Chương 99: Viên Hoa Lâu
Đó là những ngày tháng khổ sở mà Lượm đã phải trải qua. Giờ mà bị bắt trở về, chờ đón nó là những ngày tăm tới đó. Trở lại với thực tại, mãi không thấy đối phương có phản ứng gì. Tấn Trọng càng là nghi ngờ.
– Ta nói nhóc đấy, không nghe sao? Lại đây!- Tấn Trọng mất dần kiên nhẫn, to giọng quát lấy.
Lượm bước từng bước run rẩy, dù muốn hay không cũng chỉ có thể tuân theo. Hắn không có ở đây, đứa trẻ này còn có thể làm được gì. Vũ Phí cũng không thể làm gì, ngoài việc trơ mắt đứng nhìn. Lòng thấp thỏm mà không yên.
– Ố là la, là ai đây! Là người anh em Tấn Trọng của ta đây mà, ngươi đến đây là muốn tìm ta? Không phải mới vừa gặp đó sao, nhớ ta đến thế cơ à?- Đúng lúc này, hắn lại bước vào. Lớn tiếng mà nói, phá tan đi bầu không khí căng thẳng vốn có. Muốn bắt người của hắn, đâu dễ vậy.
– Ai là anh em với ngươi? Ta là phụng lệnh của thiếu gia, tìm bắt những tên nô lệ bỏ trốn. Liên quan gì đến ngươi? Cút ra đi!- Tấn Trọng thấy là hắn, liền lộ vẻ mặt không vui. Nói rõ nguyên do mà đến đây.
– Vậy có phải là ngươi tìm sai người rồi không? Đứa trẻ này, là người của ta. Ngươi nghi ngờ nó thì có khác gì là nghi ngờ ta? Ta biết, ngươi không thích ta. Nhưng cũng không thể vì chuyện này mà tìm đến đây gây rối được. Làm như vậy, mất hòa khí lắm đấy!- Hắn nửa đùa nửa thật, bỡn cợt lấy đối phương. Chỉ khi như thế hắn mới áp chế được gã.
– Ngươi…- Tấn Trọng bị hắn nói cho đến nghẹn, khó mà phản bác được.
– Ha, để ta nói trúng rồi chứ gì? Vậy chuyện này, ta phải nói lại với chủ nhân của ngươi mới được. Để ngài ấy thay ta làm chủ!- Thấy đối phương còn chưa chịu đi, hắn chỉ tung ra con bài cuối. Tức thì mà nghiêm túc.- Còn không đi?
– Ngươi đợi đó đi, chuyện này còn chưa có kết thúc đâu. Chúng ta đi!- Trước một màn này, Tấn Trọng chỉ đành không cam lòng mà dẫn người rời khỏi đây.
– Thấy gì chưa? Đây chính là hậu quả của việc không nghe lời đấy. Còn có lần sau, không ai cứu hai ngươi được đâu!- Hắn liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rồi lướt đi, trở về phòng trước.
Lượm biết bản thân sai, cúi đầu mà không nói gì. Dù sao chuyện này, nó chưa hề có nghĩ tới. Hôm nay cũng xem như là nguy nhưng không hiểm, chỉ có điều là ngày tháng phía sau e là khó mà yên ổn được nữa rồi.
– Đại nhân, ngài uống tách trà hạ hỏa đi!- Lượm hai tay bưng đến một tách trà, bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn.
– Uống trà hạ hoả? Đừng nói là trà, bây giờ có uống thuốc tiên ta cũng hạ hỏa không nổi đâu!- Hắn ngồi đó với vẻ mặt bực tức, chuyện lớn của hắn vì chuyện này mà ảnh hưởng. Hắn thật sẽ không tha cho Lượm, mặc cho nó có còn nhỏ dại đi chăng nữa.
– Là con còn nhỏ không hiểu chuyện, ngài đừng có chấp nhất mà. Cùng lắm, sau này ngài nói gì con đều nghe đó. Cơm bưng nước rót cho ngài đều không thiếu một món nào!- Lượm ra sức mà đấm bóp cho hắn, không quên mà nịnh nọt.
– Hừ, lần này thì còn có thể sửa. Lần sau sai, lấy gì mà sửa đây?- Hắn phần nào đã hạ hỏa, lại nhìn tới Vũ Phí.- Còn cô nữa, thức tỉnh thế nào rồi? Thứ ta đưa, có uống đều đặn hằng ngày hay không thế?
– Có!- Vũ Phí trả lời hắn một cách ngắn gọn nhất có thể, rồi lướt qua hắn, chẳng để ý đến hắn nữa.
– Wa, làm riết rồi không biết, ta là chủ hay là tớ nữa!- Hắn nâng ly trà trong tay lên, mặt nước trong ly trà liền gợn sóng.- Hình như là, yên bình đã quá lâu rồi thì phải. Ta cũng nên, tạo ra một chút sóng gió gì rồi!
Ngoài Tát Phi Thế gia ra, Cao Thế gia cũng là một trong những Thế gia có tiếng với việc buôn bán nô lệ. Khác biệt ở chỗ, Tát Phi Thế gia là bán sức, bọn họ là bán sắc. Nhưng nhìn chung, hai nhà bọn họ cũng chẳng phải là thứ tốt lành gì.
Dạo một vòng, hắn đi đến Viên Hoa Lâu. Nơi đây là thanh lâu có tiếng ở Nội Thành. Chi phí vô cùng đắt đỏ, đắt đến sắc ra miếng. Người không có trên trăm lượng vàng thì đừng hòng bước được vào đây.
– Tên kia, đây là nơi ngươi có thể đến sao? Cút cút cút, đừng để ta phải ra tay!- Chỉ vừa mới đặt chân đến cửa, đã có người xua đuổi lấy hắn. Hắn lại không nói gì, chỉ nhẹ nhàng mà lấy ra một lượng vàng mà đưa cho đối phương.
– Ây, khách quan, nhìn người sang trọng thế này. Mời vào!- Đối phương tức khắc trở mặt, nhiệt tình mà đón tiếp. Khom lưng mà chào đón hắn vào.
Bước vào trong, khung cảnh càng là náo nhiệt. Quần là áo lướt, da thịt đều lộ ra quá nửa. Nữ nhân ở đây, ai nấy cũng đều đẹp không có chỗ chê. Chỗ cần lộ đều lộ, mà chỗ cần che chỉ che đi phân nửa, phân nửa còn lại thì phải xem độ chịu chi của khách nhân tới chơi rồi.
– Chậc chậc chậc, chốn ăn chơi của quyền quý trong Nội Thành đúng là khác bọt với Ngoại Thành mà. Người không chỉ xinh đẹp hơn mà còn rất có da thịt hơn nữa chứ!- Hắn nheo mắt lại, đưa mắt mà nhìn quanh nơi đây một lượt. Còn nhìn cái gì thì không biết.
– Khách quan, ngài là lần đầu đến đây sao? Ta hình như chưa từng gặp qua thì phải?!- Tức thì, liền có một nữ nhân xinh đẹp đi đến bên cạnh hắn. Chốn phong trần, người cũng phong phanh. Quần áo thật là mỏng đến đáng thương.
– Đúng vậy, có gì vui thì giới thiệu xem nào!- Hắn ôm lấy eo đối phương, liếc mắt mà đưa tình với nhau.
– Không biết là ngài thích kiểu nào? Nghe hát hay là xem múa? Bọn ta đều có cả!- Đối phương vuốt ve ngực hắn, nói lời ám muội.
– Vậy ta muốn ăn muốn uống thì sao?- Hắn thả đối phương ra, bước lấy từng bước nhỏ.
– Ăn sao? Ngài là muốn ăn gì? Ở đây không thiếu cô nương xinh đẹp để ngài ‘ăn’ đâu!- Đối phương cũng bước theo hắn, không ngừng mà dùng lời lẽ ám chỉ.
– Bộ, không có thức ăn bình thường hay gì mà cô bảo ta ăn cô nương? Đừng có nói Viên Hoa Lâu này của các ngươi là hắc điếm đấy nhé?- Hắn quay đầu nhìn lại, bông đùa lấy đối phương.
– Công tử, ngài không hiểu thế thái nhân tình sao? Hay là ngài đang đùa với tiểu nữ vậy? Ngài đừng thế chứ, không vui đâu!- Đối phương bị hắn làm cho cụt hứng nhưng vẫn cố giữ lấy nét hoà nhã. Miệng thì lầm bầm, không được đánh khách.
– Đùa? Trông ta giống đùa lắm sao? Ta chỉ đơn giản là đến đây để ăn thôi, không được à?!- Hắn vẫn chưa chịu thôi, nói thế nhưng cười lại nhìn rất chi là gợi đòn.
Giữa lúc này, không gian yên tĩnh đến lạ thường, tĩnh mịch mà nghe rõ từng nhịp thở. Từ trên lầu nước xuống là một đôi chân thon dài, tà áo bay bay. Khiến cho con người ta đắm say mà ngước nhìn. Không tài nào mà dứt ra được.
Hồng Khanh, hoa khôi của Viên Hoa Lâu, cũng là nữ nhân mà vạn người mơ tưởng tới. Làn da trắng mịn như tuyết, đôi môi anh đào khẽ rung, là bao trái tim lại đập loạn nhịp. Ánh mắt càng là hút hồn, chỉ với một ánh nhìn đã làm biết bao nhiêu người phải lụy.
– Hôm nay Hồng Khanh cô nương có nhã hứng, xin mời các vị khách quan ai có tài, mời biểu diễn. Ai làm cô nương nhà ta hài lòng, liền có cơ hội cùng người thưởng rượu đêm nay!- Người hầu phía sau đối phương bước tới, thay cô ta mà truyền đạt ý.
– Thật sao?- Nghe thế, Ai nấy cũng đều nháo nhào hết cả lên, vì đó mà háo hức.- Vậy thì ta xin thể hiện một chút tài mọn rồi!
– Đùa à? Đến đây chơi còn phải biểu diễn cho người khác xem nữa sao? Đây là lần đầu ta thấy đấy!- Hắn cười khờ, quy tắc ở đây còn là có chút lạ, hắn nhất thời là chưa có thích ứng kịp.