Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-but-lieu-trai.jpg

Thần Bút Liêu Trai

Tháng 1 26, 2025
Chương 692. Mùi hoa quế lúc hoa hòe tản Chương 691. Đã gặp Vị Lai, làm sao không bái
hi-nhat-vinh-hang.jpg

Hi Nhật Vĩnh Hằng

Tháng 2 8, 2026
Chương 1502: Vật chất quyết đấu! Linh tính va chạm bên trên Chương 1501: Liên tiếp đào thải! Vĩnh hằng tấm bia to!
kiem-than-tu-danh-dau-bat-dau

Kiếm Thần Từ Đánh Dấu Bắt Đầu

Tháng 10 11, 2025
Chương 660 : Mạnh nhất thời khắc Chương 659 : Thực lực của hắn
ngo-tinh-nghich-thien-bat-dau-duoc-yeu-nguyet-nhat-ve-di-hoa-cung.jpg

Ngộ Tính Nghịch Thiên: Bắt Đầu Được Yêu Nguyệt Nhặt Về Di Hoa Cung

Tháng 1 13, 2026
Chương 269: Long uy chấn Chu Cáp, thu lưu Thiểm Điện Điêu! Chương 268: Vạn Độc Chi Vương, Ôn Thần tọa kỵ, Mãng Cổ Chu Cáp!
dai-quy-giap-su.jpg

Đại Quy Giáp Sư

Tháng 3 6, 2025
Chương 184. Bách tiên thành tử Chương 183. Lần này lựa chọn Tử
comic-chi-dai-phieu-khach.jpg

Comic Chi Đại Phiêu Khách

Tháng 2 7, 2025
Chương 690. Toàn năng không phải toàn năng Chương 689. Vũ trụ đại phá diệt
hong-hoang-thien-a-cai-nay-phuong-hoang-qua-cau-tha.jpg

Hồng Hoang: Thiên A, Cái Này Phượng Hoàng Quá Cẩu Thả

Tháng 1 17, 2025
Chương 420. Đại kết cục (2) Chương 419. Đại kết cục (1)
hy-lap-ta-chinh-la-zeus.jpg

Hy Lạp: Ta Chính Là Zeus!

Tháng 2 9, 2026
Chương 426: Cửa sau Chương 425: Hoàn toàn thể thiên hậu Hera
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 243 : Sau Chiến Tranh Có Gì?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 243 : Sau Chiến Tranh Có Gì?

Sopa canh hơn một giờ nhưng vẫn chưa thấy ai về nhà, cô đành lủi thủi vào bếp nấu cơm.

Ngồi ăn một mình, Sopa chán nản không thôi. Nhưng cô đâu biết rằng, bốn cô vợ của Ain đang tất bật sau chiến tranh.

Eny phải thống kê lại thực phẩm chuẩn bị cho mùa đông sắp tới, cô còn đợi một nhóm quân mà Ain cử ra ngoài nữa.

Opf thì vội đi tìm hiểu bầy thú mới, cũng như là kiểm tra kỹ càng hơn về tình trạng của những con vật tham chiến.

Rin thì bận rộn trị thương cho tù binh, đâu phải rảnh rỗi mà Ain cho lão Quy hồi sinh đám này nguyên vẹn, với lại Ain cũng muốn cho nhóm Trị liệu có thêm nhiều cơ hội luyện tay nghề.

Duyên thì quay lại với đội Phán Quyết cùng với Zua thanh lọc lại các thành viên, cô còn phải đi thanh tra lại chỗ học viện Sát, cũng như sẵn sàng bàn giao lại công việc cho Sopa.

…

Dio thì ngồi chán nản, nãy giờ nó vừa tra thông tin đám tù binh, thật sự dù đã mang một mớ qua chỗ phòng Trị liệu rồi nhưng số người còn lại cũng là gần 10.000 người.

Tra khảo có nhanh và số người thực hiện tra khảo có nhiều, cũng mất quá nhiều thời gian.

Dio nhìn 5 hàng người dài không thấy điểm dừng mà buồn chán, nó không biết bao lâu nữa mới xong công việc này. Nó quay qua nhìn Rac đang mỉm cười, tự hỏi trong lòng :

“Hay mình giao cho tên này nhỉ?”

Vì Ain còn chưa nói là sau khi tra khảo thì số tù binh này sẽ giải quyết ra sao? Mà công việc trong bộ lạc đang cần Dio xử lý.

…

Rok vội vàng trở về nhà nung bắt đầu sửa chữa vũ khí hư hại, trong trận chiến cây thương của Dio bị hất văng đi, sau đó bị những người trong cuộc chiến dẫm đạp liên tục.

Làm cho phần mũi hợp kim biến dạng khá lớn, anh cần chỉnh sửa lại. Cây rìu của Ry cũng gặp tình trạng nứt do Ry trong trạng thái ‘điên’ băm thẳng vào xương kẻ thù, khi rút lưỡi rìu ra thì vết nứt sâu mới hiện ra.

Còn có nhiều vũ khí cá nhân của những người nổi bật cũng hư hại, nhưng lò nung hiện tại chỉ còn một mình Rok là người đội trưởng, những thành viên tay nghề cao thì đang nghỉ dưỡng sau cuộc chiến.

…

Ska cùng Simo và những thành viên trồng trọt thì vội thu hoạch mùa vụ trước khi mùa đông ập tới.

Những đôi tay tất bật thu hoạch, ba người trợ lý mà hai đội trưởng đề xuất cũng bị tạm gác lại, đợi Ain thống nhất lại cấp bậc sau cuộc chiến này.

…

Một ngày trôi qua.

Tiếng chim rừng hót vang trong bầu không khí ẩm ướt của buổi sớm mai. Mặt trời vừa ló dạng, phủ lên những mái nhà tranh một lớp ánh sáng dịu nhẹ, hơi nước từ sông suối vẫn còn vương trên tán lá. Xa xa, tiếng gà rừng gáy báo hiệu một ngày mới đã đến.

Những tộc nhân đã bắt đầu hoạt động. Một nhóm thợ săn đang kiểm tra vũ khí trước khi lên đường, trong khi nhóm trị liệu bận rộn phân loại thảo dược vừa thu hoạch. Những phụ nữ trong bộ lạc cùng nhau nhóm bếp, mùi thịt khô và rau rừng tỏa ra khắp nơi, hòa quyện với hương khói bếp.

Trên bãi đất rộng gần khu vực luyện tập, nhóm chiến binh trẻ đang rèn luyện dưới sự hướng dẫn của các Ry và Garu từng nhát đao chém xuống, mũi lao đâm tới, không khí đầy quyết tâm.

Xa hơn nữa, đàn bò rừng đang được nhóm Nuôi thú chăm sóc, những con non dường như đã quen với con người và không còn quá sợ hãi khi được lại gần.

Ở một góc khác của bộ lạc, những người già ngồi quây quần quanh đống lửa, trò chuyện về những ngày xưa cũ, thỉnh thoảng lại nhìn về hướng ngôi nhà của Ain.

…

Bên trong ngôi nhà, Ain chậm rãi mở mắt, cơn đau từ đầu lan xuống tận cột sống. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị rút cạn sinh lực, hơi thở nặng nề, tay chân có chút tê dại.

Dùng Thần Khí không phải là một chuyện dễ dàng. Cái giá của nó không chỉ là sự kiệt quệ về thể chất, mà còn là một sự hao mòn tinh thần đáng sợ.

Ain thở ra một hơi dài, chống tay lên trán như muốn xóa đi cảm giác khó chịu này. Hắn đã quen với đau đớn, nhưng vẫn không thể quen với cảm giác mất kiểm soát sau mỗi lần sử dụng ngoại lực.

“Dùng Thần Khí không hề dễ chịu đúng không?”

Giọng nói của Sopa vang lên, kéo Ain trở lại với thực tại.

Hắn ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của cô. Ain mỉm cười, có lẽ Sopa là người duy nhất mà hắn có thể thành thật chia sẻ bí mật của mình.

Ain chẳng hiểu vì sao mà mình lại nói ra bí mật như vậy.

Có lẽ là do số phận của cả hai có phần tương đồng, hoặc là do cả hai đều là Vu.

Ain lắc đầu, mọi chuyện đã nói rồi thì hắn chẳng quản nửa, dù gì cô nàng này chẳng dám nói cho ai biết, bởi hắn biết được bí mật của cô mà.

“Không dễ nhưng công dụng lại rất lớn, không dùng không được.”

Sopa nghe xong liền thở dài, cô nói :

“Nhưng đó có đủ cho những gì mà anh gánh chịu không?”

Ain không trả lời, hắn nhìn qua khe cửa sổ, ở phía xa là những tộc nhân đang thức dậy buổi sớm, tất bật chuẩn bị cho ngày mới.

Sopa nhìn theo ánh mắt của Ain, cô thở dài, người đàn ông này đã quyết thì không ai cản nổi, đó vừa là điểm mạnh vừa là điểm yếu.

Dù có nhận định sáng suốt nhưng Sopa chẳng thể ngăn quyết định của Ain.

Sopa đứng dậy, cô đi xuống bếp, lấy phần ăn sáng đã làm từ sớm đưa vào cho Ain, bởi vì hắn vẫn chưa khỏe mạnh hoàn toàn. Sopa ngắm nhìn Ain ăn sáng mà đầy suy tư, cả hai nói chuyện với nhau chưa đầy 3 tuần nhưng cả hai đều thấy dường như đã cùng nhau trôi qua 20 năm.

Sopa không biết bốn cô vợ của Ain ra sao, nhưng cô biết chỉ có mình mới hiểu những gì mà Ain đang nhận lấy, những gì Ain gánh chịu cho bộ lạc.

Ain ngoài mặt nói bình thường nhưng Sopa hiểu có những ẩn ý mà ngay chính hắn còn chưa hiểu hết, cô chỉ cảm nhận được rằng hắn đang nói dối nhưng chẳng bóc trần được hắn.

Cả hai người đã tự thiết lập một sợi dây liên kết, Sopa có thể cảm nhận Ain đang gặp gì nhưng cô chẳng thể tiếp nhận một phần gánh nặng của hắn.

Sopa cảm thấy nếu như mình đỡ cho Ain một phần thì hắn có thể giúp bộ lạc nhiều hơn nữa.

Sopa còn chẳng hiểu mình, cô ở đây mới một tháng, nhưng cô đã coi bộ lạc này là nơi mình cống hiến hết mình, muốn giúp đỡ Ain – người luôn trêu chọc cô mỗi khi rảnh.

Tại sao bộ lạc này lại cuốn hút cô? Chẳng phải lý do chính là người trước mặt cô sao?

Đó có phải là yêu? Không. Sopa cảm giác gì đó rất mơ hồ.

Cô đã quan sát, tự hỏi cả bốn cô vợ của Ain, đọc những quyển nhật ký bí mật của Ain.

Sopa không thấy tình trạng của mình như đang yêu, nhưng tại sao cô lại buồn, lại lo lắng, lại đau đớn, lại khóc mỗi khoảnh khắc mà Ain trải qua trên chiến trường.

Dù cả hai cách nhau cả mấy chục km nhưng cô vẫn cảm nhận được, cô ở nhà chỉ có thể đau đớn nhưng chẳng giúp được cho Ain thứ gì.

Bất giác nước mắt Sopa rơi. Ain nhìn thấy nhưng cũng hành động gì.

Bên ngoài, bộ lạc vẫn tiếp tục hoạt động hối hả. Tiếng người gọi nhau, tiếng dụng cụ va chạm, tiếng trẻ con chạy chơi đùa. Bộ lạc này vẫn đang sống, vẫn đang phát triển, vẫn đang tiếp tục tiến về phía trước.

Nhưng bên trong căn phòng, chỉ có hai con người đang lặng lẽ đối diện nhau, mang trên vai những gánh nặng vô hình mà không ai khác có thể hiểu được.

…

Hai ngày.

Chỉ hai ngày thôi mà Sopa cảm thấy nên thủ tiêu tên lười biếng này đi mới được.

Cô đã tưởng rằng việc chăm sóc Ain sẽ là một công việc nhẹ nhàng như đút cơm, thay quần áo, giúp hắn hồi phục. Nhưng hóa ra, Ain đã biến cô thành một…giúp việc chính hiệu.

Lúc đầu, Ain chỉ nhờ vả những việc nhỏ nhặt:

“Sopa, đưa tôi ly nước.”

“Sopa, lấy giúp tôi quyển sách kia.”

Nhưng rồi mọi chuyện dần trở nên quá quắt:

“Sopa, pha trà đi, tôi muốn uống nóng.”

“Sopa, chỗ này đau quá, xoa bóp cho tôi đi.”

“Sopa, chân tôi tê rồi, bóp chút đi.”

Sopa nghiến răng, mắt giật giật khi nghe hắn nói câu cuối cùng. “Aiz, bóp mạnh lên coi, làm gì yếu vậy?”

Sopa tức giận, rõ ràng cô không có sức mạnh như hắn, vậy mà nói cô như vậy. Cô không chịu bóp chân cho hắn nữa, nhưng ngay khi cô quay đi, Ain bỗng thở dài một hơi, trông yếu ớt đến lạ.

“Haiz…không ai thương tôi cả…Cũng phải, người như tôi thì làm gì có ai quan tâm chứ…”

Nghe vậy, Sopa bỗng thấy chột dạ. Dù biết hắn đang giả vờ nhưng cô vẫn cảm thấy có gì đó chua xót trong giọng nói ấy.

“Thôi được rồi, để tôi.”

Cô chưa kịp nói hết câu, Ain đã cười khẩy:

“Tôi đùa đấy.”

Sopa giận đến mức suýt đập hắn một trận.

“Tên khốn này!”

Không chỉ sai vặt, Ain còn trêu chọc cô mọi lúc mọi nơi.

Hắn đợi lúc cô đang cúi xuống nhặt đồ thì gõ nhẹ lên đầu, rồi giả vờ như không có gì. Hắn giấu đi mấy món đồ của cô do bốn cô vợ tặng, để rồi sau khi cô tìm mệt muốn chết, hắn mới lôi ra và nói:

“Ơ kìa, sao cô không hỏi tôi trước?”

Thậm chí, mỗi khi cô ngủ gật bên cạnh hắn, Ain lại lén dùng một chiếc lông chim vẽ nghịch lên mặt cô, khiến cô giật mình tỉnh dậy mà không hiểu vì sao Ain cứ nhìn mình cười cười.

Nhưng điều quá đáng nhất là…Hắn đã lén hôn cô khi cô ngủ.

Càng nghĩ đến chuyện đó, mặt Sopa càng đỏ bừng. Cô ngồi trong góc phòng ngủ, trừng mắt nhìn hắn.

Ain nhìn thấy biểu cảm ấy thì nhếch môi cười:

“Đồ cà chua.”

“Anh…!!!”

Sopa tức giận quăng một quyển sách về phía Ain. Hắn dễ dàng chụp lấy, không chút khó khăn.

Cô tức tối bỏ ra ngoài.

Sopa đi đến bàn làm việc của Ain, cầm xấp giấy báo cáo đem vào phòng hắn. Cô định sẽ đập một cái lên đầu hắn rồi đi ngay, nhưng khi bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến cô khựng lại.

Ánh mắt Ain lúc này hoàn toàn khác biệt. Không còn vẻ trêu chọc, không còn nụ cười lười biếng. Chỉ có sự tập trung tuyệt đối.

Ain cầm xấp giấy báo cáo, mắt dán chặt vào từng dòng chữ. Vầng trán hắn nhíu lại, bàn tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Sopa bất giác lùi ra ngoài, lặng lẽ đóng cửa lại.

Cô quay vào bếp, ngồi xuống ghế, lòng trống rỗng.

Hóa ra, tất cả những trò đùa vừa rồi chỉ là cách Ain tự giải tỏa áp lực.

Kể cả không có cô ở đây, Ain vẫn sẽ hành động như thế, vẫn sẽ tìm cách xua đi những căng thẳng trong lòng một mình.

Hắn chưa bao giờ coi ai đủ quan trọng để có thể san sẻ gánh nặng cùng hắn.

Nhưng nay có Sopa, Ain mới dám để lộ một phần bản thân trước mặt cô.

Sopa siết chặt tay.

Liệu cô có thể gánh vác một phần nào đó cho hắn không?

tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

type-moon-ta-mordred-thuc-su-la-qua-hieu-thuan.jpg
Type-Moon: Ta, Mordred, Thực Sự Là Quá Hiếu Thuận
Tháng 2 26, 2025
tao-hoa-huyet-nguc-the
Tạo Hóa Huyết Ngục Thể
Tháng 1 8, 2026
hang-xom-cach-vach-la-nu-doan-so-giao-tiep-trach-nam-chi-muon-tron.jpg
Hàng Xóm Cách Vách Là Nữ Đoàn? Sợ Giao Tiếp Trạch Nam Chỉ Muốn Trốn
Tháng 1 11, 2026
giao-su-gian-diep
Giáo Sư Gián Điệp
Tháng 10 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP