Chương 97: Đấu thú
Sau đó, bọn họ xem thêm vài trận nữa thì kết thúc. Tát Phi Mã còn là dẫn hắn đi dạo quanh nơi đây một vòng. Dưới trường đấu này, nồng nặc một mùi mồ hôi. Cảm giác còn là phần nào nóng bức, khiến cho người ta nhễ nhại.
– Đi thôi, ta dẫn ngươi đi tham quan nơi đây một lượt. Còn có quà cho ngươi đấy!- Tát Phi Mã úp úp mở mở, còn hắn thì đi sát ngay phía sau.
– Thiếu gia, thiếu gia!- Chỉ cần làm người gặp bọn họ, đều sẽ cúi chào. Chẳng ai là dám nửa phần bất kính cả.
– Đây là đâu thế? Sao tối đen như mực thế này?!- Càng đi thì càng vào sâu, hắn cảnh giác mà mở lời dò hỏi.
– Không phải ngươi muốn một nô lệ sao? Ta cho ngươi đấy, tùy ý ngươi chọn!- Tát Phi Mã dừng bước chân lại, quay đầu nhìn hắn mà nói. Hắn không cần bảo vật, tặng hắn một người cũng xem như là không tệ.
Đưa mắt nhìn quanh nơi đây, mắt thấy là không ít người bị xiềng xích trói lại. Da trắng da vàng đều có, nam nữ lại không phân biệt, ngay cả người chết cũng có. Nhưng vì không muốn có thêm rắc rối, hắn chỉ đành từ chối tấm lòng tốt của đối phương vậy.
– Ngoài là y sĩ ra, ta còn có thể xem bói. Những người này đều không hợp mệnh với ta, ta không cần tới đâu. Phiền ngài bận tâm rồi!- Hắn lựa lời mà khước từ, ân tình mà bọn họ nợ hắn sao có thể dễ dàng trả dứt như này được.
– Xem bói? Cái này đáng tin sao?- Tát Phi Mã nhướng một bên mày, vẻ mặt không khỏi nghi hoặc.
– Cái này tin thì là thật, không tin thì là giả. Dù sao đó cũng chỉ là xem bói, sao có thể chính xác 100% được!- Hắn hư tình giả ý, cố tình mà khiến đối phương tò mò.
– Thú vị, vậy ngươi xem cho ta một quẻ đi!- Tát Phi Mã bị lời đó của hắn làm cho thích thú, liền muốn thử nghiệm xem sao.
– Xin mời ngài chìa tay ra!- Hắn nhìn vào lòng bàn tay của đối phương, làm ra vẻ trầm ngâm, mất một lúc lâu rồi mới nói.- Trong tương lai không xa, ngài sẽ gặp phải tai họa. Còn là tai họa sát thân, cả tộc tuyệt diệt. Mà tai họa này lại đến từ kẻ thù cũ của ngài, xin hãy cẩn thận!
– Tai hoạ? Kẻ thù cũ?- Tát Phi Mã nghe xong mà trầm tư, bởi vì kẻ thù có thể làm được chuyện đó, cũng chỉ có một nhà. Mà một nhà này lại không dễ dây vào.- Kẻ thù của ta, tất cả đều bị tiêu diệt hết rồi, chỉ trừ có một nhà. Không lẽ, ngươi là nói đến nhà đó?
– Chuyện này ta cũng không biết, chỉ có thể tự ngài xem xét thôi. Đã nói đây chỉ là coi bói, sao có thể chính xác được!- Hắn thành công khơi gợi thù hằn giữa hai bên, liền chơi trò mà giả ngu.
– Vậy sao? Chuyện này ta biết rồi! Ba ngày nữa, ta sẽ tổ chức một cuộc đấu thú lớn. Đến lúc đó, ngươi có hứng thú thì có thể đến xem. Ta chờ ngươi đến đấy!- Tát Phi Mã lướt qua, bất ngờ mà vỗ vai hắn lấy một cái.
– Vậy thì thật quá vinh dự cho ta rồi, ta nhất định sẽ đến!- Hắn lập tức mà nhận lời, lại bước thêm một bước nữa trên con đường báo thù của riêng mình.
Ba ngày sau, hắn theo lời mời của Tát Phi Mã mà tìm đến. So với trước đó, khán giả trên khán đài càng là đông gấp bội phần. Ai ai cũng đều phấn khích đến tột đột cả, tiếng hò reo vang rền, cực kì náo nhiệt.
Bất chợt, bầu không khí lại trở nên im ắng. Từ bốn góc, hàng trăm người bước ra, ai nấy cũng đều như con thú hoang vậy. Sặc mùi chết chóc, vũ khí trên tay thoang thoảng là mùi máu tanh nồng. Đừng nói là thú, người bọn họ giết qua đều không ít.
– Hôm nay, ai là người chiến thắng. Ta liền trao cho người đó tự do, các ngươi đừng làm ta thất vọng đấy!- Tát Phi Mã đứng trên đài cao, dõng dạc mà tuyên bố, càng là gia tăng khí thế của người ở phía dưới.
Đáp lại y, là tiếng hò reo cuồng nhiệt của người trong sân đấu lẫn khán đài. Phần thưởng này, cũng là quá lớn đi. Tự do, đó là thứ mà bất kì một nô đấu nào cũng đều mong muốn. Không ai là muốn bị giam cầm cả đời ở cái nơi này cả.
– Thật sao? Ta chờ ngày này quá lâu rồi!
– Ta sẽ thắng, ta sẽ rời khỏi đây cho các ngươi coi!
– Hừ, đó là ta mới phải, ngươi bớt vọng tưởng lại đi!
– Tự do sao?- Chỉ có Ha Lô là trầm mặc, nhìn về phía của Tát Phi Mã. Nhưng mà thứ y thấy được, lại chỉ một bức tường không lọt gió.
Cái gọi là đấu thú, chính là để người chém giết với yêu thú. Mà yêu thú, chính là loại, mạnh hơn nhiều so với động vật bình thường. Bọn chúng có năng lực, đều không khác gì Tu hành giả. Như vậy thì nó mới tạo cảm giác kích thích với người xem được.
Từ trong đường hầm bước ra, là một con hổ lớn với cái bờm sư tử. Lớn còn hơn cả một con hà mã nữa, từng bước chân chậm rãi nhưng lại đầy uy mãnh. Trên đỉnh đầu, là một chỏm lông đỏ. Hổ Sư, yêu thú cấp 3, tương đương với cấp Sư của con người.
Nó gầm lên một tiếng thật lớn, ‘Grừuuuw’ dư âm chấn kinh bốn phương. Có người vì thế mà sợ hãi, đôi chân run lên bần bật. Đối diện với nó, bọn họ có thể cảm nhận rõ, cái chết đang cận kề. Cái cảm giác này, đã khiến cho một số người bất giác mà chùn bước.
– Bắt đầu…. Giết cho ta!- Tát Phi Mã ra lệnh, thanh âm mà vang vọng.
Lời vừa dứt, Hổ Sư lao nhanh, giơ cao móng vuốt của mình. Người thì nó bị đánh bẹp, mặt đất thì bị đánh nát. Máu be bét khắp nơi, càng là khiến cho mọi người sợ hãi. Đây có thể nói, hoàn toàn là thế trận một chiều.
Nhưng lại có những kẻ không biết sống chết là gì. Cầm vũ khí trên tay, lao nhanh đến Hổ Sư. Chỉ cần giết được nó, bọn họ liền có thể tự do. Cái giá này, quá là mê người rồi. Cho dù có chết, bọn họ cũng phải thử một phen. Còn hơn là cả đời bị giam cầm ở cái nơi này.
– Chết đi!- Một rìu toàn lực chém xuống, lại chỉ gây ra vết thương nhỏ trên người nó. Nó nhìn tới, một cào mà tiễn đối phương xuống địa ngục.
Hắn ngồi mà quan sát, ánh mắt lãnh đạm. Loại chuyện giết chóc này hắn cũng không lấy làm lạ nhưng máu tươi nhiều thế kia, khiến hắn không khỏi sục sôi. Hắn phải kiềm chế lại, không cho Phệ Trùng làm loạn. Bằng không nguy mất, cảm giác này đúng là khó chịu chết đi được.
– Sao nào, có phải là tất kích thích không hả?- Tát Phi Mã một tay nâng ly rượu, từ tốn mà thưởng thức. Một tay thì ôm eo mỹ nữ bên cạnh, thưởng thụ lấy cuộc vui.
– Lấy mạng người khác ra làm trò vui, chuyện này thú vị lắm sao?- Hắn ánh mắt không dời, một mặt vô cảm mà hỏi lấy.
– Thú vị, sao lại không? Ngươi xem đó, kẻ yếu chỉ xứng đáng trò tiêu khiển cho kẻ khác. Mà kẻ mạnh lại có quyền chơi đùa người khác trong lòng bàn tay. Cảm giác đó, ngươi không thích thú sao?!- Tát Phi Mã bóp lấy cổ của cô gái bên cạnh, cô ta nghẹt thở đến đỏ mặt nhưng lại chẳng dám có bất kì hành động bất kính nào cả. Chỉ khi được y thả tay ra, cô ta mới thở lấy thở để.- Thấy không? Đây chính là thứ mà kẻ yếu không bao giờ có được, QUYỀN LỰC!
Hắn chỉ nhìn mà không nói gì, quyền lực thì hắn không hứng thú nhưng sức mạnh thì có. Chỉ khi có sức mạnh thì mới có tất cả, bao gồm cả quyền lực, địa vị, tiền tài, nữ nhân. Và hơn cả, có thực lực mới có quyền quyết định số phận của bản thân mình. Bằng không cũng chỉ là con cờ cho người khác.