Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
co-vo-phong-bao.jpg

Cơ Võ Phong Bạo

Tháng 1 18, 2025
Chương 687. Kỷ đệ tam nguyên —— Thiên Khải thời đại Chương 686. Chí Tôn Hoàng Kim thiên thần thể
vo-han-tra-ve-han-cho-thuc-su-nhieu-lam

Vô Hạn Trả Về, Hắn Cho Thực Sự Nhiều Lắm

Tháng 2 3, 2026
Chương 499: Ta tránh hắn phong mang? Chương 498: Danh tướng giai không, không cần chấp nhất
anh-gioi.jpg

Ảnh Giới

Tháng 1 15, 2026
Chương 310: Hết Chương 309: Như Mộng Luân Hồi
tu-tien-theo-thinh-than-bat-dau.jpg

Tu Tiên: Theo Thỉnh Thần Bắt Đầu

Tháng 2 7, 2026
Chương 895: Bình tĩnh Chương 894: Kinh thiên một pháo
dan-dao-tong-su.jpg

Đan Đạo Tông Sư

Tháng 3 6, 2025
Chương 8794. Đại Kết Cục, một đao trảm diệt Chương 8793. Thiên nếu không cho, ta liền tự rước!
vong-du-chi-co-ta-co-the-nhin-thay-an-tang-tin-tuc.jpg

Võng Du: Chỉ Có Ta Có Thể Nhìn Thấy Ẩn Tàng Tin Tức

Tháng 2 4, 2025
Chương 20. Phiên ngoại Diệp Bạch: Ta yêu ngươi Chương 19. Phiên ngoại tiêu dao - lao động
de-vo-dan-ton.jpg

Đế Võ Đan Tôn

Tháng 1 22, 2025
Chương 2238. Phiên ngoại Chương 2237. Chúng ta trở về gia
tay-du-81-kiep-nan-bi-choi-hong-roi.jpg

Tây Du: 81 Kiếp Nạn Bị Chơi Hỏng Rồi

Tháng 2 2, 2026
Chương 158: Sơ chiến song cung phụng Chương 157: Ngộ Không lập kế, sơ ngộ "Bát" Tiên
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 94: Trị bệnh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 94: Trị bệnh

Hôm sau, trời vừa sáng là hai người bọn họ đã không thấy hắn đâu. Mà hắn của lúc này, lại đang thong dong dạo phố. Trên đường đi, thấy đám đông bu nghẹt lại với nhau, nói to nói nhỏ gì đó. Vì tò mò, hắn liền ghé vào thử xem sao.

Trên bảng là một tờ thông cáo, nói rằng gia chủ của Tát Phi Thế gia mắc phải một căn bệnh lạ. Cả người suy nhược, xanh xao héo mòn, ăn uống đều không ngon. Nếu như ai có thể chữa khỏi, ắt có trọng thưởng. Còn có thể tùy ý chọn lấy một món bảo vật của nhà bọn họ.

– Bệnh này sao? Chỉ là chán ăn thôi mà, ta trị được!- Hắn khoé môi hơi nhếch lên, đứng giữa đám đông mà tự tin nói.

– Ngươi đừng có mà làm càn, không trị được là mất mạng như chơi đấy. Có mấy người vì phần thưởng che mờ mắt, kết quả là trị không được bệnh. Ngươi biết kết cục của bọn họ là thế nào không? Là chết không toàn thây đó!- Người bên cạnh thấy thế, vội mà khuyên can lấy hắn.

– Ây, chuyện này không cần ngươi phải bận tâm. Ta tự mình có tính toán!- Hắn nghiêng đầu, lại không để lời đó vào tai.

Thế là, hắn xé lấy bản thông cáo đó, ngang nhiên mà đi đến Tát Phi Thế gia. Mặc dù là bị bọn họ truy lùng nhưng hắn lại không sợ, trực tiếp đi vào hang ổ kẻ địch thế này thì nó mới kích thích. Không vào hang cọp thì sao bắt được cọp con.

– Thiếu gia, có kẻ nói trị được bệnh cho lão gia. Mời ngài xem qua!- Đích thân Trọng Tấn là người dẫn hắn vào, còn là dẫn đến trước mặt của Tát Phi Mã. Mà đối phương lúc này, lại đang đứng quay lưng về phía họ. Khoác trên cổ là một chiếc khăn choàng bằng lông, trông rõ là sang trọng.

– Ngươi nói, ngươi có thể trị bệnh cho cha ta? Lấy gì để chứng minh đây?- Tát Phi Mã xoay người lại, nhìn đến. Thấy dáng vẻ non trẻ này của hắn, không khỏi hoài nghi.

– Chứng minh sao? Vậy ngài muốn ta chứng minh như thế nào, ta sẽ chứng minh thế đấy!- Hắn chấp tay sau lưng, điềm đạm mà trả lời.

– Người đâu, đem một tên nô lệ bị bệnh sắp chết đến đây. Ta phải xem, ngươi lấy đâu ra dũng khí mà trước mặt ta nói ra lời này!- Tát Phi Mã ngồi xuống ghế chính, một tay chống cằm, nghiêm nghị nhìn hắn.

Theo đó, một lão già ốm đói được lôi đến, ốm đến lòi cả be sườn. Quần áo rách rưới, cả người dơ dáy bẩn thỉu. Miệng ho sặc sụa, đờ đẫn mà không biết gì. Nằm gục ra đó, như ngươi sắp chết đến nơi vậy.

– Cơ thể hư nhược lại cộng thêm lớn tuổi, lao lực quá độ dẫn đến viêm phổi nặng. Bệnh này, nếu là người khác thì không trị được rồi. Mai là gặp ta đấy!- Hắn chỉ cần nhìn sơ qua, liền có thể nói rõ bệnh tình của đối phương.- Cái này thì đơn giản thôi, chỉ cần uống thứ thuốc này của ta vào rồi. Thuốc vào liền khỏi!

Hắn từ trong người lấy ra một viên thuốc màu đỏ, lại ngồi xuống, đút cho đối phương uống. Nhưng lại âm thầm mà thả vào trong miệng đối phương một con trùng nhỏ. Đó mới thực sự là ‘thuốc trị bệnh’ của hắn.

Đối phương ban nãy còn ho một cách dữ dội, thuốc vào liền hết. Sau đó thì nôn ra một ngụm máu, liền không còn ho nữa. Tức thì sắc mặt đã trở nên hồng hào, tràn trề sinh lực mà đứng dậy. Tát Phi Mã lại nheo mắt, chăm chăm mà nhìn lấy đối phương.

– Cảm…- Ông lão đó còn chưa nói hết câu, đầu đã lìa khỏi cổ.

– Chỉ là một nô lệ lại dám làm bẩn nơi này, đáng chết!- Tấn Trọng như hiểu ý, rút kiếm chém chết đối phương mà không hề suy nghĩ.

Một màn này, khiến cho hắn sửng sờ mà nói không nên lời. (Chém chết rồi sao? Vậy mà cũng bảo ta cứu, tốn công chết đi được!)

– Wa, ta mới vừa cứu xong, các người lại giết. Lí nào thế?- Hắn nhịn không được mà buông lời phàn nàn lấy mấy câu.

– Ngươi có ý kiến gì sao?- Tát Phi Mã lạnh lẽo mà nhìn đến hắn, ánh mắt ấy khó mà rõ nông sâu.

– Ý kiến, tất nhiên là không rồi. Dù sao đây cũng là người của ngài, ngài muốn biết thì giết, liên quan gì đến ta cơ chứ? Ta chỉ là muốn nói, ta chứng minh như vậy có đủ làm ngài hài lòng hay không mà thôi?- Hắn điềm nhiên như không, rồi tươi cười mà đáp.

– Đủ rồi, ngươi có tư cách trị bệnh cho cha ta rồi!- Một màn đó của hắn, Tát Phi Mã cũng coi như là tạm hài lòng.

– Nhưng trước khi chữa bệnh, ta có điều muốn nói. Phương pháp của ta có chút đặc biệt. Trong quá trình điều trị, bất kể là ai cũng không thể xen vào. Bao gồm cả ngài. Nếu như ngài đồng ý thì ta mới chữa, còn không thì thôi vậy!- Hắn cũng nhân cơ hội này mà đặt ra điều kiện với đối phương, tạo tiền đề cho bản thân về sau.

– Được, nhưng nếu như không trị khỏi bệnh cho cha ta. Ngươi cũng biết hậu quả rồi đấy!- Tát Phi Mã bất chợt lại đổi giọng, âm trầm mà nói với hắn.

– Chuyện này không cần ngài lo, ta tự tin như này, sao có thể thất bại được!- Hắn tâm cao khí ngạo, đầu luôn ngẩng cao hết mức có thể.

– Mong là ngươi nói được làm được. Tấn Trọng, dẫn hắn đến chỗ cha ta đi!- Tát Phi Mã nhẹ cười nhưng nụ cười này lại đầy ma mị.

Theo chân Tấn Trọng, hắn đi đến trước một cánh cửa. Bước vào, nhìn bộ dạng này của Tát Phi Văn, hắn ban đầu còn là có chút bỡ ngỡ. Không ngờ tới, gia chủ của Tát Phi Thế gia lại béo đến mức độ này. Cả người, đâu đâu cũng đều là mỡ và mỡ.

– Ngươi là kẻ có thể trị bệnh cho ta đó à? Không cần nói nhiều, vào việc đi. Ta chờ không nổi nữa rồi!- Tát Phi Văn thở phì phò, lập tức mà ra lệnh cho hắn.

– (Đây là xanh xao ốm yếu đó à? Ta thấy, đây là sắp béo chết đây mà!) Bệnh của ngài khá là nghiêm trọng, nên cách thức chữa trị cũng tương đối là đặc biệt. Cần ngài phải hợp tác với ta, chịu khổ rồi!- Hắn thì lại không gấp, từ tốn mà bước quanh đối phương lấy một vòng.

– Được, chỉ cần trị khỏi bệnh cho ta, gì cũng được!- Tát Phi Văn chẳng cần nghĩ, liền đáp ứng. Dù sao cái cảm giác bệnh tật này, chẳng dễ chịu một chút nào cả.

– Vậy thì, đắc tội rồi!- Hắn lấy ra một sợi dây thừng to, rồi đem đối phương trói lại. Không chỉ trói lại mà còn treo lên.

– Đây là cách chữa bệnh của ngươi? Sao ta cảm thấy, nó không đáng để tin tưởng vậy?- Tát Phi Văn nhíu hết cả mặt, cách trị bệnh này đây cũng là lần đầu lão thấy.

– Đúng vậy!- Hắn gật đầu, nhẹ cười nham hiểm.

Đầu giờ chiều, Tát Phi Văn bị trói đã qua ba giờ đồng hồ. Cả người như bị vắt kiệt vậy, rũ rượi mà nói không nên lời. Dây thừng siết chặt vào da thịt, khiến lão ta đau đến nhăn mặt. Này có khác gì là đang giày vò người ta đến chết đâu.

– Ngứa quá, khó chịu quá! Ta đói rồi, mau cởi trói cho ta!- Tát Phi Văn rên rỉ, ánh mắt cũng trở nên thẫn thờ hơn.

– Cởi trói? Ngài nói gì thế? Cởi trói rồi thì còn trị bệnh cái gì nữa. Ngài chịu khó một chút đi, rất nhanh thôi sẽ hết bệnh ấy mà!- Hắn thì lại không để lời đó vào tai, vắt chân mà ngồi chéo nguẩy.

– Ngươi… Ngươi dám bất kính với Gia Chủ?- Tấn Trọng đem thức ăn vào, lại thấy gia chủ mình nhất mực tôn kính bị trói treo lên thế kia. Trong lòng liền trào dâng một cảm giác tức giận, tức giận đến đỏ cả mặt.

– Người đâu, đến đây bắt tên này cho ta!- Tức thì, một đám người xông vào, bao vây lấy hắn. Ai nấy cũng đều dữ dằn cả.

– Ta là đang bị bệnh cho gia chủ, kẻ nào dám làm loạn! Nếu như là làm lỡ dỡ việc ta cứu người, ai trong các ngươi gánh nổi phần hậu hoạn này đây?- Hắn trầm giọng, cảnh cáo lấy bọn họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ac-do.jpg
Ác Đồ
Tháng 1 31, 2026
ta-dai-thuong-bao-quan-bi-3000-nam-sau-lo-ra-anh-sang.jpg
Ta, Đại Thương Bạo Quân, Bị 3000 Năm Sau Lộ Ra Ánh Sáng
Tháng 2 23, 2025
tam-quoc-hoang-de-ta-co-hon-quan-may-mo-phong.jpg
Tam Quốc Hoàng Đế: Ta Có Hôn Quân Máy Mô Phỏng
Tháng 1 24, 2025
toan-cau-choi-tron-tim-bat-dau-dat-duoc-gian-lan-hinh-thuc.jpg
Toàn Cầu Chơi Trốn Tìm: Bắt Đầu Đạt Được Gian Lận Hình Thức
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP