữa to hơn. Ain vẫn nói, giọng trầm mà sắc:

“Không chỉ được bảo hộ…mà còn có cơ hội như những tộc nhân khác.”

Nhưng đám người ấy vẫn chưa yên. Một số ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ, một số thì cười nhạt.

Ain nhướng mày, rồi nói thêm một câu nhẹ nhàng, nhưng như tiếng sét trong lòng tù binh:

“Đặc biệt là…có cơ hội gặp lại người thân.”

Cả khu đất bỗng chốc câm lặng. Không ai dám động.

Một cơn gió nhẹ thổi qua mang theo mùi bụi đất và nước mắt. Ai đó lẩm bẩm trong vô thức:

“Gặp…lại người thân?”

Ain mỉm cười. Một nụ cười đầy tự tin, hắn biết cú đánh này trúng tim.

Một người đàn bà già gục xuống, nức nở:

“Chồng ta…chồng ta còn sống sao?”

Một thiếu phụ nắm chặt tay:

“Con ta…thằng bé mới mười mấy tuổi…”

Một vài người cúi gằm mặt, vai run lên. Niềm hy vọng dù mong manh cũng đủ khiến lòng người rúng động.

Không ai trong số họ biết rằng, đám tù binh nam đã bị đưa đến từ ba ngày trước, hiện đang được tách khắp những khu vực chỗ bộ lạc cũ để xây dựng chỗ ở mới.

Sự im lặng bao trùm như một tấm màn dày đặc.

Còn Ain, hắn chờ.

Chờ xem có ai đủ can đảm bước ra khỏi cái bóng quá khứ, để chọn một khởi đầu mới hay không.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Bắt Đầu Say Rượu Mười Năm, Một Khi Xuất Thế Tửu Kiếm Tiên
Bắt Đầu Say Rượu Mười Năm, Một Khi Xuất Thế Tửu Kiếm Tiên
Tháng mười một 8, 2025
quan-lam.jpg
Quân Lâm
Tháng 4 29, 2025
ta-co-the-trao-doi-cong-duc-mo-ban
Ta Có Thể Trao Đổi Công Đức Mô Bản
Tháng 12 30, 2025
bat-dau-toc-truong-vo-han-trieu-hoan-tien-de-toc-nhan.jpg
Bắt Đầu Tộc Trưởng, Vô Hạn Triệu Hoán Tiên Đế Tộc Nhân
Tháng 4 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP