Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-mangekyo-sharingan-theo-madara-tron-di-konoha

Bắt Đầu Mangekyo Sharingan, Theo Madara Trốn Đi Konoha

Tháng 1 7, 2026
Chương 186: Kaguya Kenrin vs Karatachi Yagura Chương 185: Yagura hiện thân
troi-sap-bat-dau-tu-thien-lao-tu-tu-giet-thanh-nhiep-chinh-vuong

Trời Sập Bắt Đầu: Từ Thiên Lao Tử Tù Giết Thành Nhiếp Chính Vương

Tháng 1 31, 2026
Chương 549: Tề quốc lưu dân: Trần Yến đại nhân đến, Thái Bình liền có! (1) Chương 548: gia phong
lap-nghiep-he-than-hao-ta-muon-cung-cap-nuoi-duong-tram-van-nhan-vien

Lập Nghiệp Hệ Thần Hào: Ta Muốn Cung Cấp Nuôi Dưỡng Trăm Vạn Nhân Viên!

Tháng 2 8, 2026
Chương 1295: Chương 1294: Am hiểu Latin Tiểu Hạc! Ma nhiều khoa học kỹ thuật từ chức nhân viên!
hai-tac-ta-haoshoku-co-uc-diem-manh

Hải Tặc: Ta Haoshoku Có Ức Điểm Mạnh

Tháng mười một 9, 2025
Chương 372: Râu Trắng gọi ta ba ba, toàn kịch chung Chương 371: Áp chế Kaguya
ta-tu-hong-hoang-cau-den-tay-du.jpg

Ta, Từ Hồng Hoang Cẩu Đến Tây Du

Tháng 1 24, 2025
Chương 204. Không biết con đường Chương 203. Vẫn ở
van-lan-tra-ve-cao-tuoi-ta-di-lam-liem-cau

Vạn Lần Trả Về, Cao Tuổi Ta Đi Làm Liếm Cẩu

Tháng 10 14, 2025
Chương 876: Chương cuối, Thái Sơ Tiên Đế cung Chương 875: Tiên giới an bài
conan-nhung-ma-nha-may-ruou

Conan, Nhưng Mà Nhà Máy Rượu

Tháng mười một 8, 2025
Lời kết Chương 904: Lời cuối sách
nguoi-o-tiet-giao-ta-trieu-cong-minh-bat-dau-tu-vi-de-quan.jpg

Người Ở Tiệt Giáo, Ta Triệu Công Minh Bắt Đầu Tử Vi Đế Quân

Tháng 2 27, 2025
Chương 314. Đại kết cục Chương 313. Lại không Đạo tổ, Thiên đạo quy tắc
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 93: Tát Phi Thế gia
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 93: Tát Phi Thế gia

Chẳng mấy chốc, người mà hắn đợi đã xuất hiện nhưng hắn không thể vì thế mà gấp gáp được, nếu không đối phương sẽ sinh nghi. Hắn cần phải chậm rãi, mới có thể từng bước mà dẫn dắt đối phương đi vào trong kế hoạch của hắn.

– Ta rao cái gì thì kệ ta, ngươi có coi hay không mà nhiều chuyện thế? Không coi thì cút đi, lạng quạng ở đây ta đánh cho giờ!- Hắn lại chẳng để đối phương vào mắt, hách dịch mà đáp lấy.

– Wa, hống hách thế? Vậy thì bói cho ta một quẻ đi. Xem xem một chút nữa, ta có bị đánh hay không? Hay là ta đánh người ta?- Đối phương liền ngồi xuống, xem thử hắn có năng lực gì mà lại dám phách lối đến như vậy.

– Trông ngươi, tướng tá cũng phú quý đấy. Từ nhỏ cho tới lớn ắt hẳn là chưa từng bị ai đánh qua. Cái này, có đúng không?- Hắn nhìn đối phương từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới chậm rãi mà cất tiếng.

– Điều này mà ngươi cũng nhìn ra, hay thật đấy!- Đối phương thoáng chốc lộ vẻ kinh ngạc, đã bắt đầu tin tưởng lấy lời hắn nói.

– Nhìn quần áo trên người ngươi kìa, đui sao mà không thấy? Đều là đồ đáng giá cả, gia thế ắt hẳn cũng không phải là dạng tầm thường đây!- Hắn cười giễu một cái, trông rõ là gợi đòn.

– Ngươi…- Đối phương còn muốn nói gì đó nhưng còn chưa kịp nói hết câu thì hắn đã cướp lời rồi.

– Ừm, mạng ngươi rất tốt nhưng đáng tiếc, sắp không còn tốt được nữa rồi. Sắp tới đây, không quá ba năm, gia đình của ngươi sẽ gặp đại họa. Mà đại họa này lại đến từ kẻ thù cũ lâu năm, cẩn thận vào!- Hắn tiếp tục mà nói, ngữ khí bất chợt lại trở nên nghiêm túc.

– Ồ, vậy là theo lời ngươi nói, ta phải làm gì đây?- Đối phương nghiêm mặt lại, ánh mắt nhìn hắn cũng trở nên khác lạ hơn.

– Làm gì? Trong lòng ngươi không phải là tự rõ rồi sao? Còn cần gì phải hỏi ta!- Hắn thờ ơ, để đối phương tự mình mà bổ não lấy.- Rồi xong, phí coi bói của ngươi là một trăm đồng vàng. Xin mời thanh toán!

– Một trăm đồng vàng, ngươi ăn cướp đấy à?- Đối phương nghe mà giật mình, 100 đồng vàng này, đủ để mua một căn nhà tầm trung ở đây. Vậy mà hắn lại đòi đến tận 100 đồng vàng, đây có khác gì là ăn cướp đâu.

– Ta mượn ngươi coi sao? Là ta ép ngươi coi à? Là ngươi tự mình ngồi xuống coi, sao giờ lại giãy với ta rồi? Hay là ngươi không có tiền? Thôi vậy, xem như ta làm việc thiện vậy. Không tính toán với ngươi. Ngươi, đi được rồi!- Hắn phẩy phẩy tay, đuổi đối phương như đuổi tà. Cố tình mà chơi chiêu khích tướng.

– Hừ, xem thường ai không có tiền thế? Đây, cầm lấy! Chút tiền này sao làm khó được ta!- Đối phương vì thể diện, không muốn trả cho hắn là không được. Trả rồi thì dùng dằng mà rời đi.

Thanh Ly, người thuộc Thanh Thế gia một trong Tám thế gia ở Nội Thành. Là Thế gia đối chọi gây gắt nhất với Tát Phi Thế gia. Và cũng là Thế gia không tán thành chuyện buôn bán nô lệ nhất. Nhưng đáng tiếc, một mình bọn họ cũng không thể đối chọi lại được với bảy Thế gia kia.

Mà sở dĩ hắn nhắm vào đối phương là bởi vì hắn biết, dựa vào một mình hắn thì khó mà báo được thù. Hắn cần phải tạo nên một cơn sóng gió đủ lớn, đủ lớn để quét sạch tất cả. Chỉ khi như thế, thù của hắn mới có thể được báo.

Mà lúc này, một bên khác, Tát Phi Mã đã trở về Nội Thành. Tin tức đầu tiên nhận được, lại là tin một trong những cửa hàng buôn nô lệ của mình bị người khác phá hủy đi. Y lại không có tức giận gì, mà chỉ nở ra một nụ cười đầy tà mị.

– Thú vị, lại có kẻ cả gan đến như thế sao?- Tát Phi Mã ngồi đó, chống tay đỡ cằm, nửa cười nửa không.

– Bẩm, đã ban lệnh truy nã rồi. Nhưng đến nay lại không có tin tức gì. Nhưng thiếu gia yên tâm, trong vòng ba ngày thuộc hạ sẽ bắt được tên đó mà đem đến trước mặt ngài. Để tùy ngài xử lý!- Tấn Trọng, một trong những thuộc hạ trung thành của Tát Phi Thế gia. Trên mặt là nửa chiếc mặt nạ che đi phần mặt bên trái.

Trên người mỗi một nô lệ, đều sẽ lưu lại một ấn kí. Chỉ cần dựa theo ấn kí, liền có thể tìm được vị trí của bọn họ. Mà ấn kí này, nếu như không được đích thân chủ nhân xóa đi thì không sao xóa bỏ cho được. Bọn họ chính là dựa vào thứ này để mà tìm người.

– Vậy chuyện này giao cho ngươi vậy, ta đi gặp cha ta đây. Ngươi đừng làm ta thất vọng đấy!- Tát Phi Mã đứng dậy, vỗ vai lấy đối phương một cái, thay cho lời muốn nói.

– Vâng, thuộc hạ sẽ không phụ lòng tin của ngài!- Tấn Trọng chấp hai tay lại với nhau, cúi người mà nhận lệnh.

Tát Phi Mã đi đến cuối hành lang, bước vào trong một căn phòng lớn, với trang trí cực kì xa hoa. Treo giữa đó, là một chiếc đèn trùm ba người ôm không hết. Mà nằm trên giường lại là một ông lão to béo, nặng đến 200 cân. Sắc mặt cực kì kém, xanh xao đến nhợt cả da.

– Cha, người khỏe chứ?- Tát Phi Mã đứng bên cạnh, hướng người trước mắt mà hỏi lấy.

– Là con đấy à?- Tát Phi Văn, cha của Tát Phi Mã và cũng đồng thời là gia chủ của Tát Phi Thế gia.- Lão già này, e là sắp không xong rồi!

– Cha, người đừng nói thế. Con đã cho người thông cáo, sớm thôi bệnh của cha sẽ được trị khỏi!- Tát Phi Mã hai mắt hơi nhíu lại, giọng cũng trở nên trầm hơn.

Còn hắn lúc này thì sau khi lừa được 100 đồng vàng, liền mua một ít thức ăn mà trở về. Mở cửa phòng ra, mắt thấy là Vũ Phí đang nằm trong một góc, còn Lượm thì đang dọn dẹp nơi này. Thân hình nhỏ bé đó, vậy mà lại cực kì tháo vác. Hắn tiện tay mà đặt thức ăn lên bàn.

– Đại nhân, ngài về rồi! Oa, mùi gì thế? Thơm quá!- Lượm thèm đến nhỏ dãi nhưng không được hắn cho phép, nó chẳng dám mà động tay đến.

– Cho các ngươi ăn đấy, ăn đi!- Hắn nhìn vẻ mặt háo hức của đối phương, rồi nhẹ nhàng mà nói.

– Là cho con ăn sao? Wa, đại nhân, ngài tốt quá!- Đợi đến khi được hắn cho phép, Lượm mới ăn lấy mà ăn để. Mặc dù đây chỉ là loại bánh bao bình thường nhất nhưng so với thức ăn trước đó của bọn họ, còn chẳng bằng là cơm thừa canh cặn, đây không khác gì mĩ vị nhân gian cả. Đứa trẻ này ngốn đến tận năm cái nhưng không quên chừa lại một phần cho Vũ Phí.- Ngon lắm, chị ăn không?

Nhưng Vũ Phí chỉ nhìn mà không đáp một lời nào, mặc cho bụng cô ta đói meo. Cô ta đến giờ, vẫn là không chịu khuất phục trước hắn. Sự căm thù của cô ta đối với nhân tộc, đối với hắn, mỗi lúc một nhiều hơn chứ không có ít đi.

– Cô ta không ăn thì mặc cô ta, nhóc không cần phải quan tâm tới đâu. Lo chuyện của nhóc đi là được!- Hắn lạnh lùng, chẳng màn mà để tâm tới đối phương. Rồi ngồi xuống giường, chuyên tâm mà tu luyện Huyết Hành Quyết.

– Chị, ăn đi. Đừng để bản thân đói!- Lượm len lén đem đến một cái bánh bao, rồi nói nhỏ với cô ta.

Thấy hắn nhắm chặt đôi mắt, không có bất kì phản ứng nào. Vũ Phí mới nhận lấy bánh bao, ăn một cách ngấu nghiến. Cô ta không phải là không muốn ăn, chỉ là không muốn ăn trước mặt hắn mà thôi.

– Chịu ăn rồi sao? Ta còn tưởng, cô có chết cũng không ăn cơ chứ?- Không biết từ lúc nào hắn đã mở mắt ra, chăm chăm mà nhìn lấy cô ta.

– Khụ khụ khụ!- Khiến cho Vũ Phí bị nghẹn, ho sặc ho sụa. Thấy hắn với vẻ mặt đầy ai oán.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-quoc-de-nhat-pho-ma.jpg
Đế Quốc Đệ Nhất Phò Mã
Tháng 3 24, 2025
tam-quoc-tro-thanh-vo-song-thuong-tuong-phan-phuong-ta-trieu-hoan-nhiem-man.jpg
Tam Quốc: Trở Thành Vô Song Thượng Tướng Phan Phượng Ta Triệu Hoán Nhiễm Mẫn
Tháng mười một 25, 2025
am-duong-nhan-cua-ta-chi-xoat-nha-co-ma.jpg
Âm Dương Nhãn Của Ta Chỉ Xoát Nhà Có Ma
Tháng 2 7, 2026
vo-dao-truong-sinh-khong-chet-ta-cuoi-cung-roi-se-vo-dich
Võ Đạo Trường Sinh, Không Chết Ta Cuối Cùng Rồi Sẽ Vô Địch
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP