Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
kiem-lai-ninh-dieu-lam-lon-tu-tu-lam-nho.jpg

Kiếm Lai Ninh Diêu Làm Lớn, Tú Tú Làm Nhỏ

Tháng 1 31, 2026
Chương 125: Chấn nhiếp và lựa chọn... Chương 124: Lý Liễu vận mệnh quỹ tích, biến đổi...
tam-quoc-chi-doc-than-cau-gian-mo-vo-song.jpg

Tam Quốc Chi Độc Thân Cẩu Giận Mở Vô Song

Tháng 1 25, 2025
Chương 896. Đại kết cục: Cuộc sống hạnh phúc vừa mới bắt đầu! Chương 895. Nhương tinh chi hồn!
dung-quay-ray-ta-thuat-su-lam-nghien-cuu-khoa-hoc.jpg

Đừng Quấy Rầy Tà Thuật Sư Làm Nghiên Cứu Khoa Học

Tháng 2 3, 2026
Chương 310: Gash đoàn thể một bước nhỏ, là nhân loại ...... Vẫn là một bước nhỏ Chương 309: Đa tuyến trình hạng mục đồng thời tiến lên
trong-bung-me-thuc-tinh-max-cap-ngo-tinh-me-ta-vo-dich.jpg

Trong Bụng Mẹ Thức Tỉnh Max Cấp Ngộ Tính, Mẹ Ta Vô Địch

Tháng 2 1, 2025
Chương 165. Đại kết cục Chương 164. Đồng quan
dragon-ball-tu-thoat-di-hanh-tinh-vegeta-bat-dau.jpg

Dragon Ball: Từ Thoát Đi Hành Tinh Vegeta Bắt Đầu

Tháng 3 7, 2025
Chương 391. Thời gian cực nhanh, năm năm về sau Chương 390. Có một kết thúc, là kết thúc, cũng là bắt đầu
xem-phim-am-ha-truyen-to-xuong-ha-sup-do-roi.jpg

Xem Phim Ám Hà Truyện, Tô Xương Hà Sụp Đổ Rồi

Tháng 1 31, 2026
Chương 237: áo lục Tiên Nhân lâm Thiên Khải...... Chương 236: không quản được tay Đồ nhị gia......
toan-cau-tien-nhap-dai-hong-thuy-thoi-dai.jpg

Toàn Cầu Tiến Nhập Đại Hồng Thủy Thời Đại

Tháng 2 2, 2025
Chương 1124. Chương cuối Chương 1123. Ba vị Thủy Nhân
vuong-tu-tao-nha.jpg

Vương Tử Tao Nhã

Tháng 2 4, 2025
Chương 100. Phong thần Chương 99. Đội tuyển quốc gia tam quan vương
  1. Nhất Thống Thiên Hạ
  2. Chương 18: Trẫm Yêu Nàng Nhất
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 18: Trẫm Yêu Nàng Nhất

Lý Hạo kể cho Trần Thị Dung nghe nội dung cũng tương tự như kể cho Đàm thái hậu. Có một điểm khác chính là phong cách. Mỗi khi nhắc đến những chuyện liên quan tới gia tộc họ Trần, hắn luôn tỏ vẻ sùng bái, ca ngợi, tôn vinh.

Nào là Tô Trung Từ Tô thái úy Tô đại nhân thật là uy phong, nào là chương thành hầu Trần Tự Khánh thực tài giỏi, nào là thái bảo Trần Thừa thiệt mưu lược. Chuyện gì mà hắn không thể giải quyết được, khi rơi vào tay họ đều có thể giải quyết đâu ra đó. Họ đều là trung thần của đất nước, là lương đống của quốc gia.

Lúc hắn nhắc đến chuyện lộ Long Hưng bị vỡ đê, Trần Thị Dung sốt sắng hỏi dồn. Nàng thực sự quan tâm đến thiên tai xảy ra ở lộ Long Hưng. Nàng luôn miệng thương tiếc, lo âu về cuộc sống của dân tình tại nơi đó. Nàng còn đòi ngày mai phải lập tức gọi hai vị huynh trưởng vào cung để hỏi cho cặn kẽ về chuyện thiên tai ở quê nhà. Lý Hạo thầm nhủ, trong tâm hồn người thiếu nữ này cũng có lòng nhân ái. Trong tâm can hắn le lói một niềm vui khôn tả.

Lý Hạo tiếp tục kể về cuộc nói chuyện với Đàm thái hậu. Tất nhiên, hắn che giấu những câu từ chửi bới, nhục mạ gia tộc họ Trần. Hắn ấp úng kể về lời hứa tối mai phải qua gặp hoàng hậu Đàm Ngọc Trúc. Bão tố bắt đầu nổi lên. Trời không mưa, nhưng không khí dần dần trở nên u ám mịt mờ.

Gương mặt mĩ lệ của Trần nguyên phi từ từ chuyển tối. Hàng lông mi cong vút chập chờn nghiêng nghiêng, phảng phất tầng hơi sương mỏng manh. Khóe miệng nàng giật giật, đoạn mím chặt. Nước mắt rưng rưng, nàng òa khóc nức nở: “Hoàng thượng, ngài lừa dối thần thiếp… Ngài đã quên những lời thề non hẹn biển trước đây… Ngài là kẻ dối trá… Ngài tàn nhẫn lắm… Ngài là kẻ độc ác…”

Lý Hạo nuốt xuống ngụm nước bọt, lẩm bẩm: “Dữ dội vậy à? Chỉ là đi gặp một bà vợ khác thôi mà. Cần gì phải chửi bới kinh khủng khiếp thế?” Hắn cầm chặt bàn tay mịn màng của nàng bằng cả hai tay, bước lại gần, luôn miệng nói: “Không phải vậy, trẫm thực sự không phải. Nàng đừng khóc.”

Tiếng khóc của Trần Thị Dung càng to hơn nữa, nàng khóc rất thê lương: “Hoàng thượng ác lắm… thần thiếp không muốn sống nữa… ngày mai mà hoàng thượng đi… thần thiếp sẽ chết cho hoàng thượng coi…” Nàng giật bàn tay khỏi tay của Lý Hạo, cả hai bàn tay nắm thành nắm đấm, đánh liên hồi lên ngực hắn.

Nghe nàng kêu gào mà hắn muốn nhức hết cả óc, chưa biết xử trí thế nào, đành phải tiếp tục lắp bắp: “Ài, nàng đừng khóc, là trẫm không đúng, nhưng thực sự trẫm không muốn vậy. Trẫm bị ép buộc, đúng rồi, trẫm hoàn toàn bị ép buộc. Mẫu hậu ép trẫm phải làm vậy. Sao trẫm có thể không nghe. Nàng phải hiểu cho khổ tâm của trẫm. Đừng khóc nữa.”

Trần Thị Dung vẫn hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời năn nỉ của Lý Hạo, nàng khóc không ngừng. Hắn quả thực muốn tung một cước đá bay cô nàng phiền nhiễu này qua cửa sổ. Cố gắng lắm hắn mới kiềm nén được cảm xúc đó. Lúc gần như tuyệt vọng muốn bỏ đi ra ngoài thì hắn chợt lóe ra một tuyệt kỹ tán gái cổ điển, nhưng rất hữu ích trong những hoàn cảnh như vầy.

Trần nguyên phi đang vừa đánh vừa khóc vừa ngầm thích thú, tự nhủ: “Để xem hoàng thượng có dám đi gặp người đàn bà khác hay không? Thiếp đánh, thiếp đánh, đánh cho ngài chết.”

Bỗng nhiên nàng thấy Lý Hạo chợt lăn ra đất, hai tay ôm ngực, liên tục ho khan, mắt trợn ngược, giống hệt con cá chết. Nàng hoảng hốt, ôm hai vai hắn mà lay, gọi hắn: “Hoàng thượng hoàng thượng, ngài làm sao vậy? Thần thiếp, thần thiếp không cố ý. Người đâu?”

Một tay Lý Hạo chộp lấy tay Trần Thị Dung đè lên ngực, một tay vươn dài ra phía sau ôm mông nàng, hổn hển: “Ái phi… không cần gọi người… trẫm không sao… trẫm… chỉ cầu xin nàng một điều…”

Đang trong cơn hoảng loạn, Trần Thị Dung chưa cảm thấy điều gì kì quái trong lời nói và bàn tay hắn đang vuốt ve hương đồn kiều diễm của nàng, vội nói: “Được, thần thiếp đáp ứng, chuyện gì thần thiếp cũng đáp ứng. Hoàng thượng mau tỉnh lại đi, đừng làm thần thiếp sợ.”

Chỉ đợi có vậy, hắn thở hồng hộc như sắp chết, cả thân hình co quắp, biểu tình rất thống khổ, nhưng miệng lại nhanh nhảu cướp lời: “Ái phi có thể để trẫm tối mai đi gặp hoàng hậu được không?”

Trần nguyên phi gật mạnh đầu, nước mắt rơi lã chã, ngậm ngùi đáp: “Thần thiếp… đồng ý.”

Hắn nhoẻn miệng cười, gương mặt tươi roi rói như nhặt được vàng, bàn tay bóp thật mạnh lên vùng đất mềm mại của Trần nguyên phi, hắn hô lớn: “Tốt quá, đa tạ ái phi, đa tạ nàng, nàng là người phụ nữ tuyệt vời nhất, tốt nhất, trẫm yêu nàng nhất.”

Cảm giác tê dại từ phần dưới truyền lên đã khiến Trần nguyên phi tỉnh táo hẳn. Nàng gạt phắt tay của Lý Hạo đang bóp chặt lấy mông nàng, đồng thời giật tay ra khỏi ngực hắn, phụng phịu nói: “Hoàng thượng, ngài xấu lắm, không ngờ ngài lại gạt thiếp.”

Hắn cuống quýt cầm tay của nàng đặt lên ngực, đôi mắt lưu luyến nhìn ái thiếp mà rằng: “Đừng, ái phi, nàng đừng lấy tay ra, nàng lấy tay ra thì trái tim của trẫm sẽ đau hơn nữa đó.”

Trần Thị Dung nửa tin nửa ngờ, hỏi: “Hoàng thượng nói lời thật sao? Không được dối gạt thần thiếp. Lúc nãy hoàng thượng làm thần thiếp sợ lắm. Thần thiếp không muốn mất hoàng thượng.”

Lý Hạo trông thấy biểu tình của nàng. Hắn hiểu cá đã cắn câu, chỉ còn chờ hắn cho thêm chút gia vị nữa, bảo đảm con cá chắc chắn sẽ bị câu lên bờ. Hắn đắc ý: “Đệ nhất mỹ nhân thì sao chứ? Muốn đấu với bổn lão gia? Còn khuya!!!”

Lý Hạo nắm chặt tay Trần Thị Dung đè lên ngực mình, như sợ rằng bàn tay nàng biến mất hắn sẽ chết ngay lập tức vậy. Hắn cố biến đôi mắt của hắn trở nên long lanh. Đối với những diễn viên chuyên nghiệp thì chuyện khóc lóc đã trở thành chuyện nhỏ như con thỏ. Lý Hạo lại vượt cấp cả diễn viên chuyên nghiệp. Hắn mà sang HollyWood đóng phim, có khi được xếp vào hàng diễn viên hạng A cũng chưa biết chừng.

Chỉ nghe Lý Hạo bắt đầu trổ tài miệng lưỡi: “Ái phi đừng buông tay. Nàng mà buông tay trẫm cảm thấy như trẫm sẽ rơi vào một cái hố sâu không đáy. Trẫm chỉ biết nhắm mắt lại và cảm nhận sự khủng khiếp đó. Không ai có thể cứu vớt được trẫm. Trẫm ở dưới hố chỉ biết lần mò từng bước trong vô vọng. Trẫm không biết đi đâu về đâu, nếu không có nàng.”

Thấy Trần nguyên phi mở miệng định nói, hắn lấy hai ngón tay chặn lên miệng nàng, âu yếm bảo: “Nàng không cần nói gì cả, trẫm hiểu. Nếu sống thiếu nàng, trẫm thật không biết làm sao nữa. Mọi chuyện là do mẫu hậu của trẫm sắp đặt. Trong tâm khảm của trẫm thực không muốn chút nào. Suốt cuộc đời này, nàng chỉ cần biết, nàng là người mà trẫm yêu thương nhất.”

Tiếp theo, hắn nói rất nhiều lời đằm thắm chân tình nữa cho đến khi hắn cảm nhận được cơ thể nàng run rẩy, hắn thấy đôi mắt nàng ngấn lệ. Hắn biết thời cơ đến rồi. Không chút chậm trễ, hắn ôm Trần nguyên phi, siết chặt cơ thể mềm mại không xương vào lòng.

Lý Hạo nhích người cao lên, hôn nàng, môi chạm môi, hai đầu lưỡi quấn chặt. Hắn nhẹ nhàng bồng cơ thể tuyệt mĩ, đặt xuống giường. Xuân sắc tràn ngập khắp phòng. Tiếng rên rỉ truyền ra khe khẽ như hòa vào điệu nhạc của cơn gió ngoài hiên, tạo thành một bản hòa tấu động lòng người.

Hắn từng nghe nói người phụ nữ cực kỳ nhạy cảm. Dù cho ngươi có hóa trang thành một người khác giống đến đâu, tài giỏi đến cỡ nào. Một khi ngươi quan hệ với vợ của kẻ đó, thì nàng sẽ ngay lập tức nhận ra ngươi chính là kẻ giả mạo. Chính vì nguyên nhân như vậy, Lý Hạo đã không dám phóng túng, mà cẩn thận chú ý từng động tác, để không rơi vào hoàn cảnh sai lầm, vạn kiếp bất phục.

Phải chú ý đến động tác này cử chỉ kia trong thú vui hoan lạc, thì còn gì gọi là hoan lạc nữa. Hắn rất bi ai. Nhưng hắn phải cố gắng kiên trì. Hắn không thể chết và hắn đã quyết tâm giữ lấy tất cả những gì thuộc về hắn, kể cả giai nhân đang uyển chuyển hầu hạ hắn trong lúc này. Hắn không thể vì hứng thú nhất thời, mà làm hỏng đại sự.

Chuyện đó cũng không phải là không có cách giải quyết. Hắn có thể dần dần thay đổi các động tác theo thói quen vốn có của hắn. Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Khi đó Trần nguyên phi sẽ chấp nhận với con người thực sự của hắn, con người của Lý Hạo.

Mây mưa tan đi, hai cơ thể trắng bóng lặng lẽ cuốn lấy nhau. Lý Hạo chưa hề thỏa mãn, tuy nhiên hắn không dám vọng động, đè Trần nguyên phi ra mà đưa nàng lên đỉnh vu sơn lần nữa. Hắn đang ngầm khinh bỉ kẻ hắn chiếm thân xác: “Nhóc con quá yếu đuối. Mới bắn một phát đã không cử động nổi. Chú mày đi chết là phải lắm rồi.”

Một tiếng nói nũng nịu kéo dài cất lên, cắt đứt luồng tà hỏa đang thiêu đốt cơ thể Lý Hạo: “Hoàng thượng, thiếp muốn tối mai hoàng thượng vẫn ôm thiếp như thế này.”

Hắn không trả lời, mà hỏi nàng: “Ái phi biết tình yêu có nghĩa là gì không?”

Trần nguyên phi vẽ từng vòng tròn trên bộ ngực Lý Hạo, nàng thỏ thẻ: “Tình yêu là giống như tình cảm của hoàng thượng và thần thiếp. Loại tình cảm không thể chia lìa. Khi thiếp ở xa hoàng thượng, thiếp rất nhớ hoàng thượng. Có lẽ đó là tình yêu chăng?”

Một tay hắn vuốt ve gò bồng đảo tròn trịa hồng hào đang vươn cao ngạo nghễ, hắn lắc đầu trả lời: “Đúng mà không đúng. Tình yêu là hệ quả của sự kết hợp giữa bản năng và trí tuệ của con người. Tình yêu còn là một loại tình cảm giữa người và người, hướng con người đến Chân, Thiện, Mỹ. Bản năng con người được nhìn nhận là những hành động suy nghĩ sẵn có từ trong tự nhiên trong đó có việc giao hoan để duy trì nòi giống. Trong thế giới con người phát triển, với bộ óc thông minh, hay trong đây gọi là “trí tuệ” cho phép con người không chỉ dừng lại ở việc kết hợp hay giao hoan đơn thuần như ở động vật mà còn hình thành vô số những biểu hiện quan tâm, chăm sóc, bảo vệ lẫn nhau. Đấy tình yêu là như vậy đấy. Nàng có hiểu không?”

Quan sát gương mặt mờ mịt, phảng phất lạc vào sương mù của nàng, hắn biết chắc chắn nàng không hiểu, ngay cả hắn cũng chả hiểu đang nói gì nữa là. Hắn thở dài thật sâu coi bộ suy tư nhiều lắm, chốc lát sau hắn ngâm nga:

Yêu là chết trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà đã được yêu

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

Yêu, là chết trong lòng một ít

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt

Những người si theo dõi dấu chân yêu

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Hắn ngâm xong bài thơ, mắt nhắm lại trầm tư như chẳng đáng, như cho cả thế gian biết hồn của hắn giờ đã phiêu diêu nơi chốn nào. Thật lâu sau, đợi cho Trần nguyên phi tự lẩm nhẩm một mình, thấm thía bài thơ, hắn mới buông lời tựa thế ngoại cao nhân: “Ái phi đã hiểu chưa? Yêu là phải biết hy sinh đó.”

Từ trong mộng tưởng do bài thơ mang lại, Trần Thị Dung nghiến răng, cấu năm đầu ngón tay xuống ngực hắn: “Thần thiếp đã biết là hoàng thượng muốn cái gì mà. Được rồi đó, hoàng thượng đi đi. Nhưng nhớ hôm sau phải về ngay với thần thiếp.”

Trong đêm khuya thanh vắng, một tiếng hét thảm thiết vang lên, kinh động khắp hoàng cung.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vong-du-chi-menh-cuop-ta-thuc-tinh-hon-don-kiem-the
Võng Du Chi Mệnh Kiếp: Ta Thức Tỉnh Hỗn Độn Kiếm Thể
Tháng 2 5, 2026
hoan-my-gia-trang-con-nho-hoang-thien-de-lua-gat-chu-thien.jpg
Hoàn Mỹ: Giả Trang Còn Nhỏ Hoang Thiên Đế, Lừa Gạt Chư Thiên
Tháng 1 23, 2025
buc-ta-len-luong-son-nguoi-co-thuc-luc-nay-sao
Bức Ta Lên Lương Sơn, Ngươi Có Thực Lực Này Sao?
Tháng 2 1, 2026
trom-mo-thien-phu-deu-diem-dau-thai-len.jpg
Trộm Mộ: Thiên Phú Đều Điểm Đầu Thai Lên!
Tháng 3 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP