Chương 215 : Những Bước Tiến Nhỏ
Dio cố gắng trấn an Tel:
“Tôi biết rồi.”
Dio đặt tay lên vai Tel, giọng điệu trầm ổn:
“Bây giờ tạm thời, cậu cho người xây thêm phòng tuyến ở phía ngoài đi. Còn lại để tôi tính xem.”
Hắn chỉ vào tấm bản đồ, ánh mắt sắc lạnh.
Tel siết chặt nắm đấm, hắn nhìn theo ngón tay của Dio, nơi đánh dấu vị trí tiền đồn, rồi nheo mắt lại. Cuối cùng Tel gật đầu, không nói thêm gì, hắn quay người bước ra khỏi lều.
Nhưng trong lòng hắn đang bùng lên sự tức giận. Ai đời đi xâm lược mà lại phải xây tiền đồn phòng thủ?!
Hắn nghiến răng, mắng tám đời tổ tông kẻ nào đã phá nát kế hoạch của mình.
…
Phải hiểu cho Tel, lần chiến tranh này là cơ hội cho hắn lấy lại sự tự tin của mình, cũng là cơ hội cho hắn chứng minh cho tộc trưởng khả năng của mình.
Hai năm trước…Tel đã từng thất bại nhưng lạ thay, không ai coi thường hắn. Các tộc nhân vẫn cổ vũ hắn, Ain cũng chưa bao giờ xem thường hắn.
Ain hiểu giá trị của một người như Tel, chiến tranh luôn đầy rẫy biến số. Dù Tel có tính toán kỹ đến đâu, vẫn có những thứ không ai có thể lường trước được.
Nhưng Tel thì không nghĩ vậy, hắn không thể tha thứ cho chính mình. Hắn tự trách. Hắn dằn vặt. Hắn lao vào luyện tập, tự bắt mình phải mạnh hơn.
Cái giá của sự ám ảnh đó chính là sức khỏe của hắn ngày càng suy yếu.
Ain hiểu điều đó nhưng không thể giúp, tâm bệnh chỉ có người bệnh tự chữa lành, các tộc nhân quan tâm nhưng bất lực, Ain cũng không có cách nào.
Một kẻ xuất sắc như Tel, nếu cứ tự đày đọa mình, thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ gục ngã.
Nhưng giờ không còn thời gian để do dự nữa. Cuộc chiến này không còn đơn giản chỉ là một trận chiến. Nó là hệ quả của hàng loạt sự kiện.
Một quân cờ domino đã đổ. Bánh xe số phận đã quay. Và không ai có thể dừng nó lại.
…
Tiền đồn ngày càng chật chội.
Ban đầu, Dio chỉ nghĩ cánh quân của mình bị tập kích, nên chỉ xây đủ chỗ cho cánh quân số 1. Giờ đây, thêm cánh quân số 7, mọi thứ trở nên quá tải.
Không còn cách nào khác, cả hai cánh quân buộc phải mở rộng phòng tuyến. Họ cùng nhau xây thêm một vòng ngoài. Vòng trong vốn đã vững chãi, nhưng vòng ngoài còn kiên cố hơn bao giờ hết.
Đặc biệt, bức tường chắn được gia cố bằng vải bao bố. Dio không biết, chính hắn vừa đặt nền móng cho một thứ vĩ đại, hắn chỉ đang lo tạm thời giải quyết vấn đề quân sĩ.
Nhưng hắn không biết rằng đây chính là sơ khai của một công trình phòng thủ huyền thoại – Thành Cổ Loa.
…
Vải bao bố là một vật dụng mới.
Từ khi phát hiện ra cây đay và cây lanh, Ain đã có một ý tưởng, hắn muốn lai tạo ra một giống cây mới để làm vải tốt hơn. Vải đay bền nhưng thô, vải lanh mềm nhưng dễ rách.
Làm sao để có một loại vải vừa chắc chắn, vừa dẻo dai?
Thời hiện đại còn khó…Thời đại nguyên thủy này, gần như bất khả thi.
Nhưng Ain đã đánh giá sai một người. Khi xưa, Ain luôn nghĩ Ska không phù hợp với trồng trọt, hắn từng cố tìm người thay thế Ska. Hắn nghĩ Ska sẽ không thể tiến xa.
Nhưng rồi sao?
Năm năm trôi qua…Ska vẫn đứng vững. Simo – một thiên tài, vẫn chưa thể vượt qua Ska. Và giờ đây Ska đang thay đổi lịch sử.
Một năm thử nghiệm, một năm lên ý tưởng. Một năm liên tục lai tạo, thất bại rồi làm lại.
Vô số cây giống chết đi. Hàng trăm đêm trắng. Những lúc tưởng chừng bỏ cuộc nhưng Ska không dừng lại.
Không phải vì vải vóc, không phải vì khoa học, mà vì Ain đã nhờ vả nó.
Khi nhóm Nghiên Cứu đang phát triển mạnh, Ska đã kết hợp với họ.
Cuối cùng, một mầm cây lai tạo ra đời nhưng nó chỉ sống được 6 ngày, cao 10cm rồi héo rũ.
Ska không chấp nhận thất bại, nó lại chú tâm tìm tòi, vọc vạch. Thay vì chỉ có cây cha (đay) và mẹ (lanh) thì Ska lại cho thêm vào một số nhánh cây khác vào như bơ, khoai tây, đậu, chuối,…
Mọi thứ đều được thử đi thử lại để lai tạo ra giống cây ưu việt, Ska cũng từng mơ thấy mình tạo ra loại cây làm vải kia, nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của các tộc nhân, nhìn gương mặt đám bạn thân há hốc mồm làm Ska sướng run người.
Nhưng…Ska cũng từng cô đơn. Nó thấy từng đứa bạn của mình đạt được thành tựu, chỉ có nó vẫn giậm chân tại chỗ. Nó nhìn theo bóng lưng của họ, càng lúc càng xa.
Nó buồn lắm chứ. Nhưng rồi Ly đã đánh thức nó lần nữa.
Ska không phải kẻ tụt lại phía sau, nó đang đi trên một con đường khác. Một con đường mà không ai có thể thay thế nó.
(Ly – nhân vật này quá lâu rồi nên lôi lên lại, bạn nào quên thì ôn lại cốt truyện đi nhé 🙂)
Năm thứ tư đã bắt đầu, Ska vẫn đang trong quá trình lai tạo đầy bất ổn, nó đã cố trong năm vừa rồi nhưng mọi thứ vẫn không quá tiến triển.
Một số trường hợp thì xảy ra biến dị nghiêm trọng, đương nhiên là chúng không sống được quá lâu. Một số lại bước đầu thành công nhưng tới khi cây trưởng thành thì lại chết đi đầy khó hiểu.
Mãi sau nhiều lần ghi chép, Ska cũng nhận ra nguyên do là chất lượng nước không phù hợp với giống cây mới, bởi vì chúng bản chất đã khác nhau nay lại ghép chúng thì không phù hợp là chuyện thường tình.
Nhưng nếu có một vật dẫn có thể làm cho gen hai giống cây thì mọi chuyện lại khác.
Nhưng nước ở đâu mới phù hợp? Lại là một câu chuyện khó.
Và Ska không tìm đâu xa, nó vô thức nhìn về phía hồ nước lớn nay đã được đổi tên thành Hồ Thần Quy.
(À, uhm thật ra trong phác thảo thì sự kiện đổi tên này tui dự kiến viết mấy chương lận nhưng lại quên mất nên bỏ luôn, nhắc nhẹ trong mạch truyện là được rồi vậy ._.)
Nước hồ này chẳng phải là đặc biệt nhất bộ lạc sao. Khi bệnh tật thì tộc nhân thông thường, có thể lấy về một ít nấu sôi lên rồi trộn với thảo dược thì có thể trị khỏi dứt điểm bệnh.
Tuy nhiên theo lời của Rin thì tỉ lệ khỏi hẳn cũng rất thấp, một số vẫn tiếp diễn bệnh thêm một, hai ngày nữa mới hết nhưng như vậy thì cũng đã đủ khiến tộc nhân mong chờ.
Họ không dám lấy trực tiếp nước về vì sợ bất kính với Thần hộ mệnh. Ain cũng không nói gì về vấn đề này nên họ càng chẳng dám nghĩ đến.
Từ đầu thì Ain đã đào một hồ nước nhỏ để chứa nước, sau đó dẫn nước Hồ Thần Quy rồi lọc nước một lần, nước sạch chảy về hồ nhỏ. Tộc nhân lấy nước này về sinh hoạt, tất cả đều phải nấu sôi lần nữa tránh bị nhiễm khuẩn.
Nếu muốn lấy nước từ Hồ Thần Quy thì tộc nhân chọn quỳ trước tế đàn cầu xin trước rồi mới dám lấy nước về, mỗi lần như vậy cũng chỉ có một chậu và sử dụng để trị bệnh mà thôi.
Còn trồng cây thì đừng nghĩ tới, chưa ai dám làm vậy cả. Nhưng Ska lại khác.
Nó đã đi tới bước này rồi làm gì còn có thời gian suy nghĩ thấu đáo.
Ska cứ như vậy tiến về hồ nước lấy một chậu lớn, nó mang về khu thử nghiệm của mình, từng giọt nước được đổ xuống cây non. Bằng mắt thường, Ska có thể thấy được những lá mầm đang lớn dần.
Nhưng…cây lại nhanh chóng héo đi.
Ska khó hiểu: “Chẳng lẽ nước quá mạnh nên cây không hấp thụ được hết?”
Nó ngó qua mầm cây khác, đổ nước ít hơn. Vẫn chưa được.
Ska lại tìm mầm cây khác, đổ lại ít hơn nữa. Vẫn còn quá nhiều.
Dần dần, một tháng trôi qua, Ska tập trung cho nghiên cứu của mình, nhìn quanh nơi đây, đâu đâu cũng là mầm cây non mà Ska lai tạo ra.
Một mình nó là không thể làm nhiều như thế này, đây là thành quả mà nhóm Nghiên Cứu phụ nó làm ra nhưng cũng chỉ là cây non, cần một thứ gì đó giúp nó phát triển và làm ra thành phẩm.
Và Ska là người đảm nhận công việc này.
Trong một tháng qua, Ska cũng đã đúc kết được rất nhiều kinh nghiệm, nó đã có thể kiểm soát được lượng nước Hồ Thần Quy cho cây non nhưng đất lại xảy ra vấn đề.
Khả năng hấp thu dưỡng chất của nó vẫn quá thấp. Vì vậy Ska đánh lều, múc một mảnh đất về trồng cây non.
Kết quả cây non đã có thể phát triển thuận lợi.
Sau 5 tháng thì lứa cây giống mới trưởng thành. Nhận lấy thành phẩm trên tay, Ain thở dài, hắn không ngờ Ska lại thành công nhưng cũng đã bốn năm rồi.
Một giống cây mới mất bốn năm liệu có đáng không?
Đây còn là F0, sau này phải chọn chọc nhiều lần mới loại bỏ được khuyết điểm của nó.
Tiêu biểu như nguồn nước và đất phải là chỗ ở Hồ Thần Quy, thu hoạch chúng cũng không hề dễ. Bởi vì lai tạo nên đột biến là không tránh khỏi, thân cây thẳng tắp, cao hơn 2m, nơi ngạch lá xuất hiện một lớp lông nhọn mọc ngược vào trong.
Khi thu hoạch thì người nông dân sẽ cần cẩn thận tránh bị lông cây móc vào da, khi bị như vậy người bị thương sẽ chảy máu, một số bị thêm trường hợp vết thương chậm đóng lại, gây ra nguy hiểm cho người thu hoạch.
Hoa của giống cây mới tỏa ra mùi thơm khó chịu, nếu không chuẩn bị kỹ có thể ngất xỉu vì mùi quá thối.
Lá cây mới này được tích hợp từ cây cha và cây mẹ thành loại lá thon, dài như lá tre, phần cạnh sắc nhọn không kém ngạch thân.
Nguy hiểm là vậy, khó khăn là vậy.
Nhưng đổi lại là loại cây tạo ra sợi vải vô cùng bền, mềm mại cho mọi loại da, khả năng kéo dãn và đàn hồi vô cùng tốt.
Khả năng giải nhiệt và chống thấm vô cùng tốt do trong sợi vải có rất nhiều lỗ trống, khi trời nóng thì những cái lỗ này sẽ đóng chặt giữ lại nước vô cùng tốt, khi mưa thì lỗ sẽ mở ra để thoát nước.
Màu sắc của một tấm vải mới cũng sáng hơn hai loại vải cũ, tuy chúng vẫn còn màu trắng ngà nhưng như vậy là quá đủ với Ain. Cần thì hắn đem chúng nhuộm với đá vôi cũng ra màu trắng mà.
Ain dù muốn sản xuất liền nhưng nghĩ lại thì vẫn cần thời gian để chắt lọc hơn nữa, và hắn để cho Ska tự mình đặt tên giống cây lai tạo đầu tiên của bộ lạc.
Ska chọn ngay cái tên Đanh. Vải đanh kỷ nguyên mới của ngành may mặc.
Sau khi được Ain phê duyệt thì Ska cùng thành viên trồng trọt mang cây giống ra trồng ở gần Hồ Thần Quy, sau đó nghiên cứu thêm về chọn lọc phù hợp.
Để rồi lô vải đầu tiên được sản xuất ra để phục vụ cho chiến trường.
Vải bao bố chính là vải đanh, được may thành một cái bao chứa đất đá. Bột bao đất như vậy có thể vô cùng vững chắc, bởi vì đặc tính chống nước nên chỉ cần trộn đất ẩm rồi đổ vào bao vải, cộng thêm đặc tính giữ nước của đất chúng sẽ thành một tảng đá vững chắc hơn bao giờ hết.
Những bao đất đặt thành tường một lớp chúng có thể chống được những mũi tên sắt, hai lớp có thể chống cả máy bắn đá.
…
Đúng ra là vải đanh có thể còn nhiều ứng dụng khác nhưng Ain hiện đang ngất nên Dio cũng không thể tìm tòi thêm, nhóm Nghiên Cứu thì cần rất nhiều thời gian để tìm hiểu.
Không như Ain ở kiếp trước, hắn đã được tiền nhân tìm ra vô số kiến thức, hắn chỉ cần học lại và ứng dụng là xong. Còn nhóm Nghiên Cứu phải tự mình tìm hiểu, họ phải mày mò trong con đường tối tăm của kiến thức.
tấu chương xong