Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xuyen-viet-phe-thai-tu-bat-dau-trieu-hoan-la-vong.jpg

Xuyên Việt Phế Thái Tử: Bắt Đầu Triệu Hoán La Võng

Tháng 1 9, 2026
Chương 228: Thiết lập cái cái bẫy Chương 227: Hi vọng biến thất vọng
thien-ha-de-nhat-muon-chay-tron

Thiên Hạ Đệ Nhất Muốn Chạy Trốn

Tháng mười một 13, 2025
Chương 146 – Phiên ngoại: Thanh Bình vui thế gian Chương 145 – Phiên ngoại: Một khả năng khác
moi-tinh-ngu-lien-co-them-mot-vi-hon-the.jpg

Mới Tỉnh Ngủ, Liền Có Thêm Một Vị Hôn Thê

Tháng 1 18, 2025
Chương 516. Chương cuối nhất chúng ta kết hôn Chương 515. Cầu hôn
Cao Võ Ta Dựa Vào Kinh Nghiệm Bao Con Nhộng Đi Đến Đỉnh Phong

Cao Võ: Ta Dựa Vào Kinh Nghiệm Bao Con Nhộng Đi Đến Đỉnh Phong

Tháng 4 6, 2025
Chương 1030. Phiên ngoại cho chưa tới một cái tương lai Chương 1029. Ta đã Ngọc Hoàng, ta đã Bản Nguyên
nien-dai-tu-thanh-nien-tri-thuc-xuong-nong-thon-bat-dau-nam-thang.jpg

Niên Đại: Từ Thanh Niên Tri Thức Xuống Nông Thôn Bắt Đầu Nằm Thẳng

Tháng 3 23, 2025
Chương 1222. Thành công Chương 1221. Trường sinh
nguoi-tai-tan-the-ta-co-the-lien-thong-hien-thuc

Người Tại Tận Thế, Ta Có Thể Liên Thông Hiện Thực

Tháng 2 2, 2026
Chương 1192: Rắm thúi kiến công Chương 1191: Liều chết ngạo mạn
hinh-a-nguoi-day-la-man-kich-ngan-van-la-hung-an-thu-hinh-lai.jpg

Hình A! Ngươi Đây Là Màn Kịch Ngắn, Vẫn Là Hung Án Thu Hình Lại

Tháng 5 7, 2025
Chương 473. Chúng ta muốn làm sao cáo biệt đâu? Chương 472. Liên hoàn kế
di-thoi-khong-game.jpg

Dị Thời Không Game

Tháng 4 23, 2025
Chương 0. Hết bản cảm nghĩ Chương 374. Tân lộ trình!
  1. Nhất Thống Thiên Hạ
  2. Chương 16: Trong Phòng Tắm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 16: Trong Phòng Tắm

Một luồng điện chạy rần rần từ vành tai Lý Hạo lên tới bộ não rồi chạy ngược xuống phần dưới. Lý Hạo cảm giác một luồng hơi nóng từ đan điền như bộc phá ra khỏi cơ thể. Hắn nuốt một ngụm nước bọt, cố dằn cơn khát đang muốn đốt khô cổ họng, hắn thầm nghĩ: “Hai con nhóc này mới thấy ta bật đèn xanh đã muốn ăn tươi nuốt sống ta rồi. Lý Sảm làm vua quá thất bại đi, hai vưu vật của tạo hóa nhường này mà lại không hề đụng tới.”

Lý Hạo biểu lộ vẻ mặt tán thưởng, nói: “Xuân Lan! Thu Nguyệt! Tên đẹp, tên đẹp. Các khanh quê quán ở đâu?”

Thu Nguyệt vuốt hai tay lên đầu, hai tay day day lên huyệt thái dương Lý Hạo, nàng nũng nịu: “Chị em bọn nô tì sinh ra và lớn lên ở lộ Quốc Oai. Hoàng thượng, nô tỳ có mạnh tay không ạ? Nếu nô tỳ có làm quá tay thì hoàng thượng nói cho nô tỳ biết nhé.”

Đôi mắt lim dim hưởng thụ, Lý Hạo ậm ừ nói: “Không quá tay, không hề quá tay chút nào. Trẫm rất thoải mái. Quốc Oai sao? Đúng là vùng đất địa linh nhân kiệt, có thể sản sinh ra hai tiểu hồ ly như hai nàng. Đúng là vùng đất tốt, đất tốt. Sau này trẫm sẽ chiếu cố nhiều hơn cho lộ Quốc Oai.”

Lúc đầu, Xuân Lan còn rụt rè vì ngại ngùng thân phận, nhưng về sau thấy Lý Hạo cợt nhả như thế nàng cũng trở nên lớn gan hơn. Xuân Lan véo nhẹ lên vai hắn một cái, ẻo người buông lời hờn dỗi: “Cái gì mà tiểu hồ ly? Hoàng thượng lại ghẹo chúng nô tì. Hoàng thượng, đa tạ hoàng thượng có lòng chiếu cố cho quê hương của hai chị em nô tì.”

Hắn giả vờ cong người lên, kêu la oai oái: “Ái ui, nhột quá. Nàng nhéo nhẹ tay như thế, trẫm làm sao mà đau được. Nếu có nhéo thì phải nhéo mạnh như thế này này.” Hắn liền vươn tay vòng ra sau, bóp mạnh vào mông Xuân Lan. Cảm giác mềm mại, đàn hồi từ bàn tay truyền lại khiến Lý Hạo đê mê, ngây ngất.

Bị tập kích bất ngờ, Xuân Lan giật nảy mình, một tay bóp mạnh lên vai Lý Hạo, một tay nắm đè lên tay của hắn, nàng giận dỗi nói: “Á … hoàng thượng … ngài … không đùa với ngài nữa, hoàng thượng mau thả tay ra đi.”

Lý Hạo cười hềnh hệch: “Ha hả, cho nàng chừa thói quyến rũ trẫm nhá.”

Thu Nguyệt ở kế bên, không cam tịch mịch, đưa bàn tay ra sau, cạ phần mu bàn tay lên sống lưng của Lý Hạo mà vuốt ngược lên, nàng cất tiếng ngọt lịm đến không thể ngọt hơn nữa: “Hoàng thượng thiên vị chị Xuân Lan, hoàng thượng chê nô tỳ xấu hơn phải không?”

Mu bàn tay Thu Nguyệt lướt đến đâu, da gà trên lưng Lý Hạo nổi lên từng đợt đến đó. Hắn cười cười bảo: “Sao có thể chứ? Thì ra nàng là em gái, tiểu yêu tinh xinh đẹp, đến đây nào.” Vừa nói xong hắn vung tay còn lại ra phía sau, định chụp lấy bờ mông của Thu Nguyệt, lại bất ngờ phát hiện ra bàn tay hắn chụp vào không khí mất rồi.

Chỉ nghe tiếng cười khúc khích của Thu Nguyệt vang lên: “Hi hi hi, hụt rồi hoàng thượng ơi, hoàng thượng tưởng nô tỳ dễ đối phó như chị Xuân Lan sao, còn lâu nhá.”

Tung chiêu thất bại, Lý Hạo có chút xấu hổ, thu tay về, cười hà hà: “Tiểu yêu tinh giỏi lắm, dám trêu chọc cả trẫm nữa. Trẫm không để ý tới tiểu yêu tinh nữa. Trẫm chơi đùa với tiểu hồ ly nào, khà khà.

Thu Nguyệt nguýt dài một tiếng, tỏ vẻ bất mãn, hậm hực bước lại tiếp tục bóp lưng cho hắn, làm nũng: “Hoàng thượng không thú vị chút nào.”

Nghe Thu Nguyệt nói đến từ thú vị, hắn lại nghĩ tới chuyện kia, đôi mắt gian xảo đảo quanh, bảo: “Thú vị? Trẫm có rất nhiều chỗ thú vị. Lại có một chỗ cực kỳ thú vị nữa là đằng khác.”

Xuân Lan ngây thơ hỏi: “Hoàng thượng có chỗ nào cực kỳ thú vị vậy? Lấy ra cho chúng nô tì xem với.”

Lý Hạo cười sặc sụa: “A ha ha hả… Không ngờ nàng lại gấp gáp thế. Nàng sẽ rất nhanh biết thôi.” Hắn dừng lại một chút để ngưng cười rồi tiếp lời: “E hèm, đấng thân sinh của hai nàng vẫn mạnh khỏe chứ?”

Lúc nghe Lý Hạo nhắc về cha mẹ, ánh mắt hai nàng toát lên niềm nhớ nhung, Xuân Lan nói: “Bẩm hoàng thượng, nô tì cũng không rõ nữa. Đã mấy tháng rồi chưa từng được nghe tin tức nào của cha mẹ nô tì.”

Ngạc nhiên trước câu trả lời của Xuân Lan, Lý Hạo hỏi tiếp với giọng kỳ quái: “Lý do gì mà nàng lại không biết được? Phải chăng cha mẹ các nàng không ở kinh thành?”

Thu Nguyệt đã không còn dáng vẻ quyến rũ nữa, mà bây giờ biểu tình của nàng đã trở nên bi thương: “Cha mẹ của chúng nô tì không ở kinh thành. Họ vẫn còn ở quê. Họ đến tuổi trung niên mới sinh ra được có hai người bọn nô tì, rồi không còn sinh thêm được đứa con nào nữa. Hiện tại, cha mẹ đều đã già cả, lại không ai chăm sóc. Chúng nô tì thực sự không rõ sức khỏe của cha mẹ nô tì giờ đây có tốt không?”

Lý Hạo thấy biểu tình hoài niệm, thương tâm của hai nàng như vậy, khiến hắn cũng bồi hồi cảm xúc. Hắn chợt nhớ nhà. Dù hắn đi khỏi nhà chưa lâu. Mới hơn có một ngày thôi. Tuy nhiên nhà của hắn ở rất xa. Xa đến nỗi không thể trở về.

Hắn rất nhớ. Hắn nhớ về những người vợ của hắn, mà hắn hàng đêm ôm ấp. Hắn nhớ về những đứa con của hắn, mà hắn tự tay nuôi nấng chúng lớn lên. Hắn nhớ về những khi chơi trò đuổi bắt với chúng. Hắn nhớ về những khi chúng giành nhau trèo lên lưng của hắn, bắt hắn làm ngựa cưỡi. Hắn còn nhớ nhiều nữa, nhiều lắm.

“A, hoàng thượng, ngài khóc.” Thu Nguyệt sững sờ kêu lên.

Xuân Lan kinh ngạc nhìn khuôn mặt trắng nõn như mặt thiếu nữ của Lý Hạo, đang có hai giọt nước mắt lăn tròn xuống từ khóe mắt. Đôi mắt vô thần của hắn như đang nhìn vào chốn vô định mịt mờ nào đó, rất xa xôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-ky-su-muon-di-nha-ta-ngu-lai-bi-ta-quat-mang.jpg
Nữ Kỹ Sư Muốn Đi Nhà Ta Ngủ Lại, Bị Ta Quát Mắng!
Tháng 1 20, 2025
liep-menh-nhan.jpg
Liệp Mệnh Nhân
Tháng 1 17, 2025
trong-sinh-lieu-than-hong-hoang-danh-dau-muoi-trieu-nam.jpg
Trọng Sinh Liễu Thần, Hồng Hoang Đánh Dấu Mười Triệu Năm
Tháng 2 1, 2025
dao-ta-trong-dong-chi-ton-cot-ta-thanh-sat-than-nguoi-khoc-cai-gi
Đào Ta Trọng Đồng Chí Tôn Cốt, Ta Thành Sát Thần Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng mười một 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP