Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-nhan-toc-quat-khoi-tu-phe-thanh-phap-bat-dau.jpg

Hồng Hoang: Nhân Tộc Quật Khởi, Từ Phế Thánh Pháp Bắt Đầu

Tháng 1 31, 2026
Chương 232: cầm Nguyên Thủy đang làm thí nghiệm Chương 231: thoát khỏi Thiên Đạo
thien-thu-chi-vo-han-phuc-che

Thiên Thư Chi Vô Hạn Phục Chế

Tháng 1 14, 2026
Chương 536: đại kết cục (2) Chương 536: đại kết cục (1)
hong-hoang-ta-ban-co-cung-he-thong-khong-doi-troi-chung

Hồng Hoang: Ta Bàn Cổ Cùng Hệ Thống Không Đội Trời Chung

Tháng mười một 9, 2025
Chương 616 Bản hoàn tất cảm nghĩ! Chương 615: 【 Bản Thư Hoàn! 】 (2)
linh-sung-cua-ta-co-duoc-bang-tro-choi

Linh Sủng Của Ta Có Được Bảng Trò Chơi

Tháng 2 8, 2026
Chương 679: Tăng lên cùng bảng Chương 678: Vương cấp ngự thú sư
phan-phai-bat-dau-doat-lai-nu-chinh

Phản Phái: Bắt Đầu Đoạt Lại Nữ Chính

Tháng mười một 22, 2025
Chương 940: trời chết Sở lập, trẫm là Thiên Đế ( chương cuối ) Chương 909: trẫm đem Thí Thiên
giao-dich-he-thong-ta-dung-rau-xanh-doi-kim-dan.jpg

Giao Dịch Hệ Thống, Ta Dùng Rau Xanh Đổi Kim Đan

Tháng 2 8, 2026
Chương 463: Cuồng bạo thuật Chương 462: Ta không có cảm giác thành tựu, càng không có cảm giác an toàn
ta-lay-ao-thuat-dang-lam-than-toa

Ta Lấy Áo Thuật Đăng Lâm Thần Tọa

Tháng 2 9, 2026
Chương 887: Dũng cảm điểm! Chương 886: Địa hạ thành vặn vẹo cùng dung hợp
ro-rang-la-dac-hieu-dung-noi-ta-la-vo-thuong-tien-de.jpg

Rõ Ràng Là Đặc Hiệu! Đừng Nói Ta Là Vô Thượng Tiên Đế?

Tháng 1 21, 2025
Chương 134. Tiên Minh đánh cược! Chương 133. Hóa Thần đều tranh mắt đỏ! Triệt để điên cuồng!!
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 213 : Số Phận (2)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 213 : Số Phận (2)

Hai người ôm nhau khóc trong giây lát, nhưng rồi hiện thực nhanh chóng kéo họ trở lại. Hang động này không còn an toàn nữa, họ phải rời khỏi đây, trước khi nó hoàn toàn sụp đổ.

Bước đi từng bước nặng nề, không gian vốn đã chật hẹp của đường hầm, nay càng trở nên ngột ngạt hơn. Những mảnh đá vỡ lăn lóc dưới chân, những tảng lớn nhỏ chắn ngang lối đi khiến mỗi bước tiến lên đều trở thành một cuộc vật lộn.

Dù quãng đường chỉ trăm mét, nhưng nửa tiếng trôi qua, cả hai vẫn chưa đi được một nửa. Rồi chướng ngại lớn nhất cũng xuất hiện.

Một tảng đá khổng lồ chắn ngang lối thoát, chỉ chừa lại một khoảng hẹp đủ cho một người chui qua.

Nàng hầu lập tức đẩy Sopa lên trước. “Đi đi, Vu!” Giọng nàng kiên quyết.

Sopa do dự trong giây lát, nhưng rồi cô cũng bước qua khe hở chật hẹp. Ngay khi cô vừa đặt chân qua bên kia.

“ẦM!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ trên trần, đất đá rơi xuống như trận mưa tử thần.

“Cẩn thận!” Sopa quay lại, đưa tay về phía nàng hầu, ý định kéo cô sang trước khi quá muộn.

Nhưng Nàng hầu mỉm cười. Không có vẻ gì là hoảng loạn. Không có vẻ gì là lo sợ. Chỉ có sự bình thản…và một quyết định đã được đưa ra.

Một bàn tay đẩy mạnh. Sopa bị đẩy ngã về phía trước, cô lăn lộn trên nền đất, choáng váng. Khi ngước đầu lên, cảnh tượng trước mắt khiến cô cứng đờ.

Nàng hầu vẫn đứng đó. Bụi mù che phủ bóng dáng người phụ nữ ấy, nhưng ngay trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối, nàng hầu vẫn nhìn Sopa…và mỉm cười.

“ẦM!”

Đất đá ồ ạt đổ xuống, bịt kín lối đi. Bụi tan dần. Trước mắt Sopa, chỉ còn là một bức tường đá lạnh lẽo.

Cô biết. Cô hiểu số phận của người vừa liều mạng cứu mình. Nhưng…Cô không thể ngồi đây khóc lóc được. Sopa siết chặt nắm tay, ngăn nước mắt chực trào.

Chỉ có một điều khiến cô nuối tiếc. Một con người dám liều mạng bảo vệ cô…lại phải chết một cách nhạt nhẽo đến thế.

Số phận đúng là biết trêu đùa mà.

Bước đi trong cảm xúc hỗn loạn, cô bước tới cửa hang, nhìn ra bên ngoài, dù không còn Vu lực nhưng Sopa cảm nhận được phía trước cô là một bức tường vô hình.

Sopa mỉm cười, cô phủi đi những bụi bặm trên cơ thể mình, cô vuốt lại mái tóc, chỉnh chu trang phục. Cô muốn khi mình bước ra khỏi hang động này là phiên bản mới của mình.

Là một số phận khác, không còn là Vu của nơi này. Là một cuộc sống mới, tự do với cái tên Sopa.

Cô quay người lại, nhìn về phía bức tường đá, cô cúi đầu :

“Em cảm ơn chị đã ở bên khoảng thời gian vừa rồi, em đi đây.”

Cô mạnh mẽ bước đi.

“Toang!”

Bức tường vô hình ngay cửa hang phá vỡ, để lại quá khứ đau thương nằm lại trong hang động, một giọt nước mắt của Sopa cũng rơi lại.

…

Kil không còn kiên nhẫn chờ đợi nữa. Nó nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt, giọng nói đầy nghi hoặc:

“Cô là ai? Vì sao lại đi ra từ trong đó?”

Sopa liếc mắt nhìn cậu nhóc. Một cái liếc nhẹ, nhưng khiến Kil bỗng cảm thấy tim mình lỡ mất một nhịp.

Giọng cô nhẹ nhàng vang lên:

“Tôi ư? Tôi từng là Vu của bộ lạc này. Còn lý do…đơn giản thôi, hang động kia chính là nơi tôi đã sống.”

Kil cảm giác toàn thân tê rần. Cái liếc ấy quyến rũ đến kỳ lạ, giọng nói của cô ngọt ngào và mê hoặc, hoàn toàn khác với giọng lạnh băng của đám giáo quan trong Học viện Sát.

Zua nhận ra ngay sự khác lạ của Kil. Hắn tiến lên, cốc mạnh vào đầu thằng nhóc.

“Tỉnh táo lại đi, nhóc con.”

Kil la oai oái, ôm đầu, nhưng Zua cũng chẳng khá hơn. Hắn cũng có chút đỏ mặt sau cú liếc kia.

Rõ ràng…cô ta là một quả táo độc.

Ler thì khác với hai người kia. Nó nhìn chằm chằm vào Sopa, nhưng không phải vì bị mị lực của cô thu hút, mà bởi vì một điều nó không thể tin được.

Nó không thể đọc được cảm xúc của cô ta.

Từ khi còn nhỏ, Ler đã luyện tập điên cuồng để đọc cảm xúc người khác. Nó tin rằng mọi con người, dù có che giấu thế nào, cũng sẽ để lộ sơ hở.

Nhưng người phụ nữ này…không hề có bất kỳ dấu vết cảm xúc nào.

Trong ba năm ở Học viện Sát, chỉ có một người duy nhất mà Ler không thể đọc được.

Ain – Tộc trưởng bộ lạc.

Nhưng Ain không phải là không có cảm xúc, mà là quá hỗn loạn để có thể xác định rõ ràng.

Ler luôn thấy một màu đen tuyền khi nhìn Ain là một hỗn hợp của vui vẻ, tức giận, buồn bã, điên loạn, tuyệt vọng…Tất cả thay đổi chỉ trong một nháy mắt.

Nhưng người phụ nữ này thì khác, cô ta như một màu trắng tinh khiết. Quá thuần khiết. Quá thoải mái. Quá tự do. Không một chút ràng buộc.

Điều đó khiến Ler càng thêm cảnh giác. Không ai trên đời này có thể như vậy.

Nếu ngay cả Ain mỗi khi giảng dạy cho Ler còn không tin điều đó thì làm sao Ler có thể tin?

Ler lạnh giọng hỏi, từng câu từng chữ đều đã được suy tính kỹ càng:

“Cô nói từng là Vu của bộ lạc này? Tại sao lại là ‘từng’?”

Lần này, Sopa mỉm cười.

“Đúng vậy. Tôi từng là Vu của bộ lạc này…nhưng Thần đã tự cắt đứt sợi dây liên kết.”

Ler nhíu mày. Nó nhìn chăm chú vào từng cử động cơ mặt của cô, từng nhịp thở, từng cái chớp mắt.

Không có gì cả. Mọi thứ đều chân thật một cách kỳ lạ. Không có dấu hiệu nói dối.

Kil cũng nhận ra sự trầm tư của Ler. Cả hai đều hiểu người phụ nữ này là một đối thủ đáng gờm.

“Vậy cô có thể đi cùng chúng tôi về bộ lạc không?”

Zua đột nhiên lên tiếng, ánh mắt vẫn không rời khỏi Sopa.

“Cô cũng thấy rồi đấy. Bộ lạc này đã bị hủy diệt. Cô không còn nơi nào để đi, vậy tại sao không thử đến bộ lạc của tôi?”

Sopa nhìn thẳng vào mắt Zua. Cái nhìn ấy khiến hắn bối rối, không biết phải đáp lại thế nào. Rồi cô bật cười, giọng nói mang theo chút trêu chọc:

“Được thôi. Nhưng các anh không sợ tôi phá hoại bộ lạc các anh, giống như cách các anh từng làm với bộ lạc này sao?”

Câu nói ấy khiến cả ba người lạnh sống lưng. Cô ta biết sao?

Sopa thoải mái dựa vào cái xích đu tự nhiên, đung đưa trong gió, nụ cười vẫn hiện hữu trên môi. Nhưng ba người kia lại không thể cười nổi.

Sopa dường như đọc được suy nghĩ của họ, cô nhún vai, giọng điệu nhẹ nhàng như thể đây chẳng phải chuyện gì to tát:

“Sao thế? Tôi từng là Vu. Chuyện này làm mấy anh ngạc nhiên đến vậy à?”

Zua nheo mắt nhìn cô, tay vô thức siết chặt cán đao bên hông. Cô ta cười đùa như thế, nhưng thực ra đang nắm hết mọi chuyện trong lòng bàn tay.

Dù cô ta đang ngồi đung đưa một cách vô tư, trông như đang tận hưởng cơn gió mát, nhưng Zua lại thấy ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Hắn thở hắt ra, quyết định đi thẳng vào vấn đề:

“Được rồi. Nếu cô đã biết rồi thì không cần phải giấu nữa. Nhưng cô không sợ bộ lạc tôi sẽ giết cô ngay khi cô bước vào đó sao?”

Sopa che miệng cười khúc khích, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú.

“Haha, anh làm tôi vui quá. Chẳng phải chính anh nói tôi không còn nơi nào để đi sao? Nếu bị giết…thì có lẽ số phận tôi chỉ đến thế thôi.”

Giọng cô dần trầm xuống khi nói câu cuối. Có gì đó…nuối tiếc.

Ba người đều sững lại. Lần đầu tiên, họ nghe thấy trong giọng cô có sự buồn bã thực sự.

Ler càng thêm đau đầu. Trường hợp của Ain đã khó đọc, nhưng cô gái này còn khó hơn.

Zua trầm ngâm một lát rồi quay người bước đi. Sopa chẳng chút do dự mà đi theo. Kil và Ler liếc nhìn nhau, rồi cũng bước nhanh theo sau.

Trên đường trở về.

Sopa tung tăng như một đứa trẻ, đôi mắt long lanh khi nhìn thấy những thứ bình thường mà bất kỳ tộc nhân nào cũng biết. Cây cỏ, suối nước, con thú nhỏ chạy ngang…Gặp gì lạ, cô đều hỏi.

Và người bị hỏi nhiều nhất…chính là Zua.

Zua cảm thấy cực kỳ phiền phức. Nhưng dù ngoài mặt tỏ vẻ khó chịu, hắn vẫn trả lời từng câu hỏi của cô.

Còn Sopa…càng được trả lời, gương mặt cô càng rạng rỡ. Vui vẻ. Ngạc nhiên. Thích thú.

Tất cả những biểu cảm mà một người bình thường có, cô đều có.

Kil quan sát cô một lúc, rồi bất giác thì thầm với Ler:

“Cô ta lúc này…trông như một đứa trẻ lần đầu ra khỏi nhà vậy.”

Ler thở dài. Nó đọc càng nhiều biểu cảm của cô, lại càng thấy cô đáng thương hơn bao giờ hết.

Bị giam cầm quá lâu…Đến mức khi được tự do, cô không còn vướng bận điều gì trên đời nữa. Cô không chỉ mất Vu lực, cô còn mất luôn cả thế giới mà cô từng biết.

Mất sáu tiếng, cuối cùng họ cũng về đến bộ lạc Lạc Việt.

Sopa rất sốc, cô không tin vào mắt mình.

Dù số lượng tộc nhân ở đây rất ít, nhưng sự vững chắc của bộ lạc này vượt xa trí tưởng tượng của cô. Tháp canh, bẫy rập, lều bảo vệ ở bìa rừng…Từng chi tiết cho thấy đây không phải một bộ lạc yếu ớt.

Nhưng thứ khiến Sopa chấn động nhất là một căn lều đặc biệt ở lối vào lãnh thổ. Người muốn vào bộ lạc phải tiến đến, vén tay áo trái lên, để lộ dấu ấn của bộ lạc.

Nếu không có…hoặc cố tình xâm nhập, giết ngay tại chỗ.

Sopa hít sâu.

Bên ngoài cánh cổng, vô số kẻ đơn độc chờ được gia nhập bộ lạc. Một số xác người bị treo trên cành cây, xương đầu nhấp nhô trong gió.

Lời cảnh báo rợn người: “Đừng cố xâm nhập.”

Bước qua cổng, cảnh tượng bên trong càng khiến Sopa sững sờ. Dù trời đã tối, nhưng bộ lạc không hề chìm trong bóng đêm, cứ đi vài mét lại có một cột đèn sáng rực.

Sopa chưa từng thấy thứ này bao giờ.

Bốn người tiếp tục đi. Mất hơn nửa tiếng, họ mới đi hết khu rừng.

Đến khi tán cây thưa dần, một tượng đài phun nước khổng lồ hiện ra trước mắt Sopa. Xung quanh đó là những công trình lớn, những căn lều không phải hình tam giác quen thuộc mà có hình hộp vững chãi.

Sopa đứng lặng. Cô cảm thấy bản thân thật nhỏ bé trước bộ lạc này.

Dọc đường, những tộc nhân già quan sát họ. Họ nhíu mày. Trong bốn người, chỉ có Zua là gương mặt tương đối quen thuộc, mấy người còn lại đều xa lạ.

Ánh mắt của họ không chứa đựng sự hiếu khách, mà là sự đề phòng.

Kil và Ler bắt đầu căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cả hai bước ra trước ánh nhìn của tộc nhân. Bình thường, chúng sẽ lặng lẽ biến mất.

Nhưng lần này…Zua liếc mắt ra hiệu. “Đi cùng.”

Sopa cúi xuống, chạm tay lên con đường lát gạch.

“Lạnh. Rắn chắc!”

Bộ lạc này không phải bộ lạc du mục nữa, mà đang dần trở thành một thành trì.

Zua im lặng. Hắn đang phân vân.

“Nên đưa cô ta đi đâu bây giờ?”

tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-toan-bat-dau-tu-choi-nu-de.jpg
Thần Toán: Bắt Đầu Từ Chối Nữ Đế!
Tháng 1 26, 2025
ta-muon-tuyet-the-my-nhan-chu-khong-phai-muon-bien-thanh-my-nhan.jpg
Ta Muốn Tuyệt Thế Mỹ Nhân, Chứ Không Phải Muốn Biến Thành Mỹ Nhân
Tháng 2 8, 2026
xin-dung-day-dua-ta.jpg
Xin Đừng Dây Dưa Ta
Tháng 2 4, 2025
de-tu-thien-tai-bat-dau-ngu-xuan-nguoi-choi-nghich-thien
Đệ Tứ Thiên Tai: Bắt Đầu Ngu Xuẩn Người Chơi Nghịch Thiên
Tháng mười một 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP