Chương 65: Chuyển Nhà Ở Rể
“Con cảm ơn ạ!” Từ chối không được, Phương Nhã Vy đành đưa tay nhận lấy, sau đó gật đầu cảm ơn ông nội.
Đợi cô nàng nhận xong, ông nội quay về phía hắn, lấy trong túi ra một sợi dây chuyền màu đỏ rồi nói:
“Về phần cháu, đây là sợi dây chuyền bình an, gặp dữ sẽ hóa lành, nếu gặp chuyện không thể giải quyết, cháu có thể mở tờ giấy trên sợi dây chuyền này ra.”
“Còn hai chiếc hộp này thì bảo quản cho tốt vào, đợi tới thời điểm thích hợp thì thay ông đưa cho thằng Kiệt với thằng Hưng.”
Nguyên Vũ Khánh đưa hai tay nhận sợi dây chuyền từ tay ông nội, hắn biết ông nội sẽ không tặng đồ mà không có dụng ý.
Bất quá, điều đó đã không còn quan trọng, vì theo lời ông nội, một thời gian sau hắn sẽ biết thôi.
Nhưng làm hắn cảm thấy khó hiểu, đó là vì sao chiếc vòng tay mà ông nội tặng cho Nhã Vy lại nhỏ như thế?
Với kích thước chỉ bằng chiếc cúc áo kia, làm sao đeo vào tay được? Phải chăng ông nội đã đưa nhầm?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vài lần, Nguyên Vũ Khánh đành chọn cách im lặng, vì đó giờ, ông nội chưa bao giờ làm ra những chuyện không có ý nghĩa.
Thấy vẻ mặt mờ mịt của hai vợ chồng trẻ, ông nội không khỏi mỉm cười, xua tay ra hiệu muốn đi đâu thì đi, nói:
“Hai đứa đi chơi đi, xem như đi hưởng tuần trăng mật cũng được, về phần cửa hàng không cần để ý, có ông với thằng Hưng là được rồi!”
Nghe ông nội nói vậy, hắn liền đem theo một ít quần áo thường ngày rồi cùng cô nàng về nhà mẹ vợ.
Dù sao sau này cũng sống chung một nhà, nên hắn không ngại mà đem đồ dùng cá nhân của mình vào phòng Nhã Vy.
Phương Nhã Vy thấy vậy thì vô cùng vui mừng, hơn nữa còn giúp hắn thu xếp đồ đạc vào phòng.
Tối đó hắn chở Nhã Vy đi chơi khắp nơi, sau đó thì chính thức “động phòng”.
Đây là lần đầu hắn làm chuyện “ấy” hơn nữa còn làm với người mình yêu nên có chút vụn về.
Nhưng sau hai mươi năm lăn lộn, hắn cũng học được một ít kỹ năng từ phim ảnh.
Nên chuyện giường chiếu của hắn không đến nỗi nào, hơn nữa, tới giờ hắn mới biết làm chuyện ấy lại sướng như thế.
Mấy ngày sau đó, hai vợ chồng cùng ông nội đến Sở Tài Nguyên để làm giấy tờ chuyển nhượng, lần này người đứng tên là vợ chồng hắn.
Thu xếp xong mọi chuyện, Nguyên Vũ Khánh cùng Phương Nhã Vy đến ga tàu hỏa để tiễn ông nội.
Nhìn ông nội sắp bước lên tàu hỏa, Nguyên Vũ Khánh nhịn không được, thấp giọng hỏi:
“Ông nội, quê của ông ở đâu vậy? Chừng nào rảnh cháu muốn đến thăm một chút!”
“Không cần thăm, có duyên tự nhiên sẽ gặp lại.”
Ông nội nói đầy ý vị sâu xa, sau đó bước lên toa tàu, nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người.
Trên toa tàu số 17, ông nội đột nhiên mỉm cười, những bận tâm trước kia đều nhanh chóng tan biến.
“Duyên đến duyên đi định sẵn rồi, trong trăm ngàn hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ, tất cả đều là duyên phận an bài. . . Rời đi lâu như vậy, hiện tại cũng đến lúc phải trở về rồi. . .”
Giọng nói già nua vừa dứt cũng là lúc thân ảnh ông nội biến mất khỏi toa tàu, sau đó từ hư không truyền đến một tiếng thở dài.
Một màn kinh diễm này để Nguyên Vũ Khánh với Phương Nhã Vy không hề hay biết.
Ông sáu với ông bảy đứng nhìn về phía con tàu, trong lòng nổi lên một trận thất thoát.
Cuối cùng thì ông năm cũng đã rời khỏi thành phố, để lại đám già bọn họ lẽ loi một mình, biểu sao không buồn cho được.
“Khánh à, mong rằng cháu không làm chúng ta thất vọng.”
Cùng lúc đó, Nguyên Vũ Khánh đang đứng nhìn theo toa tàu thật lâu, sau đó mới ngẩn đầu nhìn lên trời xa xăm rồi thở ra một hơi thật dài.
Mặc dù không rõ tại sao, nhưng Nguyên Vũ Khánh mơ hồ cảm nhận được mình và ông nội sẽ gặp lại trong tương lai.
Nên hắn cũng không quá luyến tiếc, nhưng làm hắn khó hiểu là vì sao ông nội lại không cho hắn biết quê hương của mình ở đâu?
Nghĩ mãi cũng không ra nguyên nhân, Nguyên Vũ Khánh đành nhẹ lắc đầu một cái.
Nhìn dáng vẻ của hắn, Phương Nhã Vy khẽ siết chặt nắm tay, nhìn về phương xa, thấp giọng hỏi:
“Nếu đã không muốn, tại sao anh không giữ ông nội lại?”
Nguyên Vũ Khánh nghe vậy thì im lặng một lúc, hồi lâu mới nhìn về đường ray, cười khổ nói:
“Sống với ông nội từ nhỏ đến lớn nên anh biết tính cách của ông nội ra sao, ông nội rất giống với em ở điểm, một khi đã quyết định chuyện gì thì sẽ làm nó đến cùng, cho dù chín trâu cũng không cách nào kéo lại.”
Phương Nhã Vy nghe vậy thì đánh vào tay hắn một cái, nói kiểu gì cũng lôi mình vào cho bằng được.
Bất quá, Phương Nhã Vy không có phản bác, vì đích xác những gì hắn nói chính là tính cách của cô nàng.
“Ông nội đi rồi, về sau anh tính thế nào? Đã có tính toán gì chưa?” Phương Nhã Vy khẽ hỏi.
“Tính toán sao?” Nguyên Vũ Khánh khẽ lẩm bẩm, sau đó mỉm cười nói: “Anh tính đem di ảnh của ba mẹ về nhà em, không biết ý em thế nào?”
“Tuy chỉ là di ảnh của người đã khuất, nhưng đó cũng là ba mẹ chồng của em, nên anh cứ đem về nhà em đi, để chung chỗ với ba em là được, má không la đâu, anh đừng lo.”
Phương Nhã Vy nghe vậy thì nhẹ gật đầu, vì đây là chuyện hợp tình hợp lý, căn bản sẽ không có ai ngăn cản.
Thế là chiều hôm đó hắn đem di ảnh của cha mẹ sang nhà Nhã Vy, dù sao về sau cũng sống ở đây, nên hắn muốn đem ba mẹ về sống chung.
“Ba, mẹ. . . Đây là nhà của Nhã Vy, là con dâu của ba mẹ đấy. Về sau đây là nhà mới của gia đình mình, cha mẹ ở trên cao nhớ phù hộ cho con đấy. . .” Nguyên Vũ Khánh nhìn vào hai tấm chân dung rồi thì thào tự nói.
Xong đâu đấy, hắn chạy về nhà mình, sau đó bày bố lại căn nhà một lượt rồi đem dàn “trâu cày” của mình ra đào coin.
Nói gì thì nói, hiện tại thị trường Bitcoin vô cùng sôi động, nhất là trên nền Binace.
Cho tới giờ, trong ví của hắn đã có hơn 0.85 Bitcoin, đây cũng xem như con số không nhỏ.
Bất quá hắn sẽ không bán ngay lập tức, vì thị trường này do Ngô Anh Kiệt tìm hiểu.
Khi nào thấy thị trường bất ổn, hoặc cần tiền gấp, Ngô Anh Kiệt mới để cho hắn ra lệnh bán.
Vì thấy làm như vậy mới tối ưu hóa được lợi nhuận cho bản thân, nên Nguyên Vũ Khánh không phản đối chuyện này.
Lại nói, từ khi cùng hắn đầu tư quán cafe, bitcoin và làm nhân viên ở cửa hàng, cuộc sống của Đỗ Tấn Hưng đã thay đổi rất nhiều.
Nếu nói lúc trước Đỗ Tấn Hưng không có khả năng chi trả học phí, thì hiện tại đã có thể giúp gia đình bớt lo lắng về cái ăn cái mặc.
Mỗi tháng Đỗ Tấn Hưng đều thu được 6 triệu từ ba nguồn đầu tư trên, đây cũng xem như con số không nhỏ.
Bởi vậy đứa bạn này rất biết ơn hắn và Ngô Anh Kiệt, cho nên tới giờ vẫn trông coi cửa hàng cho hắn.
Bất quá, Nguyên Vũ Khánh cũng không có ý định bốc lột sức lao động của người khác.
Cho tới giờ, hắn vẫn trả lương cho Đỗ Tấn Hưng đều đều, có điều người trả tiền không phải hắn, mà là Nhã Vy, vì cô nàng là người quản lý tài chính trong nhà.
Lại nói, con gái học ngành Quản Trị đúng là có khác, rất biết quán xuyến gia đình.
Vì lẽ đó, Nguyên Vũ Khánh không cần lo lắng, cứ làm hết mình là được, vì sau lưng hắn đã có một người đang âm thầm hỗ trợ.