Chương 214 : Số Phận (3)
Zua đứng trước một lựa chọn khó khăn.
Sopa cần một chỗ ở tạm thời, và hắn chỉ có hai nơi để đưa cô nàng này tới: nhà của hắn hoặc nhà của tộc trưởng.
Nhưng…cả hai đều có vấn đề.
Nếu đưa về nhà mình, vợ hắn sẽ tra khảo đến khi nào trời sáng. Hắn không muốn bị dằn vặt hay nghe những câu như:
“Cô ta là ai? Đưa phụ nữ về nhà là có ý gì? Không giải thích rõ thì đừng có ngủ!”
Zua rùng mình. “Không. Đưa về nhà Ain đi còn hơn.” Zua quyết tâm bán thằng bạn thân còn hơn là mình bị chửi.
(“Nhưng Ain cũng có vợ mà Zua ơi!” tác giả said)
Dù sao tộc trưởng cũng có Rin bên cạnh, cô ta giỏi dùng độc, sức chiến đấu không hề kém ai. Nếu Sopa có ý định ám sát, Ain còn sống hay không chưa biết, nhưng Sopa chắc chắn chết trước.
Zua quay lưng, đi thẳng tới nhà Ain. Ler và Kil cũng theo sau, vì học viện Sát nằm ngay phía sau nhà Ain. Hai đứa muốn chào hỏi giáo quan trước khi tiếp tục nhiệm vụ.
Khi ngang qua tế đàn, Sopa bất giác liếc nhìn bức tượng. Một con vật xa lạ với đôi mắt vô hồn nhưng khoảnh khắc Sopa nhìn vào nó, cô có cảm giác bị theo dõi.
Cặp mắt đá lạnh lẽo kia, dường như đang nhìn chằm chằm vào cô.
Sopa dùng tay xoa mắt, cố trấn tĩnh. Khi mở mắt ra, bức tượng vẫn đứng im như cũ.
Zua liếc mắt nhìn cô, hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
Sopa lắc đầu, giọng điềm tĩnh:
“Không. Đi tiếp thôi.”
Zua cau mày khó hiểu, nhưng không hỏi thêm.
Cả bốn người bước lên cây cầu gỗ bắc qua con sông rộng 10 mét.
Một cây cầu cũ kỹ đã tồn tại 5 năm. Dù đã được tu sửa, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy vài chỗ chắp vá, từng bước đi trên cầu đều vang lên tiếng “kẹt kẹt” đáng sợ.
Ler nhìn Sopa chằm chằm. Người chưa từng rời khỏi hang động như cô ta hẳn phải sợ lắm. Một cây cầu ọp ẹp, một dòng sông sâu, người bình thường ít nhất cũng sẽ bám lấy lan can mà đi.
Nhưng Sopa không làm vậy, cô điềm nhiên bước đi, không chút sợ hãi.
Ler nhíu mày.
“Không lẽ cô ta gan đến mức này?”
Nhưng sự thật không phải vậy. Bên trong Sopa là một cơn sóng thần.
Cô sợ, rất sợ là đằng khác. Cô sợ cây cầu sập, sợ mình rơi xuống sông. Sợ nếu bám vào lan can, nó gãy ra thì sao?
Tốt nhất…đừng động vào gì cả. Cô cứng đờ, bước đi như một cái xác không hồn.
Khi đi được một nửa cây cầu, một cơn gió mạnh thổi qua, cây cầu rung lắc nhẹ, vốn đã quen nên Zua lấy lại thăng bằng dễ dàng, còn hai đứa nhóc là sát thủ nên không hề hấn gì.
Nhưng Sopa thì sao?
Bỗng…Hai mắt Sopa bắt đầu xoay vòng. Mọi thứ trước mắt cô chao đảo. Ngôi sao lấp lánh…một…hai…ba…Hai chân cô lảo đảo.
“RẦM!”
Kil và Ler tá hỏa, vội chạy lên đỡ cô. Hai đứa thở dài, nhưng ngay sau đó lại nhìn nhau khổ sở.
Cô ả này cao quá, còn bọn nó quá thấp. Dìu thì không nổi.
Thành ra cảnh tượng bây giờ là kéo lê cô đi trên cầu. Zua nhìn thấy, mặt tối sầm, hắn thở dài, đi lại dìu cô đi.
Nhưng để tránh gây hiểu lầm trước mặt tộc nhân, hắn cẩn thận tránh đụng chạm những chỗ không cần thiết.
Cả bốn người nhanh chóng bước đến trước cửa nhà Ain. Nhưng bọn họ không đơn độc.
Bầy sói bao vây bốn người, ánh mắt sắc lạnh. Gần 50 con sói trưởng thành, thêm một lượng lớn sói con đang học đi săn, tất cả đều gườm gườm nhìn họ.
Ler và Kil đứng im, mắt đảo liên tục. Bọn nhóc hiểu tập tính của sói, nếu chúng tấn công, mọi thứ sẽ kết thúc ngay tại đây.
Chỉ có Zua là cười khổ, vì hắn biết bầy sói đang cảnh giác điều gì. Không phải hắn. Không phải hai đứa nhóc, mà là Sopa.
Alpha và Beta đã quen mùi của Zua từ lâu, nên chúng không cảnh giác hắn. Hai nhóc tuy lạ, nhưng trên người vẫn có mùi của bộ lạc, không đủ để làm bầy sói phản ứng mạnh nhưng Sopa là người ngoài.
Zua vội đẩy Sopa cho hai đứa nhóc, còn mình tiến lên gõ cửa.
“Cộc cộc.”
Từ bên trong, một giọng nói mệt mỏi vang lên. “Ai đó?”
Zua thở dài nhẹ nhõm. Rin vẫn chưa ngủ. May thật.
Hắn vội đáp: “Rin, là tôi. Zua đây.”
Cánh cửa hé mở, đôi mắt sắc bén của Rin nhìn hắn, rồi đảo một vòng ra phía sau. Sau vài giây đánh giá, cửa mới mở rộng ra.
Ler và Kil đứng chết trân. Người phụ nữ trước mặt…Không kém gì Sopa về nhan sắc, thậm chí có một khí chất hoàn toàn khác biệt. Lạnh lùng. Nguy hiểm. Cứ như thể…một con rắn đang quan sát con mồi.
Rin liếc nhìn Zua, giọng điềm tĩnh:
“Có chuyện gì? Hai đứa nhóc này là ai? Cô gái kia là ai?”
Zua đổ mồ hôi hột. Áp lực này…Y như bị Ain hỏi cung vậy.
Hắn cố gắng nở nụ cười:
“À…cô nàng này hơi đặc biệt. Tôi nhờ cô cho cô ấy ngủ nhờ một đêm. Sáng mai tôi sẽ đưa cô ta đi.”
Nói rồi, hắn tiến lại gần Rin, thì thầm:
“Hai đứa này là S.”
Rin khẽ nhíu mày. Cô không hỏi thêm, chỉ lẳng lặng bước đến trước mặt Kil. Bất ngờ, cô cúi xuống, hít một hơi thật sâu ngay trên người thằng nhóc.
Kil cứng đờ, cảm giác như bị mãnh thú đánh hơi con mồi.
Sau vài giây, Rin mỉm cười nhẹ. Rin thầm nghĩ: “Độc của mình vẫn còn hơi. Nó là thật.”
Cô liếc nhìn Kil, nhàn nhã nói:
“Nhớ tắm rửa sạch sẽ đi. Không thì chết đó.”
Kil đông cứng tại chỗ, cả người lạnh toát. Nó nghe hết cuộc nói chuyện vừa rồi, nhưng vẫn không ngờ cô gái xinh đẹp này lại là Rin – kẻ đáng sợ nhất trong bộ lạc.
Người vừa thử độc trên cơ thể nó…Lại chính là kẻ tạo ra loại độc đó.
Kil vội vàng gật đầu như gà mổ thóc. Nó tự nhủ: “Phải tắm ngay!”
Không ai biết độc của Rin có thể bám lâu đến mức nào. Ler và Kil không chần chừ nữa, hai đứa vội vàng chào Rin rồi phóng như bay về phía học viện.
Rin nhìn theo bóng lưng hai thằng nhóc, bật cười:
“Hai đứa này mà là S? Nhát chết vậy.”
Zua nghe vậy, mặt tối sầm.
“Chết tiệt! Hai đứa nó không chạy mới có chuyện. Ai bảo cô chế độc mạnh thế làm gì?”
Tất nhiên, hắn chỉ dám chửi thầm.
Hắn biết Rin tự trách mình vì đã chế ra loại độc quá kém trong cuộc chiến hai năm trước, khiến nhiều tộc nhân mất mạng. Nên từ đó, cô lao vào nghiên cứu, cố tạo ra độc dược mạnh hơn, nguy hiểm hơn.
Ain chính là người hỗ trợ cô. Bộ lạc có rất nhiều kẻ phản bội bị xử lý bí ẩn, không phải ngẫu nhiên bọn chúng chỉ đơn giản…trở thành vật thí nghiệm của Rin.
Những cái chết không rõ nguyên nhân trong bộ lạc…Đến giờ vẫn chưa có lời giải thích.
Ba người bước vào trong nhà của Ain.
Rin chỉ vào chỗ giường của Ain rồi nói :
“Để cô ta ở đó đi.”
Zua vội vàng đặt Sopa lên giường rồi đi ra ngoài trở về nhà của mình. Trước khi đi, nó liếc nhìn sang thân ảnh nằm trong góc là Ain.
Rin nhìn theo bóng lưng của Zua rồi thở dài, đóng cửa nhà lại.
…
“Dio, cánh quân số 7 bị tập kích! Người bị thương rất nhiều!”
Giọng báo cáo vang vọng trong lều chỉ huy.
Tel đứng thẳng, mắt rối loạn, nhưng hắn vẫn giữ vững phong thái trước người ngồi chủ tọa.
Dio không đáp ngay. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Tel.
Cả hai đều hiểu lý do của tình trạng này.
Từ khi kế hoạch bắt đầu…Trong lúc Kil vẫn đang tìm cách trao đổi với bộ lạc kia, còn ở Lạc Việt, quân đội đã xuất phát.
…
Lực lượng 1900 tộc nhân bắt đầu di chuyển, được chia thành 9 cánh quân :
+ Cánh số 1 – Dio chỉ huy
300 chiến binh: 150 cận chiến, 100 xạ thủ, 40 kỵ binh.
5 y sĩ, 2 đầu bếp, 3 tinh sĩ (chuyên ca hát, kể chuyện, giải tỏa tinh thần).
+ Cánh số 2 – Ry chỉ huy
200 chiến binh: 170 cận chiến, 10 xạ thủ, 5 kỵ binh.
10 y sĩ, 3 đầu bếp, 2 tinh sĩ.
+ Cánh số 3 – Mit chỉ huy
200 chiến binh: 160 cận chiến, 30 xạ thủ.
5 y sĩ, 2 đầu bếp, 3 tinh sĩ.
+ Cánh số 4 – Pu chỉ huy
200 chiến binh: 80 cận chiến, 60 xạ thủ, 30 kỵ binh.
10 y sĩ, 10 đầu bếp, 10 tinh sĩ.
+ Cánh số 5 – Ska chỉ huy
200 chiến binh: 130 cận chiến, 30 xạ thủ, 20 kỵ binh.
10 y sĩ, 5 đầu bếp, 5 tinh sĩ.
+ Cánh số 6 – Lea chỉ huy (cánh quân toàn nữ)
200 chiến binh: 140 cận chiến, 40 xạ thủ.
10 y sĩ, 10 đầu bếp, 10 tinh sĩ.
+ Cánh số 7 – Tel chỉ huy
200 chiến binh: 100 cận chiến, 50 xạ thủ, 40 kỵ binh.
5 y sĩ, 3 đầu bếp, 2 tinh sĩ.
+ Cánh số 8 – Garu chỉ huy (thủy quân chủ lực)
200 chiến binh: 180 chuyên thủy chiến.
10 y sĩ, 5 đầu bếp, 5 tinh sĩ.
+ Cánh số 9 – Kai chỉ huy
200 chiến binh: 170 cận chiến, 15 xạ thủ, 10 kỵ binh.
5 y sĩ, 5 đầu bếp, 5 tinh sĩ.
Cánh quân số 1 (Dio) và số 7 (Tel) cùng tiến về hướng Tây. Mỗi cánh quân đều có nhiệm vụ riêng.
Ở chiến trường, cấp bậc cũ không còn quan trọng nữa. Dù ở bộ lạc là tiểu đội trưởng, thì giờ đây cũng phải nghe lệnh cấp trên tuyệt đối.
Dio hiểu điều đó. Nhưng để tránh quá nhiều xáo trộn, hắn cho phép mỗi người chỉ huy được chọn một số thân tín, còn lại đều là binh sĩ xa lạ.
Đây không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là bài kiểm tra năng lực lãnh đạo. Người giỏi không chỉ là kẻ cầm gươm mạnh nhất, mà là kẻ có thể dẫn dắt một đội quân xa lạ đến chiến thắng.
Nhưng chỉ khi đội quân ấy không phản bội.
…
Mọi thứ tưởng chừng như diễn ra theo đúng kế hoạch của Ain.
Nhưng…Chiến tranh chưa bao giờ dễ dàng như vậy. Giữa đường hành quân, cả hai cánh quân số 1 và số 7 đều bị tập kích!
Mưa tên từ đâu trút xuống. Tiếng kêu thảm vang vọng trong rừng.
Đối phương không lộ diện. Chúng di chuyển nhanh như bóng ma, dùng chiến thuật du kích đánh vào điểm yếu của đội hình.
Chiến trường hỗn loạn. Người bị thương vô số.
Dio siết chặt thanh đao, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Hắn không thể liều lĩnh phản công trong vô vọng. Lựa chọn duy nhất: Lập tiền đồn phòng thủ trước.
Dio dẫn quân rút về một vùng đất trống, nơi nằm giữa Lạc Việt và mục tiêu. Thiên nhiên cũng không hoàn toàn quay lưng với họ. Một ngọn núi nhỏ che chắn một bên. Một con sông nhỏ cung cấp nguồn nước.
Nhưng nơi này vẫn chưa an toàn, Dio nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh.
…
Xây dựng phòng thủ:
Bước 1: Dọn sạch địa hình
+Phá bỏ tất cả cây cối gần doanh trại → tránh kẻ địch ẩn nấp hoặc phóng hỏa tấn công.
+Phát quang cây bụi trong bán kính 10km → không cho kẻ thù nơi ẩn náu.
Bước 2: Củng cố công sự
+Dựng tháp canh → luôn có người giám sát 24/24.
+Xây lều trại, khu ăn uống, khu chữa trị.
+Đào hố bẫy, dựng chướng ngại vật → hạn chế bước tiến của kẻ địch.
+Lập tường phòng thủ → dù chỉ là tạm thời, nhưng cũng phải đủ chắc chắn để cầm cự.
Bước 3: Đảm bảo nguồn nước
+Kiểm tra sông suối, loại bỏ nguy cơ bị hạ độc.
+Dự trữ nước sạch, dùng vật liệu tự nhiên để lọc nước ngay tại chỗ.
Thời gian hoàn thành cũng mất 3 ngày
Không ai được phép nghỉ ngơi. Mỗi phút trôi qua, kẻ địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.
…
Toán quân dò đường trở về nhưng gần như toàn bộ bị thương. Những chiến binh tựa vào nhau, cơ thể đẫm máu. Nhưng may mắn không ai chết. Dio không tỏ ra nhẹ nhõm. Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu.
Tel cũng vội vàng hợp quân với Dio. Cánh quân số 7 cũng đã bị tập kích!
Sự việc này không phải ngẫu nhiên nhưng câu hỏi đặt ra: Ai là kẻ đã ra lệnh cho những cuộc tập kích này? Chúng là ai? Mục tiêu thực sự của chúng là gì?
Dio nheo mắt, bóng tối trong tâm trí hắn càng lúc càng sâu. Trận chiến này, còn nguy hiểm hơn nhiều so với những gì họ đã tưởng.
Tấu chương xong.