Chương 66: Lập Phương Tái Hiện
Chỉ bất quá, cho tới giờ hắn vẫn chưa nói chuyện mình đầu tư quán cafe và Bitcoin cho Phương Nhã Vy nghe.
Nhưng thời điểm hắn vừa đem chuyện này nói cho vợ mình biết, cô nàng lại cười cười, nói là đã biết từ lâu rồi.
Chỉ là muốn biết thái độ của hắn ra sao nên cô nàng mới không đá động gì tới, để mặc cho hắn muốn làm sao thì làm.
Nghe tới đây, Nguyên Vũ Khánh chỉ có thể ngẩn đầu lên trần nhà rồi cười khổ.
Nhưng sau tám năm làm bạn, hắn đã hiểu quá rõ về tính cách của Nhã Vy.
Phương Nhã Vy là người không bao giờ tham gia vào những drama vô nghĩa, mà luôn dành thời gian để rèn luyện và chăm sóc bản thân.
Ngoài điểm đó ra, Nhã Vy không bao giờ đố kỵ với người khác, nói chuyện nhẹ nhàng, không tranh cãi lớn tiếng, kiếm tiền chứ không kiếm chuyện.
Làm hắn ấn tượng nhất ở cô nàng là thay vì chỉ trau chuốt vẻ ngoài, thì cô nàng chọn làm đẹp cả bề ngoài và tri thức bên trong để đàn ông nể phục và thu hút.
Nhưng đó chưa phải là điểm hắn thích cô nàng nhất, mà đó là Nhã Vy không kiểm soát ai cả, mọi mối quan hệ đều “win – win” lạc mềm buộc chặt khiến hắn thích cô nàng vô bờ bến.
Nghĩ đến mấy chuyện này, Nguyên Vũ Khánh bỗng nhiên nở nụ cười hạnh phúc.
Có lẽ cưới được Phương Nhã Vy là điều hắn thành công nhất từ trước đến nay.
Dọn dẹp với sắp xếp lại đồ đạc xong cũng đã đến chiều, lúc này Phương Nhã Vy đang làm đồ ăn dưới biếp.
Thấy hắn xuống, cô nàng liền kêu hắn vào nhặt rau tiếp mình, làm hắn muốn trốn mà trốn không được.
Hai đứa vừa nhặt rau vừa nói đủ thứ trên trời dưới đất, khiến căn nhà trở nên nhộn nhịp hơn trước kia rất nhiều.
Nấu cơm xong đã là 6 giờ chiều, lúc này cô Thanh mới từ công ty về tới nhà.
Cả nhà cúng cơm sau đó mới dùng bữa, trong lúc ăn, hắn có thưa chuyện về việc chuyển di ảnh của cha mẹ sang đây.
Cô Thanh nghe xong cũng không phản đối, còn nói hắn làm như vậy là đúng, làm hắn có chút vui vui trong lòng.
Trong lúc ăn cơm, cả nhà không ngừng nói đủ thứ trên trời dưới đất.
Nhìn bầu không khí náo nhiệt này, Nguyên Vũ Khánh bỗng nhớ đến lúc cha mẹ còn sống.
Có điều đó chỉ là thoáng qua mà thôi, quá khứ chỉ là quá khứ, nhưng cũng không giấu được nụ cười trên mặt hắn.
Nói chuyện một lúc thì cô Thanh nói ngày mai sẽ đi công tác ở ngoài Hà Nội, nên hai đứa ở nhà nhớ cẩn thận.
Nguyên Vũ Khánh nghe vậy thì gật đầu, đồng thời cũng nói sẽ không để xảy ra chuyện gì.
Ăn uống xong, hai đứa cùng nhau rửa chén, sau đó dẫn nhau ra phố đi bộ Nguyễn Huệ.
Mà đợt này không biết tại sao cái trend thử thách hôn người lạ trên phố lại nổi lên.
Ở nước ngoài thì cái trò kisscam này bình thường lắm, nhưng ở Việt Nam lại là chuyện khác.
Lúc này Nguyên Vũ Khánh đang nắm tay Nhã Vy đi trên phố đi bộ, nhưng tự nhiên có thằng ất ơ nào đó kéo lấy cô nàng từ phía sau.
Theo phản xạ, Phương Nhã Vy giựt tay lại thì tên kia kéo mặt Nhã Vy lại định hôn.
Trong khoảnh khắc đó, Nguyên Vũ Khánh không nói hai lời, trực tiếp cho một đấm vào mặt tên đó.
Phương Nhã Vy vừa hoàn hồn lại thì núp sau lưng hắn, thuận tay trái, hắn cho thêm một đấm vào bên còn lại của tên kia cho đều.
“Mẹ mày, mày làm cái gì đấy?” Tên kia vừa chửi vừa chạy lại chỗ đồng bạn đang cầm điện thoại quay phim.
“Kisscam hả con, tao cho mặt mày thành cam luôn nè.” Nguyên Vũ Khánh nói xong liền lao tới cho hai cước, làm hai tên đó ngã chổng vó.
Mà hai tên này ốm như cây que, nên gặp Nguyên Vũ Khánh thì không dám làm gì, chỉ trừng mắt nhìn hắn rồi đỡ nhau chạy đi.
Nguyên Vũ Khánh lườm hai đứa kia, sau đó nắm tay Nhã Vy đi tiếp.
Nói ra cũng lạ, năm 2019 rồi, chẳng hiểu sao còn người đem cái trò kisscam này ra làm nữa.
Trong lúc đi đường, Nguyên Vũ Khánh quay qua hỏi: “Nãy em có bị nó làm gì hông?”
“Dạ hông, tự nhiên có ai kéo em làm em hết hồn, tưởng cướp giựt gì không à.” Phương Nhã Vy chớp chớp đôi mắt rồi trả lời.
Nghe cô nàng nói vậy, Nguyên Vũ Khánh vẫn còn thấy bực mình, nên tức giận, nói: “Cái trò kisscam ấy mà, may là nó chưa hun em, không là anh cho mặt nó như cái mâm rồi.”
“Anh chửi mấy câu là được rồi mà.” Phương Nhã Vy nhìn hắn cười cười rồi đáp.
Nghe vậy, Nguyên Vũ Khánh liền lắc đầu: “Chửi gì cái thể loại ấy, thế là còn nhẹ đấy.”
Mà hắn nói cũng không sai, nếu là người khác, dám chừng hai tên kia đã nhập viện từ lâu rồi.
Mặc dù biết vậy, nhưng Phương Nhã Vy vẫn lo lắng, nói: “Anh đánh vậy, lỡ tụi nó hội đồng anh thì sao?”
“Thì anh cân hết chứ sao?! Em không nhớ hồi đi học, anh chấp 3 4 thằng như thế vẫn thừa ấy à.” Nguyên Vũ Khánh hĩnh mũi đầy tự tin.
Phương Nhã Vy nghe hắn nói vậy thì lườm hắn: “Anh lúc nào cũng hung hăng.”
“Với tụi này thì phải thế nó mới chừa, chứ nói tụi nó không nghe đâu, chứ anh hiền khô hà.” Nguyên Vũ Khánh cười cười.
“Chắc hiền hì hì.” Phương Nhã Vy nhìn hắn rồi cũng cười theo, sau đó theo hắn đi vòng vòng chơi.
Đến 8h tối thì hai đứa dắt nhau về nhà, sau đó tắm rửa rồi lên giường nằm xem phim.
Có điều lần này cả hai không có làm chuyện ấy, vì theo lời của Phương Nhã Vy, làm chuyện ấy tốn rất nhiều tinh lực, nhất là con trai.
Cho nên cái gì cũng phải điều độ, một tuần chỉ làm hai ba lần thôi, tốt nhất là không nên chìm đắm vào đấy.
Nguyên Vũ Khánh cũng biết điểm ấy, làm quá thì thận nào chịu cho nỗi.
Bất quá, Nhã Vy cũng không có ngăn cản hắn, vẫn để hắn sờ soạn thoải mái.
Đối với Nguyên Vũ Khánh, bấy nhiêu đã đủ rồi, vì cuộc sống chỉ cần như thế thôi.
Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, thoáng cái Nguyên Vũ Khánh đã chìm vào giấc ngủ.
Hiện tại đang là đêm khuya vắng lặng, trăng tròn treo lơ lửng trên cao đang tỏa ra ánh sáng màu ánh kim.
Nhưng đúng lúc này, một tảng mây đen bỗng nhiên kéo đến, che khuất cả bầu trời.
Bất quá hiện tại là ban đêm nên không ai để ý, nhưng khi đám mây đó tản đi, mặt trăng bỗng nhiên biến thành màu đỏ.
Những tia sáng màu đỏ từ ánh trăng chiếu xuống, chúng xuyên qua khe cửa, rồi chiếu thẳng lên người hắn.
Ngay khoảnh khắc đó, mi tâm Nguyên Vũ Khánh bỗng hiện lên một cái ấn ký.
Theo thời gian trôi qua, cái ấn ký này mỗi lúc một rõ ràng hơn.
Biến hóa này khiến Nguyên Vũ Khánh giật mình tỉnh dậy, hắn ngơ ngác nhìn ra xung quanh một lượt.
Thời điểm phát hiện ánh trăng bên ngoài đã biến thành màu đỏ, Nguyên Vũ Khánh không khỏi kinh ngạc.
Lúc này hắn bỗng dưng cảm nhận được cái gì đó, liền đưa tay sờ lên mi tâm của mình.
Sau một lúc mò mẫn mà không phát hiện cái gì, hắn liền mở cam trước của điện thoại lên để quan sát.
Vừa nhìn vào điện thoại, Nguyên Vũ Khánh không khỏi hít sâu một hơi.
Đập vào mắt hắn là giữ trán của mình bỗng dưng có một cái ấn ký hình thù kỳ quái.
Mặc dù không xác định cụ thể, nhưng hắn đoán được ấn ký này là văn tự.
Về phần văn tự này ra sao thì hắn không dám chắc chắn, vì nhìn thì giống chữ Nôm, nhưng quan sát kỹ lại giống chữ Hàn, có điều nhìn vài lần thì lại giống chữ Nhật.
Sau một lúc quan sát, Nguyên Vũ Khánh nhẹ lắc đầu một cái, thuận tay chụp lại ấn ký trên mi tâm của mình.
Có điều, làm hắn chú ý là tại sao cái ấn ký này lại hấp thu ánh sáng của trăng máu?