Chương 64: Kết Đôi Vợ Chồng
Nghe vậy, ông sáu với ông bảy nhịn không được mà đưa mặt nhìn nhau, hồi lâu mới nói tiếng cảm ơn, sau đó bước vào nhà, lấy điện thoại gọi cho ông năm.
Sau một hồi nói chuyện, ông sáu với ông bảy mới dám tin đây là dòng họ của ông năm, điều này quả thực có chút nằm ngoài dự đoán.
Bất quá, nhìn đồng hồ, bây giờ cũng đã gần 6 giờ, nên cả hai cũng lật đật vào trong vệ sinh cá nhân, rồi thay đồ để chuẩn bị đi đón dâu.
Rồi thì thời gian rước dâu cũng đến, bất quá trước đó ông nội đã cho hơn phân nửa họ hàng đến nhà hàng trước, vì đi đông quá chỉ khiến phố xá kẹt đường chứ không làm nên trò trống gì.
Thế là hắn cùng ông nội với những người khác tiến đến nhà Nhã Vy, có điều lần này mọi nguồi không có đi bằng ô tô, mà đi bằng xe đạp.
Đúng vậy, chính là xe đạp, cả đoàn rước dâu bằng cách thuê xe đạp chạy sang rước dâu, điều này khiến đám cưới của hắn có điểm nhấn không thể quên.
Lại nói, tính ra hắn cũng hên, lúc rước dâu thì trời đỗ bóng râm, lại có gió thổi qua nhè nhẹ nên không mệt chút nào, hơn nữa nhà hai đứa lại cách nhà hàng rất gần nên phải nói là thuận tiện vô cùng.
Lần này chạy phía sau hắn là Ngô Anh Kiệt và Đỗ Tấn Hưng, hai đứa này đang chở bạn gái của mình, nối đuôi là đám bạn cùng những người ở khu phố số 17.
Tuy trong nhà không còn ai ngoài ông nội, nhưng bạn bè cùng họ hàng và người quen thì nhiều vô số kể nên hắn thấy vui hơn bao giờ hết.
Rồi thì đám cưới diễn ra đúng như dự kiến, người tới người lui tấp nập, làm cho bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Nhưng tiệc vui nào cũng có lúc phải tàn, thế nên hơn 4h chiều, buổi đám cưới liền chính thức kết thúc.
Kết thúc xong, hắn cùng Nhã Vy liền thay đồ, sau đó chở nhau về nhà, nhưng lần này là nhà hắn chứ không phải của cô nàng.
Mặc dù ở rể, nhưng hôm đầu tiên hắn vẫn dắt Nhã Vy về nhà mình ngủ một hôm, có như vậy căn nhà mới ấm cúng một chút.
Đêm đó, sau khi ăn tối xong, hai đứa bắt đầu kiểm tra phong bì, và đa số mọi người đều đi 500 chứ không phải 200.
Mở ra cả buổi, đến gần khuya Phương Nhã Vy mới thống kê xong, kết quả thu được 1 tỷ 825 triệu.
Khi nghe xong con số này, Nguyên Vũ Khánh có chút bất ngờ, nhưng nghĩ đến cảnh dòng họ nhà mình đông như quân Nguyên thì không khỏi phì cười.
Nghĩ lại cũng phải thôi, chỉ riêng mỗi người đi 500k thôi, mà dòng họ lại hơn 2000 người, vậy số tiền hơn 1 tỷ là điều hết sức bình thường.
Nhưng như vậy vẫn chưa xong, vì không phải nhận tiền người ta là xong, mà phải ghi lại danh sách rõ ràng, để chừng nữa còn đi lại cho người ta nữa.
Mặc dù không nhắc về điều này, nhưng đây là quy tắt ứng xử được truyền lại từ các đời cao tổ, nên phải ghi nhớ mới được.
Kiểm phong bì với sổ sách xong thì cũng mệt nên hai đứa ngủ sớm, bất quá chỉ ôm nhau chứ không làm gì khác, vì cả hai đã mệt mỏi cả ngày rồi.
Đến sáng hôm sau, tới khi hắn với Nhã Vy rời giường thì đã thấy ông nội đang ngồi uống trà trước sân.
Ông nội thấy hắn với Nhã Vy thì đặt chén trà xuống, dựa lưng vào ghế thái sư, mỉm cười nói:
“Hôm qua hai đứa ngủ ngon không?”
Nghe ông nội hỏi vậy, Nguyên Vũ Khánh gãi đầu rồi cười hì hì, còn Nhã Vy thì cúi mặt xuống không dám nhìn.
Thấy vậy, ông nội liền đưa mắt về phía hắn, cười cười, hỏi: “Cháu muốn đánh cờ không?”
“Dạ muốn!” Nguyên Vũ Khánh gật đầu, sau đó kéo Nhã Vy ngồi xuống rồi bắt đầu đánh cờ.
Trong lúc đánh cờ, ông nội đột nhiên nâng tách trà, đưa lên nhấp môi một cái, không nhanh không chậm hỏi:
“Vì sao cháu muốn trở thành giác tỉnh giả? Ông muốn biết nguyên nhân thật sự, chứ không phải vì lời hứa với cha mẹ năm xưa.”
Nghe ông nội hỏi như vậy, Nguyên Vũ Khánh hơi suy nghĩ một chút rồi nói: “Cháu muốn trở thành giác tỉnh giả, vì có như vậy, bản thân mới có năng lực bảo vệ gia đình của mình.”
“Bảo vệ gia đình? Vậy cháu có ai để bảo vệ chưa?”
Nghe ông nội hỏi tới đây, Nguyên Vũ Khánh liền đưa mắt nhìn sang Nhã Vy, sau đó nhìn về phía ông nội.
Đối với hắn, Nhã Vy với ông nội là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời của hắn.
Nếu một trong hai người xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Nguyên Vũ Khánh không chắc mình có thể bình tĩnh được.
Thấy biểu hiện của hắn, ông nội như hiểu rõ, sau đó nhẹ gật đầu một cái, đứng dậy ngẩn đầu nhìn về phương xa, thì thào nói:
“Đúng rồi, Khánh à, vài ngày nữa ông phải về quê, chắc không lên thành phố nữa, căn nhà này giao lại cho vợ chồng cháu vậy.”
“Như vậy sao được? Không phải ông cũng có con cháu hay sao? Sao không giao lại cho bọn họ? Với lại, tại sao đang yên đang lành, ông nội lại muốn rời đi?”
Chuyện này tới quá đột ngột, Nguyên Vũ Khánh có chút khó mà tiếp nhận được, huống hồ hắn cũng không muốn rời xa ông nội, vì hắn với Nhã Vy còn chưa báo hiếu xong kia mà.
Vả lại, đang yên đang lành, tại sao ông nội lại muốn về quê?
Với lại, từ khi nào mà ông nội đã có quê hương rồi?
Không phải quê hương của ông nội là Sài Gòn hay sao?
Hàng loạt câu hỏi không có đáp án liên tục hiện lên trong đầu hắn, bất quá vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng.
Mà nghe ông nội nói như vậy, Phương Nhã Vy cũng cảm thấy bất ngờ, bất quá nghĩ mãi cũng không ra nguyên nhân tại sao?
Đối với chuyện này, hai vợ chồng nhịn không được mà đưa mặt nhìn nhau, từ đó có thể thấy được sự nghi ngờ trong mắt đối phương.
“Cuộc đời như bèo nước gặp nhau, có duyên mới gắn kết được với nhau, hết duyên rồi thì người cũng phải rời đi!”
Nói đến đây, ông nội khẽ thở dài một hơi, sau đó quay lại nhìn hắn rồi mỉm cười, chậm rãi nói tiếp:
“Về phần căn nhà này, đây là món quà ông tặng vợ chồng cháu trước khi rời đi, cố gắng chăm sóc cho Nhã Vy, đừng làm ông thất vọng.”
Nghe xong mấy lời căn dặn này, Nguyên Vũ Khánh có chút im lặng, trong lúc nhất thời không biết nên nói thế nào mới phải.
Nhưng nhìn thái độ kiên quyết của ông nội, hắn cũng không nói gì nữa, chỉ là có hơi thất vọng về bản thân.
Hắn rất muốn làm tròn chữ hiếu, để ông nội không phải khổ sở vì cuộc sống, nhưng xem ra đã không được.
Phương Nhã Vy cũng không kém hắn là bao nhiêu, vì ông nội cho cô nàng rất nhiều thiện cảm.
Cứ tưởng sau khi lấy nhau, cô nàng sẽ được chăm sóc cho mẹ cùng ông nội, nhưng bây giờ thì không được rồi.
Ông nội cũng biết tâm tư của hai vợ chồng, bất quá không có nhắc lại chuyện này, mà nhìn sang Nhã Vy, mỉm cười nói:
“Về sau nhờ cháu chăm sóc cho thằng Khánh, đừng để nó lầm đường lạc lối mà làm ra những chuyện không tốt.”
Nói đến đây, ông nội nhìn về phía chiếc hộp gỗ to nhất trên bàn.
Thấy vậy, Nguyên Vũ Khánh cũng đưa mắt nhìn theo, và thấy được chiếc hộp gỗ này, có điều không biết bên trong chứa thứ gì.
Ông nội không để hắn đợi lâu, chậm rãi mở chiếc hộp, để lộ ra viên ngọc với chiếc vòng tay vô cùng tinh xảo.
Lúc này ông nội mới đẩy chiếc hộp về phía Nhã Vy, mỉm cười hiền hòa, nói:
“Trong chiếc hộp này có một chiếc vòng tay và một viên ngọc, hiện tại tặng lại cho cháu, mong rằng sau này nó sẽ giúp ích cho hai đứa.”
Mắt thấy Phương Nhã Vy định lên tiếng từ chối, ông nội liền cắt lời, không nhanh không chậm, vuốt râu mỉm cười nói:
“Không nên từ chối, cháu xứng đáng nhận được những thứ này, về sau sẽ biết công dụng thật sự của nó ra sao.”