Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nghich-loan-thien-co.jpg

Nghịch Loạn Thiên Cổ

Tháng 1 21, 2025
Chương 636. Bình định thiên hạ Chương 635. Đột phá Thiên Đạo Cảnh
di-gioi-tu-hanh-ta-kim-thu-chi-khong-bao-truoc-doi-moi.jpg

Dị Giới Tu Hành, Ta Kim Thủ Chỉ Không Báo Trước Đổi Mới

Tháng 2 1, 2026
Chương 165:Tu chỉnh! Chương 164:Thú triều cuối cùng lui
linh-dien-vua-dao-3000-mau-toi-dua-tong-mon-tro-thanh-dinh-cao-duong-thoi.jpg

Linh Điền Vừa Đào 3000 Mẫu, Tôi Đưa Tông Môn Trở Thành Đỉnh Cao Đương Thời!

Tháng 1 10, 2026
Chương 308: Năm vực chi loạn thu tràng Chương 307: Lần nữa xông tới
bien-phe-thanh-bao-bat-dau-nhat-duoc-chet-gia-my-do-toa.jpg

Biến Phế Thành Bảo: Bắt Đầu Nhặt Được Chết Giả Mỹ Đỗ Toa

Tháng 1 17, 2025
Chương 637. Chư vị, nên trở về nhà... Chương 636. Chém giết vực ngoại Tà Thần, thần vực tinh không ý chí rung động!
luong-thang-hai-van-ta-thanh-thu-phu.jpg

Lương Tháng Hai Vạn Ta Thành Thủ Phủ

Tháng 1 19, 2025
Chương 764. Xong Chương 763. Mê
do-thi-cuc-pham-y-than

Đô Thị Cực Phẩm Y Thần

Tháng 2 7, 2026
Chương 12174: Trảm Hồng Quân Chương 12173: Võ chi đạo
nha-huan-luyen-truyen-ky-cua-pokemon.jpg

Nhà Huấn Luyện Truyền Kỳ Của Pokemon

Tháng 1 21, 2025
Chương 1098. Cuối cùng trận chung kết (6) Chương 1097. Cuối cùng trận chung kết (5)
rung-phong-ho-thuong-ngay-bao-ty-ta-that-se-khong-lam-mai

Rừng Phòng Hộ Thường Ngày: Báo Tỷ, Ta Thật Sẽ Không Làm Mai

Tháng 10 26, 2025
Chương 585: Phiên ngoại: Sơn đại vương chi Hổ Đại Muội đi xa kế hoạch Chương 584: Phiên ngoại: Gia Tộc Báo chi báo đen con bồi dưỡng kế hoạch
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 96: Đấu trường
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 96: Đấu trường

Nhưng với thể chất hư nhược hiện giờ của Vũ Phí, cô ta làm sao có thể chịu nguồn sức mạnh cuồng bạo này. Cô ta chỉ kịp mà hét lên một tiếng thật lớn, rồi phun ra một ngụm máu tươi. Ngã ngang ra đó, ngất xỉu, hơi thở cũng yếu dần đi.

– Chậc, mới đó đã không chịu được rồi sao? Biết vậy trị thương cho cô ta trước rồi!- Trước một màn này, hắn lại chẳng có bất kì cảm xúc nào, phủi tay như không.

– Nhóc con, giao cho nhóc đấy, chăm sóc cho cô ta đi!- Hắn nói rồi, xoay người mà đi mất.

– Chị, chị không sao chứ?- Lượm một mặt lo lắng, chạy đến bên cạnh cô ta, hỏi mãi nhưng chẳng có lấy một lời hồi âm.

Đây là số phận của nô lệ, bọn họ cũng chẳng lấy gì mà làm lạ. Bị thương cũng chỉ là chuyện thường ngày, bỏ đói cũng là chuyện như cơm bữa. Đến quyền con người cơ bản cũng không có thì đòi gì đến quyền công bằng.

Vì quá lo lắng, sợ rằng Vũ Phí sẽ gặp chuyện. Lượm len lén mà rời khỏi phòng, muốn mời thầy thuốc xem bệnh cho cô ta. Nhưng còn chưa kịp rời khỏi quán trọ đã bị hắn bắt gặp. Hai người bốn mắt mà nhìn nhau.

Lượm sửng người lại, nói không nên lời. Còn chưa kịp giải thích đã bị hắn kéo vào phòng, ném ngã ra đó. Đứa trẻ này biết, bản thân đã phạm phải sai lầm lớn rồi. Nếu không có giải thích thỏa đáng, e là bản thân khó mà tránh khỏi tai họa.

– Không phải ta đã bảo là không được rời khỏi đây sao? Ngươi vậy mà lại dám trái lệnh ta, muốn chết à?!- Hắn nhíu chặt đôi hàng chân mày, gằn giọng mà hỏi lấy.

– Đại nhân, Lượm chỉ là muốn mua một ít thuốc cho chị thôi. Mong ngài tha tội, ta hứa lần sau sẽ không tái phạm nữa!- Lượm vội mà giải thích với hắn, không quên mà bày ra dáng vẻ đáng thương.

– Mua thuốc? Ta cho phép chưa?- Hắn đầy giận dữ, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm khắc.- Sau này không có ý chỉ của ta, lại tự ý hành động thì đừng có trách máu lạnh vô tình. Ngay cả nhóc ta cũng giết, hiểu chưa?

– Dạ hiểu!- Lượm bị hắn dọa cho sợ, cúi đầu mà nhận lỗi. Y hệt như một chú cún con vậy.

– Hiểu rồi thì đem thứ này cho cô ta ăn đi!- Hắn lấy ra một viên thuốc màu đỏ, đưa cho Lượm.

Đứa trẻ này cũng không dám hỏi nhiều, nghe theo lời hắn mà đút thuốc vào miệng Vũ Phí. Khí sắc của cô ta cũng theo đó mà thay đổi, có thần sắc trở lại. Hai má cũng hồng hào hơn. Lượm liền vui mừng.

Sở dĩ hắn không cho phép Lượm ra ngoài, là bởi vì trên người bọn họ có ấn kí nô lệ. Mà căn phòng này đã được hắn cải tạo qua, có thể ngăn chặn được sự truy tìm của ấn kí đó. Nếu như để người của Tát Phi Thế gia tìm đến đây thì phiền phức to rồi.

Hai ngày sau, hắn đang thong thả mà dạo phố. Nhưng thực chất, là đang đợi con mồi dâng đến tận miệng. Đợi lâu đến như vậy, cuối cùng cũng để hắn đợi được rồi. Một bóng dáng quen thuộc chặn đường hắn.

– Thiếu gia của ta cho mời ngươi!- Tấn Trọng mặt lạnh như tiền, cùng với một nhóm người mà bao vây lấy hắn. Không nói còn không biết, đây là đang mời hắn hay là đang áp giải hắn nữa.

– (Đến rồi sao? Lâu hơn ta tưởng đấy!) Mời ta, có chuyện gì sao?- Hắn lại giả vờ như không biết gì, hiếu kì mà hỏi lấy.

– Đừng hỏi nhiều, ngươi cứ đi theo ta rồi sẽ biết!- Tấn Trọng đi trước dẫn đường, hắn cũng chỉ đành lủi thủi mà theo sau. Dù sao hắn cũng đâu còn lựa chọn nào khác.

Nơi mà đối phương dẫn hắn đến là một đấu trường. Mà cái gọi là đấu trường này, chính là người với người chém giết lẫn nhau. Mà thông qua đó, những kẻ ngồi trên khán đài sẽ đặc cược, lấy đó mà mua vui. Đây cũng là một trong những sản nghiệp kiếm ra tiền nhất của Tát Phi Thế gia.

– Ngươi đến rồi sao? Ngồi đi!- Tát Phi Mã ngồi trong một căn phòng sang trọng, có thể quan sát được toàn cảnh phía dưới. Thấy hắn đến, liền bảo hắn ngồi.

– Đây là…- Hắn vờ ngu ngơ, đưa mắt mà nhìn quanh nơi này. Biết càng nhiêu thì đối với hắn càng tốt.

– Là đấu trường của nhà ta, ngồi xuống mà xem đi. Đảm bảo ngươi sẽ thích!- Tát Phi Mã nhàn nhã nhấp một ngụm trà, hương thơm nhẹ mà sảng khoái tinh thần.

Trái ngược với đó là sự căng thẳng mà phía dưới sàn đấu mang lại. Là hai con người đang đánh sống đánh chết với nhau. Chỉ là hắn không ngờ tới, ở tại nơi này hắn còn có thể gặp lại người quen cũ. Dưới sân đấu kia, là một bóng hình quen thuộc với hắn. Tuy đã khác xưa rất nhiều nhưng hắn chỉ cần nhìn qua, là hắn có thể lập tức nhận ra ngay.

– (Ha Lô? Là ngươi sao?) Tên đó…- Thấy là đối phương, hắn sững người trong giây lát. Nhưng rất nhanh, trên khuôn mặt của hắn lại chẳng còn biểu hiện bất kỳ biểu cảm nào.

Ha Lô bây giờ đã khác xưa rất nhiều, tay cầm chùy sắt, toàn thân đều là vết sẹo. Đặc biệt nhất, là vết sẹo trải dài trên má trái. Từ tai mà đi xuống tới miệng. Khiến cho vẻ ngoài của y cũng trở nên bặm trợn hơn. Chẳng còn cái dáng vẻ hiền lành của trước kia nữa.

– Ngươi thấy sao? Tên đó là một man tộc mà ta vô tình bắt được đấy. Sức lực rất lớn. Đã ở đây được ba năm rồi, lại chưa từng thua qua trận nào. Có phải là rất được hay không?!- Tát Phi Mã đắc ý mà khoe khoang với hắn, nghe ra còn là có chút tự kiêu.

– Tên đó à, cũng tạm được. Vừa hay ta đang thiếu một nô lệ hầu cận, ngài tặng tên đó cho ta được không?- Hắn vừa mở miệng đã muốn người nhưng chuyện này lại không dễ.

– Nghĩ hay nhỉ? Cây hái ra tiền của ta đấy, không tặng cho ngươi được!- Tát Phi Mã nhếch mép cười, nhẹ lắc đầu. Tâm tư khó mà đoán được.

– Vậy sao, tiếc thật đấy!- Hắn vờ như không quan tâm nhưng thực chất, là không để cho đối phương nắm bắt được điểm gì ở hắn.

Dưới sàn đấu, đối thủ của Ha Lô là một tên hung hãn cũng không kém. To cao không khác gì một con trâu nước cả, sức lực lại rất lớn là đằng khác. Tay phải cầm một thanh đại đao, không ngừng mà vung tới. Vung nhiều đến như vậy nhưng lại chẳng chém trúng được Ha Lô một nhát nào cả.

– Ga, tên nhà ngươi, hôm nay chết đi. Ta sẽ là bá chủ của nơi đây!- Đối phương hét lớn, khí thế còn là không nhỏ.

Nhưng Ha Lô lại chẳng có bất kì phản ứng nào, chỉ lui người mà tránh đòn của đối phương. Đối phương thấy thế, càng là điên cuồng vung kiếm hơn nữa. Y lui cho đến khi áp sát đến thành tường thì mới ngừng lại. Đợi cho đối phương áp sát thì lại bất ngờ mà phản công.

– Ngươi, chết!- Ha Lô chớp lấy thời cơ mà phản công, một kích mà tất sát kẻ địch.

Áp sát, vung chùy sắt trong tay mạnh đến hết cỡ. ‘Bung’ một tiếng, đầu đối phương liền bị đánh nát. Máu văng tung tóe khắp nơi, đối phương đổ người gục xuống. Còn thì Ha Lô đứng đó ngạo nghễ với tiếng hò reo từ khán đài.

Nhưng trên khuôn mặt của y, lại chẳng có bất kì cảm xúc nào. Thậm chí một cái chớp mắt cũng không. Nhìn cứ như là một cái xác vô hồn vậy. Dù sao loại chuyện giết người này, đối với y mà nói, nó cũng chẳng còn xa lạ gì nữa rồi.

– Ngươi có muốn thử một chút không?- Tát Phi Mã nhìn sang hắn, rồi buông lời thăm dò.

– Xin đấy! Ta là một y sĩ, không phải đấu sĩ. Đánh đấm có được gì đâu mà ngài bảo!- Hắn lắc đầu, cười gượng mà đáp.

– Thế à? Vậy thì chờ lần sau vậy!- Tát Phi Mã tạch lưỡi một cái, khó mà hiểu được.

(Lần sau cái gì cơ chứ? Ngươi thật là muốn ta đánh nhau đấy à?) Hắn cười khổ, càng là phải cẩn thận hơn nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

pham-nhan-tu-tien-tu-tinh-quang-bat-dau.jpg
Phàm Nhân Tu Tiên, Từ Tinh Quang Bắt Đầu
Tháng 2 3, 2026
xuyen-viet-ngay-dau-tien-nhat-cai-nu-oa-di-chay-nan.jpg
Xuyên Việt Ngày Đầu Tiên Nhặt Cái Nữ Oa Đi Chạy Nạn
Tháng 2 4, 2025
bat-dau-bi-truc-xuat-vuong-phu-trieu-hoan-tuyet-lon-long-ky
Bắt Đầu Bị Trục Xuất Vương Phủ: Triệu Hoán Tuyết Đại Long Kỵ
Tháng 10 11, 2025
cam-trong-tay-tu-xuan-dao-san-bang-toan-bo-gioi-giai-tri
Cầm Trong Tay Tú Xuân Đao, San Bằng Toàn Bộ Giới Giải Trí
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP