Chương 98: Nô lệ, tự do
Lại nói đến dưới sàn đấu lúc này, quá nửa số người đã bị giết. Mặt sân đều nhuốm đầy máu tươi, nồng nặc trong không khí là một mùi tanh nồng. Sĩ khí ban đầu cao bao nhiêu thì bây giờ còn lại, chỉ toàn là nỗi sợ hãi.
Đối diện là yêu thú cấp 3, mà bọn họ mạnh nhất cũng chỉ có cấp Giả. Cách biệt tuy không quá lớn nhưng cũng không phải là nhỏ. Nhất thời khó chiếm được ưu thế. Nhưng có thể tiêu hao dần, đợi cho đến khi nó sức cùng lực kiệt, thì ai đứng đến cuối cùng còn chưa biết được đâu.
Ha Lô từ đầu cho tới giờ, vẫn chưa hề có động tĩnh gì. Vẫn điềm tĩnh mà quan sát tình hình. Chờ cho Hổ Sư không chú ý đến, mới âm thầm vòng ra phía sau nó. Cầm chắc vũ khí trong tay, là một chiếc chùy sắt, mạnh mẽ mà vung xuống một đòn. Thành công làm nó bị thương.
Hổ Sư đau đớn mà gầm lên một tiếng thật lớn, quay đầu nhìn lại, mắt đối mắt với Ha Lô. Người thú bọn họ, y như hai con thú hoang nhìn nhau vậy. Bọn họ đều hiểu, chỉ có một bên là được quyền sống. Bên còn lại, không chết thì vong.
Còn chưa để Ha Lô nhìn rõ, Hổ Sư đã lao nhanh đến. Vung ra bộ móng vuốt sắc nhọn. Ha Lô đỡ lấy, chùy sắt trên tay liền bị nó đánh bay. Nó bồi thêm một đòn nữa, y liền bị đánh văng. Đập mạnh vào thành tường.
Những người kia thấy Hổ Sư bị thương, tập hợp lại mà tấn công nó. Chỉ cần giết được nó, bọn họ liền có được tự do. Nhưng đáng tiếc, lại không chịu nổi một đòn. Gầm lớn một tiếng, cả đám bị đánh cho tan tác.
– Rời… Rời khỏi đây!- Ha Lô từ từ mà đứng dậy, mặc cho vết thương trên người. Y vẫn nhất quyết muốn rời khỏi đây.
Giờ đây sàn đấu còn lại, cũng chỉ là một người một thú bọn họ. Để ý chí làm chủ cơ thể, Ha Lô chỉ có thể thắng chứ không thể thua. Hổ Sư lao nhanh đến, y liền dùng một quyền mà đáp trả nó. ‘Bụp’ một tiếng, chấn kinh cả khán đài.
Hổ Sư gục ngã xuống đất, giữa trán là một lỗ to. Phần sọ bị đánh nát, Ha Lô cũng khá khẩm hơn là mấy, xương cánh tay y cũng gần như là vỡ vụn. Một đòn đó, đã là tất cả sức lực mà y có. E là sau này, cũng chỉ có thể làm một phế nhân.
– Ta… Thắng rồi!- Ha Lô mặc cho dôi chân run rẩy, vẫn gắng gượng mà đứng vững.- Y Lan, rất nhanh thôi, anh sẽ tìm gặp em!
Bên ngoài căng thẳng là thế nhưng bên trong phòng, bầu không khí lại êm đềm đến lạ. Như thể mọi chuyện ngoài kia đều không liên quan đến bọn họ. Nó như hai thái cực mà hoàn toàn trái ngược nhau. Kẻ phải đấu tranh mới có thể sinh tồn, người thì ung dung mà hưởng thụ cuộc sống.
– Thiếu gia, trận đấu đã kết thúc, người có dặn dò gì không?- Tấn Trọng cúi người mà bẩm báo, chờ lệnh mà hành sự.
– Dặn dò gì cơ chứ? Đã thành một kẻ vô dụng rồi, còn giữ lại làm gì. Ngươi không biết tự mình giải quyết sao? Không lẽ, ngươi muốn biến ta thành một tên nuốt lời?- Tát Phi Mã hững hờ, lạnh giọng nói.
– Thuộc hạ đã rõ!- Tấn Trọng lui ra ngoài, làm việc mà nên làm.
– Chậc, kết thúc rồi đó sao? Ở nhà còn có chút việc cần phải làm. Không còn chuyện gì, ta cũng lui đây!- Thấy đối phương rời đi, hắn cũng tìm cách mà rời khỏi đây.
– Ừm, lui đi!- Tát Phi Mã chẳng màn mà để ý đến sự đời nhưng lại đợi cho đến khi hắn rời đi, ánh mắt của y lại thay đổi, sắc sảo đến lạ thường.
Ha Lô thoi thóp hơi tàn, bước chân lê lết từng chút một. Cho dù có phải chết, y cũng muốn rời khỏi đây. Cái nơi địa ngục này đã giam cầm y quá lâu rồi. Và hơn cả, y muốn tìm gặp lại người con gái mà y từng yêu.
– Sao lại thành cái dáng vẻ này rồi? Thảm hại thật đấy!- Trong cơn mơ hồ, Ha Lô nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Ngẩng đầu nhìn lên, mơ màng thấy bóng người.
– Là ngươi…- Lời còn chưa kịp dứt, Ha Lô đã gục xuống đất rồi.
Tại Tát Phi Thế gia, chờ đợi Tát Phi Mã là một bóng người. Quay đầu nhìn lại, hoá ra người đến là Minh Tu. Hai người bọn họ đã lâu rồi không gặp nhau. Nhưng lần gặp mặt này, lại chẳng mấy là vui vẻ.
– Ngươi không định trở về đội sao?- Minh Tu là người mở lời trước, vẻ mặt phần nào nghiêm túc.
– Trở về, trở về làm gì? Ta ở đây, không phải vui vẻ hơn sao? Cũng không cần phải nhìn sắc mặt người ta mà sống nữa!- Tát Phi Mã lướt qua đối phương, ngồi xuống ghế, điềm nhiên mà đáp.
– Tùy ngươi vậy, dù sao bọn ta luôn chào đón ngươi trở lại!- Minh Tu nói rồi, xoay người mà đi mất. Để lại đây, một mình Tát Phi Mã trầm ngâm mà không nói gì.
Thời hạn tìm người của Tấn Trọng đã cận kề, mãi lại thiếu mất hai người, đang lúc bế tắc lại vô tình cảm nhận được tín hiệu của ấn kí nô lệ. Liền lần theo dấu vết mà tìm đến, đến trước một quán trọ cũ kĩ. Nhìn vào nơi đây, rất phù hợp cho việc ẩn nấp, càng là khiến cho gã càng thêm chắc chắn.
– Là ở đây sao?- Tấn Trọng đứng trước quán trọ, nơi mà Lượm và Vũ Phí đang nghỉ ngơi.- Trốn cũng kĩ thật đấy! Ấn kí không có cảm ứng nữa à? Kì lạ, thật kì lạ!
– Người đâu, phong tỏa nơi đây cho ta. Không có lệnh của ta, bất kể là ai cũng không thể tự ý ra vào, nghe hiểu không?- Tấn Trọng lớn tiếng hạ lệnh, quán trọ liền bị một đám người bao vây.
– Đại nhân, ngài làm gì vậy? Đây chỉ là một quán trọ nhỏ, được tiểu nhân dùng để kiếm cơm qua ngày. Ngài làm thế này, ta sao có thể kiếm cơm được nữa? Mong ngài giơ cao đánh khẽ!- Ông chủ quán trọ vội vã chạy ra, ngăn cản đối phương làm càn.
– Cút qua một bên, ta làm việc đến lượt ngươi xen vào sao! Xét phòng cho ta!- Tấn Trọng một chân đá ngã đối phương, một tay thì lệnh cho người tiến vào.
– Chị ơi, chết rồi! Đám người kia tìm đến đây rồi, chúng ta phải làm sao đây?- Lượm thông qua cửa sổ, nhìn xuống bên dưới. Một mặt quan ngại, vội vã mà báo hung tin cho Vũ Phí.
– Bình tĩnh lại, đừng hoảng. Với hình dạng hiện tại, bọn họ không nhận ra chúng ta đâu!- Vũ Phí nói nhỏ, ra sức mà chấn an Lượm. Nó mà bị lộ thì cô ta cũng đừng hòng mà yên thân.
– Xét phòng đây, đều tập hợp xuống sân hết cho ta. Ai mà không xuống thì đừng có trách bọn ta không nương tay đấy!- Một nhóm người xông vào, tay cầm vũ khí, lệnh cho bọn họ ra ngoài.
Rất nhanh, người có mặt trong quán trọ đều đứng thành một hàng ngay ngắn trước mặt Tấn Trọng. Đôi mắt của gã sắc lạnh mà lướt qua tất cả. Bất chợt mà dừng lại trên người của Lượm. Mặc dù vẻ ngoài đã khác nhưng cảm giác của gã đối với đứa trẻ này, vẫn là có gì đó khó tả.
– Nhóc kia, lại đây ta xem nào! Ta cảm thấy ngươi rất quen!- Tấn Trọng chỉ tay về phía Lượm, lạnh giọng mà ra lệnh.
Lượm như đứng hình ngay tại chỗ, hình bóng khi xưa trong tâm trí lại ùa về. Ngày tháng còn làm nô lệ đó, bị ngược đãi đủ điều. Nó sớm đã khắc ghi trong tâm trí non nớt này, là một nổi ám ảnh kinh hoàng không thể nào dễ dàng quên đi được.
– Con nô lệ này, chút việc này cũng làm không xong. Nuôi ngươi phí cơm tốn gạo thật đấy, hôm nay ngươi nhịn đói đi!- Không là bỏ đói thì cũng là đòn roi, chẳng ngày nào là thiếu cả.- Ngứa tay quá! Nhóc con, lại đây, ta đánh vài cái nào!
– A, đừng! Đại nhân, đau con!- Mặc cho Lượm có van xin như nào, việc hành hạ chỉ có nhiều hơn chứ không có ít đi.
– Đau sao? Ngươi đau chứ có phải là ta đau đâu mà la lên. Còn la, ta cắt cái lưỡi ngươi giờ!- Không chỉ hành hạ về thể xác mà đám người đó, còn áp bức cả tinh thần của đứa trẻ này. Nó cũng chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng lấy tất cả.