Chương 17: Nguyên Phi Trần Thị Dung
Xuân Lan thấy Lý Hạo rơi nước mắt, cứ ngỡ rằng hắn đau lòng vì hoàn cảnh của hai chị em nàng, Xuân Lan vội vã khuyên: “Chúng nô tỳ đáng chết. Chúng nô tỳ không nên nói ra những lời như vậy. Hoàng thượng thứ tội.”
Khi Lý Hạo nghe tiếng kêu của Thu Nguyệt, thì hắn liền lấy lại tinh thần, lẩm bẩm chửi: “Đáng hận. Lại còn khóc lóc trước mặt đàn bà nữa. Từ hồi nhập vào xác thằng nhóc này, lại khóc không ngừng. Quá mất mặt.”
Hắn xem vẻ cuống quýt của Xuân Lan mà cảm thấy buồn cười: “Không có gì. Nào có liên quan đến các nàng. Mấy giọt nước trên bồn tắm nó bắn lên trẫm đấy thôi.”
“Ha ha ha. Nàng xem này, trẫm cười rất vui vẻ này.” Lý Hạo cố tình rung hai vai lên xuống theo nhịp cười của hắn.
Hắn vươn hai tay ôm eo hai nàng kéo sát về phía hắn, dịu dàng nói: “Ngày mai, trẫm sẽ xuống chỉ đưa cha mẹ các nàng về sống luôn tại kinh thành. Rồi trẫm cho người chuẩn bị chu đáo chỗ ăn ở cho họ. À, trẫm cấp thêm cho họ vài nô tì, nô bộc. Thế nào? Các nàng vui chứ? Cười lên nào, đừng có trưng cái bộ mặt buồn rười rượi như vậy cho trẫm xem.”
Xuân Lan và Thu Nguyệt đồng loạt cất tiếng hỏi: “Thật sao hoàng thượng?”
Lý Hạo véo nhẹ lên eo thon của hai nàng, nói với giọng bất mãn: “Quân vô hí ngôn. Lại dám nghi ngờ lời trẫm? Đáng phạt.”
Hai nàng vui sướng nói: “Tạ ơn hoàng thượng.”
Thu Nguyệt ngập ngừng định nói điều gì đó, Xuân Lan kéo kéo áo Thu Nguyệt, đoạn lắc đầu. Thu Nguyệt thấy thế buồn bã cụp mắt xuống, chợt nghe Lý Hạo hỏi: “Có chuyện gì khiến hai nàng khó xử như vậy? Nói cho trẫm nghe?”
Thu Nguyệt mừng rỡ, hai tay liên tục vuốt ve lưng và vai Lý Hạo, thỏ thẻ: “Hoàng thượng có điều không biết. Triều đình có quy định, trong vòng nửa năm cung nữ mới được thăm người nhà một lần. Như vậy, hai chị em nô tỳ chỉ có thể đợi thêm mấy tháng nữa mới được gặp mặt song thân.”
Nghe đến đây, Lý Hạo mới hiểu các nàng khó xử chuyện gì, hắn vừa cười vừa bảo: “Ồ, có cả quy định này nữa sao? Đúng là trẫm quên mất. Trẫm sẽ mệnh lệnh cho cha mẹ của hai nàng được đặc quyền thường xuyên vào cung thăm các nàng. Nhưng hai nàng không thể tùy tiện xuất cung. Để hai tiểu hồ ly lẳng lơ này chạy mất thì trẫm biết đi đâu mà kiếm chứ hả?”
Cả hai thân hình mềm mại run lên, Xuân Lan và Thu Nguyệt cùng nhỏ lệ. Nguyện vọng lớn nhất trong cuộc đời họ cũng chỉ đơn giản như vậy. Họ chỉ cần được gặp mặt song thân là đã mãn nguyện lắm rồi. Có khi, hiếu tử đối với phụ mẫu chỉ cần như thế. Thân ở chốn thâm cung, được gặp mặt phụ mẫu đã là an ủi rất lớn lao. Tình thương con trẻ đối với cha mẹ dưỡng dục nuôi nấng mình, sâu nặng bao nhiêu, có mấy ai hiểu được, có mấy ai đong đếm được đây? Mặc dù, Lý Hạo biết rõ hai nàng đã chơi trò tâm kế với hắn. Nhưng hắn không màng, bởi vì mục đích của họ là tốt đẹp. Lý Hạo sẵn sàng thành toàn cho những đứa con hiếu thảo như thế.
Xuân Lan và Thu Nguyệt đồng thời quỳ xuống, dập đầu lạy hắn, thổn thức nói: “Đa tạ hoàng thượng, chúng nô tỳ nguyện vì hoàng thượng làm thân trâu ngựa suốt đời.”
Lý Hạo đứng dậy, phóng ra ngoài, ôm eo hai nàng xốc lên, quăng vào bồn tắm, cười vang ha hả: “Làm thân trâu ngựa thì trẫm không cần. Chỉ cần hai nàng làm một việc giúp trẫm ngay thôi.”
Đầu tiên, hắn dỗ dành hai nàng. Rồi, hắn chọc cười hai nàng. Tiếp theo, hắn dụ dỗ hai nàng chơi trò uyên ương hí thủy. Kế tiếp …
* * * * * * * * *
Sau một phen no nê cả về thể xác lẫn tinh thần. Lý Hạo ưỡn ngực, vươn vai đi ngự thiện phòng, kiếm đồ tẩm bổ, bù đắp lại những tinh lực đã mất. Thưởng thức những phẩm vị tuyệt vời nhất của thế gian xong. Hắn dẫn đội ngũ thái giám rình rang đi thực hiện công việc cuối cùng trong ngày. Đi diễn thêm vở kịch nữa.
“Hà, làm diễn viên đúng là quá mệt nhọc. Không ngờ thời cổ đại lại có nhiều người thích xem kịch đến thế.” Lý Hạo băn khoăn tự hỏi.
Hắn rảo bước tiến đến cung nguyên phi, để gặp người phụ nữ mà hắn không muốn gặp nhất. Người đàn bà tuyệt mĩ, đầy mị lực, nguyên phi Trần Thị Dung.
Ánh trăng đêm mờ mờ ảo ảo, long lanh như nước, những tia sáng yếu ớt lướt nhẹ qua từng chiếc lá đang rung rinh trước gió. Những làn gió thổi vi vu nghe như tiếng đàn du dương, êm ái.
Vừa đến cung nguyên phi, Lý Hạo đã ra lệnh cho cung nữ không được kinh động lớn tiếng. Hắn đi thẳng vào trong phòng ngủ. Trông thấy Trần nguyên phi đang chải đầu, mái tóc nàng thả dài xuống, tỏa ra mùi hương hoa nhài thơm mát. Hắn ngẩn ngơ nhìn bóng lưng nàng không chớp mắt.
Nguyên phi Trần Thị Dung dường như không hay biết Lý Hạo đang nép ở cửa phòng lén nhìn. Nàng vẫn say sưa chải tóc. Một tay vuốt bờ tóc, một tay cầm lược chải xuống. Động tác rất đơn thuần, mộc mạc nhưng đến nàng thể hiện lại ưu mĩ biết bao. Bàn tay trắng như bạch ngọc, ngón tay đẹp như ngó sen, những đường cong uốn lượn trên cơ thể nàng nổi bật lên kiêu ngạo, phối hợp với mái tóc đen dài óng ánh càng tôn thêm vẻ kiêu sa, quý phái. Thực sự, Lý Hạo đã gặp qua rất nhiều người đẹp. Tuyệt nhiên, không một ai sánh bằng người phụ nữ đang ở trước mắt hắn. Nàng hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu đệ nhất mỹ nhân thời ấy.
Lý Hạo rón rén bước lại gần Trần Thị Dung thật nhẹ nhàng. Khi đến sát phía sau nàng, Lý Hạo vỗ nhẹ hai tay vào lưng nàng, gào lớn: “Hù”.
Trần nguyên phi quay lại nhìn hắn nở nụ cười tươi tắn: “Hoàng thượng đã đến đó sao?” Nàng đứng dậy đi lại bàn trà nước, yểu điệu ngồi xuống ghế.
“Ái phi của trẫm, không giật mình à?” Lý Hạo thu hai tay lại, xoa xoa vào nhau, cười cười xấu hổ.
Trần Thị Dung che miệng cười khúc khích, tiếng cười của nàng trong vắt như tiếng suối mát lành: “Trò đùa của hoàng thượng đã lặp lại không biết bao nhiêu lần rồi? Làm sao mà thần thiếp không đoán trước cho được. Lúc hoàng thượng lén lén lút lút nấp ở sau cửa là thần thiếp đã biết.”
Lý Hạo nhăn nhở cười trừ, lòng thầm nghĩ: “Con bé này không thể tỏ ra ngốc nghếch hơn một chút được hay sao? Cứ phải ra vẻ thông minh làm gì không biết.”
Trần Thị Dung nói tiếp với giọng giận dỗi: “Tối hôm qua hoàng thượng đi đâu mà không về phòng, có phải qua đêm với con hồ ly tinh nào không hả?”
Hắn nhảy dựng lên làm điệu bộ cực kỳ oan khuất, như thể chết tới nơi, căm hận nói: “Ai, ai, là ai vu oan giá họa cho trẫm? Ái phi, nàng đừng tin những lời vô căn cứ, suy diễn không bằng chứng, đổ tội lung tung. Oan quá, thực là oan cho con người trung quân ái quốc như trẫm. Nàng phải tin lời trẫm.”
Vuốt tay lên viền hoa trên chiếc khăn trải bàn được thêu hình rồng phượng, Trần Thị Dung nở nụ cười nửa miệng hỏi: “Vậy sao? Thế tối qua hoàng thượng đã đi đâu?”
Hắn ngồi lên chiếc ghế ở phía đối diện với Trần Thị Dung, tự rót một ly nước trà cho mình, rồi rót cho Trần Thị Dung, cười thật tươi lộ ra hàm răng trắng bóng, vừa giải thích vừa nịnh nọt: “Thú thực với nàng, nàng phải tin trẫm, đêm qua trẫm gặp một chuyện rất kỳ lạ. Tự nhiên có cái gì đó kêu gọi trẫm chạy ra trời mưa. Sau đó cả người trẫm mệt rã rời. Trẫm phải vào thư phòng tĩnh dưỡng, không muốn phiền nàng lo lắng. Trẫm chỉ sợ nàng mà biết trẫm mang bệnh, nàng cũng sẽ vì trẫm bệnh theo. Nàng mà bệnh thì trẫm càng bệnh nặng hơn nữa, làm thế nào để chuộc lại tội lỗi của trẫm đây? Chính vì thế trẫm mới phải ủy khuất làm như thế. Vào trong thư phòng, trẫm đọc vài quyển cổ thư, rồi đột nhiên đầu óc tỉnh táo hẳn, cứ như được uống thuốc tiên vậy, trẫm lại cảm giác như đầu óc minh mẫn hơn, thông minh hơn. Quá kỳ lạ, trẫm ngủ gục luôn ở đó tới sáng, tỉnh dậy lại thấy mọi chuyện bình thường như chẳng có gì xảy ra.”
Lý Hạo nhã nhặn gạt nắp chén trà sang một nửa, đưa tay lên quá miệng nhấp một ngụm trà thoang thoảng hương thơm, đoạn tiếp lời: “À, mà vừa rồi trẫm ở ngoài cửa phòng, quan sát ái phi đang chải tóc. Trẫm chỉ có hai từ để hình dung, tuyệt đẹp. Trẫm thật sự không muốn phá tan bức tranh mỹ lệ sinh động đang hiển hiện trước mặt trẫm. Nên lúc nãy mới không gọi ái phi. Nàng phải hiểu cho tấm lòng của trẫm.”
Trần nguyên phi thướt tha nghiêng người liếc hắn: “Hoàng thượng chỉ khéo buông lời trêu chọc.”
Nhấp tiếp một ngụm nước trà, hắn đặt ly trà xuống bàn, đôi mắt cú vọ của hắn đắm đuối nhìn thẳng vào cặp mắt phượng long lanh của Trần nguyên phi, cứ như hắn muốn phóng điện để giật chết người đẹp, uốn ba tấc lưỡi: “Nào có nào có, trẫm chỉ lấy việc luận việc, vẻ đẹp của nàng cả thiên hạ đều biết, thử hỏi dưới gầm trời này, có ai có vẻ đẹp tuyệt sắc như nàng hay không? Chắc chắn một điều, nàng đi hỏi khắp thế gian, đều chỉ nhận được một câu trả lời duy nhất, đó là chữ “không”. Trẫm cam đoan như thế. Mà nếu như có kẻ nào dám phỉ báng sự thật rành rành như vậy, nàng có biết những kẻ đó là ai không?”
Tiếng cười vang lên như tiếng chuông bạc, Trần Thị Dung hứng thú lắc đầu hồi đáp: “Thần thiếp không biết.”
Hắn chỉ chờ có thể, lập tức vỗ nhẹ lên bàn, hào khí xung thiên, chỉ tay lên trời mà mắng: “Đó là những kẻ đui mù, câm điếc, vô giáo dục, vô văn hóa, vô sỉ, vô lương … và là … những kẻ không có đầu. Mấy thằng không có đầu là do trẫm chặt đầu chúng cái tội dám buông lời sàm sỡ, à, sàm tấu trước mặt nàng, chúng đáng tội không có đầu.”
Trần nguyên phi không nhịn được nữa, ôm bụng cười ngặt nghẽo không ngừng. Mấy kỹ thuật tán gái như vậy, hắn đã sử dụng rất nhiều, đem ra sử dụng với thiếu nữ thời cổ đại hình như vẫn đạt hiệu quả cao. Nàng nở nụ cười nói: “Tối nay, thần thiếp thấy hoàng thượng rất khác lạ.”
Giơ hai tay lên cao, Lý Hạo nhìn xuôi nhìn ngược khắp cơ thể mình, ra vẻ kỳ quái hỏi ngược lại: “Ồ, khác chỗ nào? Trẫm thấy vẫn thế. Trẫm vẫn hai mắt, một mũi, một miệng, hai tay, hai chân, đầy đủ cả. Có bị hụt thiếu chỗ nào đâu. A, đúng rồi, hay là ái phi bảo trẫm tăng cân. Dạo này, trẫm ăn có hơi nhiều. Toàn đồ ăn ngon cả, trẫm cầm lòng không đặng. Nhưng mà không sao đâu, nghe lời ái phi, trẫm sẽ giảm ăn. Béo quá rất không tốt, sau này đám quần thần cứ gọi lén trẫm là Vua Béo thì chết. A ha ha hả.”
Chớp chớp đôi mắt đẹp, Trần Thị Dung ngẩn người xem Lý Hạo khua môi múa mép, khiến nàng chẳng biết chen vào đâu mà nói. Rốt cuộc, nàng đành bỏ qua, ngồi nghiêm chỉnh lại, vươn tay sang bàn tay hắn đang đặt trên bàn mà nắm lấy, nàng nói: “Ừm, thần thiếp hiểu, hoàng thượng hãy kể cho thần thiếp nghe về những chuyện trong ngày hôm nay đi.”
Lý Hạo cũng học theo bộ dáng Trần nguyên phi, điều chỉnh lại vẻ mặt cho đủ độ trang nghiêm, thầm nghĩ: “Lại nữa. Đàn bà thời đại này hình như luôn thích quản lý đàn ông. Bây giờ, nhịn nhịn. Về sau ta sẽ tính hết cả vốn lẫn lời.” Nghĩ thì nghĩ thế, ngoài mặt Lý Hạo luôn cười cợt, nịnh nọt, kể chi tiết từ đầu đến cuối mọi chuyện diễn ra trong ngày hôm nay.