Chương 100: Hồng Khanh
Bậc cửa của Viên Hoa Lâu là vô cùng cao. Người vào được đây, ngoài người có tiền ra thì phải là người có tài. Ngâm ca thi từ, một môn cũng đều không thiếu. Càng là tài năng xuất chúng thì mới nhận được sự yêu thích của các cô nương tại đây.
“Một con vịt xòe ra hai cái cánh, nó kêu rằng cáp cáp cáp, cạp cạp cạp, gặp hồ nước nó bì bà bì bõm, lúc lên bờ nó vãy cái cánh cho khô!”
– Hồng Khánh cô nương, cô cảm thấy thế nào?- Tên thư sinh kia sau khi trình diễn tài năng âm luật của mình, lấy làm đắc chí. Lại không biết rằng, mười mấy cặp mắt chết chóc đang nhìn lấy y.
– Ngươi vẫn là… Ngồi xuống đi, đừng làm phiền đến nhã hứng của mọi người thì hơn vậy!- Người hầu nhỏ sau lưng của Hồng Khanh thay mặt cô ta mà truyền lời, ánh mắt ấy khinh bỉ thì thôi rồi.
– Gì cơ chứ? Nhóc con, ngươi có biết thưởng thức âm luật hay không thế? Ta hát hay như thế mà lại dám chê bai? Đừng có ở đó mà xem thường ta!- Tên thư sinh thẹn quá hóa giận, lớn tiếng mà mắng nhiếc.
– Người đâu, tiễn khách!- Thấy đối phương làm loạn, cô ta lạnh giọng. Lập tức có hai người xông lao, cưỡng chế mà lôi lấy đối phương đi.
– Các người làm gì thế? Thả ta ra! Biết ta là ai không thế? Đụng vào ta, các ngươi chết chắc!- Đối phương la lối om xòm nhưng rất nhanh, tiếng ồn ấy đã không còn. Tất nhiên, kết cục thế nào cũng đã rõ.
– Cô ta là ai thế? Cũng được đấy, ta đổi ý rồi, ta muốn!- Hắn như bị nữ nhân đó hút hồn, nhìn một cái liền không muốn nhìn sang hướng khác.
– Công tử, e là ngài phải thất vọng rồi. Đấy là hoa khôi của chúng ta đó. Người thường khó mà với tới!- Đối phương thỏ thẻ vào tai, nhắc nhở lấy hắn.
– Vậy sao? Phải thử mới biết được!- Hắn ngồi vào một bàn gần đó, đối phương cũng bồi theo.
Chỉ thấy một người đàn ông tay cầm quạt bước lên, tự tin tràn trề. Ngâm thơ đối ca này, không thể hiện một chút bản lĩnh thì người đẹp làm sao mà về tay. Nguyễn Tín, một trong những người si mê theo đuổi Hồng Khanh nhất. Dáng dấp là một thư sinh, da trắng mặt bột. Vẻ ngoài cũng tương đối sáng sủa.
Thấy ca không được, đối phương chỉ đành làm thơ. Bước một bước, nói một câu. Không quên mà liếc mắt nhìn về phía Hồng Khanh, dò ý cô ta. “Khúc hát cung đàn, ta còn đây người ở đâu.
Duyên tình dỡ dang, sao lại trái ngang con đò.
Phận mình lỡ làng, biết đò giờ ở nơi đâu?
Ánh trăng muộn màng, liệu có soi sáng tình ta?”
– Hồng Khanh cô nương, cô cảm thấy thế nào?- Nguyễn Tín chấp tay cúi người, cung kính mà nói.
– Tạm được!- Hồng Khanh không nói gì, chỉ có người hầu nhỏ là thay cô ta đáp lời mà thôi.
– Cô có biết hát hay không thế?- Hắn nghe mà phát chán, liền hướng cô gái bên cạnh mà bắt đầu hành động.
– Công tử, ngài muốn làm gì?- Đối phương nghe thế, đầy nghi hoặc mà nhìn hắn.
– Có chút việc, muốn nhờ cô làm ấy mà!- Hắn nhẹ cười tinh quái nhưng lại đầy thâm sâu khó lường.
Bất chợt lúc này, có một tiếng nữ lại vang lên. Da diết nhưng lại chứa đầy sự bất hạnh, nghe đến não lòng. Nó như phần nào nói lên tình cảm của người ở chốn phong trần này vậy. Khiến cho bọn họ, bất giác mà nghĩ về hoàn cảnh của bản thân.
“Phận là con gái, chưa một lần yêu ai. Nhìn về tương lai, mắt thấy là sông rộng đường dài. Cảnh nhà neo đơn, bầy em chưa lớn, gánh đôi vai nhọc nhằn…!”
– Vy Oanh, là cô? Cô cũng tham gia náo nhiệt này sao?- Người hầu nhỏ thấy là cô ta, vẻ mặt tức thì thay đổi, trở nên nghiêm nghị đến lạ.
– Nào dám, là vị công tử này nhờ ta biểu diễn tài nghệ. Ta cũng nhận lời hành sự mà thôi!- Đối phương cúi nhẹ đầu về phía hắn, hắn thì lại tỏa ra như không có việc gì.
– Hay, nhạc hay, quả thật là tuyệt vời. Không biết vị công tử này, danh xưng là gì?- Có người nhịn không được mà vỗ tay, tán dương lấy hắn.
– Chút tài mọn thôi, không đáng để tâm đến, càng không đáng để xưng tên?!- Hắn lời thì khiêm tốn nhưng mặt thì lại hất cao đến hết cỡ.
– Hừ, lại là một tên ra vẻ. Ta còn thấy qua ít sao?- Nguyễn Tín thấy thế, liền khinh bỉ ra mặt.
– Nhưng mà tiểu thư nhà ta làm gì có em? Ngài có phải là sai ở đâu đó rồi không?- Người hầu nhỏ bên cạnh Hồng Khanh bất chợt lên tiếng, nghe mà nửa hiểu nửa không.
– Tiểu tiết ấy mà, đừng có quan tâm đến. Quan trọng là cô phải cảm nhận nội dung của nó kìa. Lột tả sự thống khổ bi ai của người phụ nữ, là sự mất mát đau thương khó mà diễn tả thành lời. Có hiểu không hả?- Hắn lại bắt đầu văn vẻ, bông đùa với đối phương.- Mà ai nói, bài hát này là ta dành cho tiểu thư nhà cô? Ta là tặng cho cô đấy, cô nương ngốc ạ!
Hắn bước nhanh đến, trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Hắn lướt qua Hồng Khanh, mà đi đến bên cạnh hầu gái của đối phương. Không chỉ thế, hắn còn áp sát cô ta vào tường. Rồi buông lời tán tỉnh.
– Em ỡi em ơi, em có người yêu ‘chửa’ (chưa)?- Hắn ra sức ve vãn, không quên mà nhướng mày lấy một cái.- Nhìn anh này, được không? Gì chứ, tiền anh không thiếu, nhiều thì không có. Một ngày ba bữa vẫn lo cho em được. Về nhà với anh, anh nuôi!
– Công tử, người làm gì thế? Hạ còn nhỏ, còn chưa được chủ nhân cho phép. Sao dám đèo bòng?- Đối phương bị dọa cho sợ, nhỏ giọng mà đáp. Hạ, người hầu thân cận của Hồng Khanh. 15 tuổi, cũng là một tiểu mỹ nhân. Chỉ là tính tình, hơi ương ngạnh một chút. Chỉ nghe lời mỗi Hồng Khanh mà thôi.
– Nhỏ? Ta thấy đâu có!- Hắn liếc mắt nhìn xuống, nở nang như thế kia mà bảo nhỏ thì thật không phải mà.
– Công tử, người đừng như thế mà. Hạ sợ!- Hạ vội lấy tay che thân, nhắm tít hết cả mắt. Nếu như không phải không rõ thân phận của hắn, thật là muốn tát cho hắn một bạt tay.
– Tên kia, ngươi đừng có làm càn tại đây!- Tầm Quan, cũng là một trong những người theo đuổi Hồng Khanh quyết liệt nhất. Cơ hội thể hiện bản thân tốt thế này, sao có thể bỏ qua được. Quần áo trên người cũng không tệ nhưng cũng không đến đổi quá nổi sang trọng. Một thân cương trực nhưng suy cho cùng, cũng chỉ là một tên đầu gỗ.
– Ta không giành với các ngươi, các ngươi gây chuyện với ta làm mẹ gì? Thích thì nhích đi, tưởng ta sợ chắc!- Hắn buông cô ta ra, lườm mắt nhìn lấy bọn họ.
– Ngươi… Cái tên ở đâu ra thế? Lại ăn nói như phường lưu manh thế này?- Nguyễn Tín cũng hụ họa thêm vào, làm khó lấy hắn. Hắn cướp mất hào quang của y, y sao có thể chịu được.
– Anh là người có tiền, không được sao? – Hắn lấy ra một cái túi, ném mạnh xuống đất. Rơi ra, toàn là đồng vàng.
– Có tiền? Có tiền thì giỏi lắm à? Bọn ta đều là người có ăn học, ai lại như ngươi. Chỉ có chút tiền đó mà cũng dám khoe khoang. Thật là đáng hổ thẹn!- Đám người kia cũng không chịu yếu thế trước hắn, bầu không khí là vô cùng căng thẳng.
– Vậy không biết, tài cán của các ngươi tới đâu mà lại to giọng đến như vậy? Thật là muốn tử tài một phen mà!- Hắn thì lại tỏa ra như không có gì, thách thức lấy họ.
– So thì so, bọn ta còn sợ ngươi chắc! Đừng nói là bọn ta ức hiếp ngươi. Nói đi, thơ ca thi từ, tùy ý ngươi chọn!- Nguyễn Tín thay đám người đó mà ra mặt, không làm hắn bẽ mặt một phen thì còn gì là thể diện của văn nhân bọn họ nữa.