Chương 95: Khỏi bệnh
Lời hắn vừa nói ra, chẳng ai là dám xông lên nữa cả. Bởi vì chẳng ai là muốn gánh lấy trách nhiệm. Đúng lúc này, Tát Phi Mã lại bước vào. Nhìn vào bầu không khí căng thẳng này, y liền hiểu ra tình hình nhưng lại không nói gì.
– Thiếu gia, ngài đến rồi! Ngài xem, hắn…- Tấn Trọng vội cáo trạng hắn nhưng đối phương lại chẳng hề để ý đến.
– Chữa bệnh thế nào rồi?- Tát Phi Mã nhìn cha mình bị trói thế kia, sắc mặt lại chẳng có chút nào là thay đổi.
– Tình hình rất tốt, nếu như không bị phá đám. Đảm bảo với ngài, trong vòng mười ngày sẽ khỏi bệnh!- Hắn điềm tĩnh khai báo, không quên mà đá xéo lấy ai kia.
– Ừm!- Tát Phi Mã chỉ gật đầu mà không nói gì thêm, rồi xoay người lại mà rời đi.
– Thiếu gia…- Tấn Trọng thấy vậy, còn là muốn nói gì đó.
– Hử?- Tát Phi Mã liếc mắt nhìn sang, ánh mắt ấy đầy rẫy sự chết chóc.
– … Không có gì, là thuộc hạ nhiều lời rồi!- Tấn Trọng biết là mình đã quá phận, liền cúi người mà nhận lỗi.
Nếu như là người khác, Tát Phi Mã thật sẽ trừng phạt đối phương. Nhưng đây lại là hắn, một kẻ tâm cao khí ngạo, tự tin phải nói là có thừa. Mà sự kiêu ngạo đó lại đến từ bản lĩnh của hắn. Y muốn xem xem, hắn thật là có bản lĩnh gì mà lại dám ngạo mạn đến vậy.
Đêm đến, Tát Phi Văn bị hắn treo ngược lên, cảm giác càng là khó chịu hơn bao giờ hết. Cơm nước gì hắn cũng đều không cho ăn, cùng lắm chỉ cho húp cháo loãng, lại bị hắn treo lên lâu đến như vậy. Giày vò thế này, ai mà chịu cho được. Tát Phi Văn nếu như không phải là không còn chút sức lực nào cả thì thật muốn một đòn đánh chết hắn.
– Thả ta ra, không thì ta sẽ cho người chém chết ngươi đấy!- Tát Phi Văn gào lên một cách điên cuồng, vùng vẫy một cách kịch liệt. Đây cũng là chút sức lực cuối cùng của lão ta.- Ta đói rồi, ta muốn ăn, ta muốn uống rượu! Thả ta ra!
– Đại nhân, ngài không thể nữa chừng bỏ cuộc như vậy được. Bằng không công sức đã bỏ ra trước đó, đều là công cốc cả. Ngài chịu khó (khổ) một tí đi!- Hắn ngồi một bên nhấm nháp li trà mà nói, nhàn nhã không thôi, như trêu ngươi đối phương vậy.
– Khốn kiếp, khốn nạn mà…- Tát Phi Văn lầm bầm mà mắng chửi lấy hắn, từ trước cho đến nay lão ta có bao giờ phải chịu khổ như này.
Đến ngày thứ ba, Tát Phi Văn hoàn toàn mà suy sụp. Cả người chẳng còn tí khí sắc nào cả, muốn gào cũng gào không nổi nữa, nhìn như người sắp chết đến nơi vậy. Cứ tiếp tục cái đà này, đừng nói là khỏi bệnh. Còn mạng hay không, đó là mới quan trọng.
– A… Thả ta ra! Coi như ta cầu sinh ngươi, thả ta ra!- Tát Phi Văn miệng liên hồi mà ỉ ê, người từ hơn 2 tạ như lão ta, giờ cân vội chắc còn được 70 kí thiếu.- Tấn Trọng đâu? Đến đây cho ta! Ta muốn…
– Điếc tai quá đấy, tên mập nhà ngươi sao nói nhiều thế? Có tin, ta cắt lưỡi ngươi không hả?- Hắn lại toả ra thái độ lồi lõm, còn vỗ mạnh vào mặt lão ta một cái nữa.
– Ngươi…- Tát Phi Văn thấy thái độ này của hắn, đôi phần mà bất ngờ.
– Ngươi cái gì mà ngươi? Nhìn lão già ngươi kìa, ăn cho mập thây mập thi ra, rồi mắc bệnh làm gì không biết nữa? Nói cho ngươi biết, ta không biết trị bệnh đâu. Chính là cố tình giày vò ngươi đấy. Sao nào, ngươi làm gì được ta?!- Hắn càng mắng thì càng hăng, chẳng hề xem đối phương ra gì cả.
– Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?- Tát Phi Văn tức đến điếng người, buông lời đe dọa lấy hắn.
– Sợ, sợ chết đi được! Ta sợ ngươi chết đấy!- Hắn lấy ra một sợi roi dài, vừa nói mà vừa quất mạnh vào người lão ta. Khiến cho lão ta đau đến nhăn hết cả mặt.
– Tên kia, TA GIẾT NGƯƠI!- Tát Phi Văn hét lớn, bạo phát sức mạnh. Lão ta có bao giờ chịu qua nhục này. Dây thừng trên người liền đứt, uy áp tỏa ra là vô cùng khủng bố. Trực tiếp ép hắn lui bước về sau.
– Chúc mừng đại nhân, đại công đã cáo thành. Bệnh của ngài đã khỏi. Ngài xem!- Hắn chấp tay cúi người, cung kính mà nói. Chẳng còn dáng vẻ kiêu ngạo kia nữa.
– Đã khỏi? Đúng vậy, thật đã khỏi! Haha, cảm giác này vẫn là sảng khoái làm sao!- Tát Phi Văn nhìn bản thân từ trên xuống dưới, quả thật là bệnh đã khỏi. Cảm giác cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, không còn nặng nề như trước nữa. Liền cười một cách sảng khoái, rồi lại nhìn tới hắn, ánh mắt bỗng chốc lại tràn ngập sát khí.- Nhưng mà ban nãy ngươi đánh ta, đau đấy!
– Bệnh của ngài là do ngài hưởng thụ cuộc sống sung sướng quá lâu, ăn nhiều đồ bổ lại ít vận động. Dần dần, ngày này qua tháng nọ, tích tụ quá nhiều lại không được giải phóng nên mới sinh ra bệnh. Mà sở dĩ tiểu nhân làm những việc đó, là vì kích thích ngài. Chỉ khi kích thích đến cực điểm, giải phóng hết tất cả. Bệnh của ngài mới có thể khỏi!- Hắn ra sức mà giải thích nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên nụ cười. Đánh đối phương cũng đã tay quá đi thôi.
– Ngươi được lắm, nể tình ngươi đã trị khỏi bệnh cho ta, ta không tính toán với ngươi nữa!- Nghe hắn nói thế, Tát Phi Văn phần nào đã nguôi ngoai cơn giận.
– Người đâu, vào đây cho ta! Bảo vật của ta, đều đem hết lên đây!- Tát Phi Văn cho người đem lên vô số bảo vật, bày đến trước mặt hắn. Chỉ là độ sáng thôi là đã đủ loé mắt người nhìn rồi.- Như đã hứa, đây là phần thưởng của ngươi! Bảo vật của ta, tùy ý ngươi chọn lấy một món!
– Nào dám, được chữa bệnh cho ngài là phước phần của kẻ hèn này. Sao ta có thể đòi hỏi thù lao được!- Hắn lập tức từ chối, vì hắn biết, muốn làm chuyện lớn thì không thể vì cái nhỏ mà ảnh hưởng được.
(Tên này, được đấy!) Tát Phi Văn bất giác mà nảy sinh hứng thú với hắn.
Sau đó, hắn cáo lui. Bước đầu như này đã là không tệ rồi, giờ hắn chỉ cần đợi đối phương đến tìm mình nữa là kế hoạch của hắn thành công hơn một nửa. Nhưng trước mắt, hắn còn có chuyện khác cần phải làm.
– Đại nhân, ngài trở về rồi. Mấy ngày này, ngài đi đâu thế? Con lo cho ngài lắm đấy!- Lượm thấy hắn trở về, lập tức là chạy đến, nhiệt tình mà hỏi han. Nhưng hắn, lại chẳng hề mà để tâm tới đứa trẻ này.
– Vết thương trên người cô, xem ra đã phần nào lành lại rồi nhỉ?- Hắn bước đến, tỉ mỉ quan sát lấy Vũ Phí. Cũng đã đến lúc hắn thực hiện bước tiếp theo rồi.
– Ngươi… muốn làm gì?- Trong những ngày mà hắn không có ở đây, Vũ Phí chưa phải là chưa từng nghĩ qua việc bỏ trốn. Chỉ là vết thương trên người cô ta chưa khỏi hẳn, lại cộng thêm việc Tát Phi Thế gia không ngừng truy lùng. Cô ta muốn trốn chạy đó là điều không thể nào, chỉ đành nhẫn nhục chịu đựng mà ở lại đây.
– Ta muốn làm gì ấy à? Cô không cần phải biết đâu, cứ ngoan ngoãn ngồi im cho ta là được rồi!- Hắn đặt bàn tay phải lên trên đầu của Vũ Phí, muốn thông qua việc cưỡng ép mà thức tỉnh Huyết mạch ẩn giấu của cô ta. Thay vì dùng Niệm như thông thường, lần này hắn dùng là Khí. Hắn muốn thử xem, Khí có những công dụng nào.
Lập tức, Vũ Phí liền có thể cảm nhận rõ, cả người cô ta nóng bức. Chạy khắp cơ thể là một luồng sức mạnh mãnh liệt, khiến cho máu trong người cô ta không ngừng mà nóng lên. Cảm giác toàn thân như thiêu như đốt vậy.
– Aaa! Đau!- Vũ Phí tiếng thét đó đau đến xé lòng, Nếu như không phải hắn sớm đã phong bế căn phòng này thì e là với tiếng hét đó, mười dặm xung quanh đều có thể nghe thấy.
– Đau sao? Cố mà chịu đi, không được cũng phải được cho ta!- Hắn thậm chí không dừng lại, còn là tăng cường truyền Khí hơn nữa. Muốn ép ra cực hạn của đối phương. Chỉ khi như thế, mới có cơ hội thức tỉnh Huyết mạch.