Chương 83: Bảo vật chấn tộc của Thủy gia
Khó lắm hắn mới tấn cấp thành Vu Linh, còn chưa kịp làm chuyện lớn gì thì Hoả Vũ đã tìm đến, bắt hắn phải luyện công. Giờ thực lực của hắn đã không còn kém nữa rồi, sao có thể chịu sự áp bức của cô ta mãi được.
– Luyện công, luyện công, tối ngày chỉ biết có luyện công. Ngoài luyện công ra, bà chị không biết gì nữa à?- Hắn cần gì phải nhún nhường nữa, liền to tiếng mà phản pháo.
– Ngươi có ý gì?- Hoả Vũ thấy hắn hôm nay lại dám trả treo như này, bất giác mà nhíu mày.
– Ý gì, nghĩa trên mặt chữ mà cũng không hiểu à? Chịu khó đi ra ngoài, thăm thú thế giới đi. Mới biết ngoài luyện công ra, còn có nhiều chuyện để làm lắm. Ai như bà chị, tối ngày chỉ luyện công. Luyện cho lắm vào rồi cũng đánh thua người ta như thường!- Hắn nhếch mép cười đểu, cố tình mà nhắc lại chuyện xưa.
– Xem ra, là đầu ngươi hỏng rồi. Ta phải sửa lại mới được!- Hoả Vũ bất ngờ ra quyền với hắn, hắn liền lách người mà tránh đòn. Chậm một chút thôi, là hắn ăn trọn một quyền đó rồi.
– Bà chằn kia, bà điên à? Mẹ, nhìn xem! Bà chằn đó đánh con kìa!- Hắn vội núp sau lưng Hoả phu nhân, đánh không được thì hắn chơi méc. Ban nãy hùng hồn bao nhiêu thì bây giờ hèn bấy nhiêu. Thực lực hắn mạnh thật nhưng giờ không phải là lúc phô trương.
– Hoả Vũ, con làm gì thế? Sao lại đánh em?- Hoả phu nhân xót thương lấy hắn, cất tiếng mà can ngăn.
– Mẹ đừng xen vào, để con dạy dỗ lại nó. Đầu nó hỏng rồi, không đánh một trận là không được mà!- Hoả Vũ mặc cho đối phương nói gì, vẫn liên hồi vung quyền mà nhằm vào hắn. Hoả phu nhân muốn ngăn cũng đành lực bất tòng tâm.
– Ép người quá đáng!- Hắn vốn còn muốn nhịn nhục mà sống nhưng cô ta đã lấn nước như này, hắn muốn nhịn cũng nhịn không được nữa.
Hoả Vũ lao nhanh đến, ra cước với hắn. Lại bị hắn đi trước một bước, luồn người ra phía sau cô ta. Cô ta còn chưa phản ứng lại, liền bị hắn đánh mạnh vào mông một cái, năm dấu tay đều in đỏ lên hết. Đây, xem như là trả trước một chút tư thù với cô ta vậy.
– Không chơi với cô nữa, ta đi trước đây!- Đánh xong, hắn lập tức bỏ chạy. Không thì cái mạng này của hắn, cũng khó mà giữ được.
– Tên khốn kiếp nhà ngươi, đứng lại đó cho ta!- Hoả Vũ đuổi theo, không đánh hắn một trận nhừ đòn thì cơn giận trong lòng của cô ta khó mà nguôi ngoai.
– Hai cái…- Hoả phu nhân còn nói gì đó nhưng hai người bọn họ đã chạy mất rồi.-… Đứa này!
Hắn chạy nhanh ra khỏi Hoả phủ, không nhanh thì lại no đòn. Dự là hắn phải trốn đi một khoảng thời gian rồi. Hoả Vũ ráo riết đuổi theo phía sau, hắn liền vội núp vào một góc, trốn đi cô ta. Trên mặt còn là có chút e dè.
– Tên mập đó đâu rồi?- Hoả Vũ đuổi đến nơi, hắn đã biến mất không thấy đâu, liền hướng tứ phía mà truy tìm.- Ngươi chạy không thoát đâu!
– Xì, chờ đó đi! Đợi ta diệt Hoả gia, sẽ diệt luôn cô vậy!- Hắn lầm bầm, mắng thầm lấy cô ta. Rồi đứng dậy, chỉnh lại quần áo.- Vừa hay đang rảnh, đi dạo phố chơi vậy.
Đã lâu rồi không dạo phố, đường xá vẫn là náo nhiệt như vậy, người qua kẻ lại tấp nập nhưng hắn lại có cảm giác rằng. Trong bóng tối, như thể đang có ai theo dõi hắn. Vì muốn làm rõ, hắn liền đi vào một con ngõ vắng. Cho đối phương cơ hội mà hiện thân. Không biết từ đâu bốn người áo đen trùm kín mặt xuất hiện, mỗi người cầm một thanh đao. Nhìn là biết, người đến không có ý tốt lành gì rồi.
– Ồ, là người của Thủy gia phái đến à? Các ngươi chắc là muốn báo thù ta nhở?- Hắn thì lại bình thản như thường, nhàn nhã mà cất tiếng trước.
– Nếu biết là như vậy rồi, thì nộp mạng đây!- Bốn người bọn họ từng bước áp sát lấy hắn, sát ý đều hiện hết lên trên mặt.
– Phệ Trùng lâu rồi chưa được uống máu tươi, vậy hôm nay ta cho nó ăn no vậy!- Hắn lạnh giọng, ánh mắt chứa đầy sát khí mà nhìn bọn họ. Chỉ có hơn chứ không kém.
Bốn người bọn họ lao tới, vung đao mà chém hắn. Lưỡi đao sắc bén lướt qua, lại được hắn nhẹ nhàng mà tránh đi. Hắn phát động Niệm, không gian nơi đây như đóng băng vậy. Bọn họ muốn cử động cũng cử động không được.
Hắn vung tay, hai trong bốn tên liền bị chém đứt làm đôi. Máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất. Rồi hắn bóp lấy cổ một trong hai tên còn lại gần hắn nhất, nâng lên cao. Siết chặt, siết đối phương đến nghẹt thở, đỏ mặt mà tía tai.
– Cái gì? Ngươi… Thả ta ra!- Đối phương ra sức vùng vẫy, điên cuồng mà phản kháng. Nhưng đáng tiếc, đây lại là sự vùng vẫy trong tuyệt vọng.
– Nói nhiều quá, chết đi!- Hắn dùng lực, cổ đối phương liền bị bẻ gãy, máu tươi bắn ra. Dính lên mặt hắn, hắn lại nhẹ cười thích thú.
Tên còn sót lại, chứng kiến một màn này, hoảng sợ không thôi. Như kia cũng quá là biến thái rồi. Xoay người mà bỏ chạy nhưng chạy làm sao được, khi mà Niệm của hắn đã khoá chặt lên người đối phương. Là cá đã nằm trên thớt, chỉ có thể để mặc hắn chém giết.
– Còn ngươi nữa, muốn chạy, không dễ đâu!- Hắn nhanh như chớp đã túm lấy đầu đối phương, đập mạnh xuống đất.
– Phù, ta còn chưa tìm các ngươi. Các ngươi đã tìm ta gây phiền phức rồi. Vậy thì giải quyết các ngươi trước vậy!- Sau khi hấp thụ bốn người bọn họ xong, hắn biết được một chuyện cực kì thú vị. Rồi hắn liền biến thành cái dáng của tên cầm đầu.
Dựa theo kí ức mà hắn có được, Thủy Tiên vì muốn báo thù hắn nên thuê sát thủ mà ám sát hắn. Chỉ là bà ta đánh giá thấp hắn rồi, chỉ thuê sát thủ có thực lực cấp Sư. Đợi nhiều ngày đến như vậy, hắn cuối cùng mới xuất hiện. Bọn họ mới nhịn không được mà ra tay nhưng đâu biết rằng, bản thân lại là con mồi trong mắt hắn.
Bọn họ có hẹn với nhau, sau khi giết được Hoả Diện sẽ gặp nhau ở tại một phòng ăn. Một bên giao tiền một bên giao người, hắn cũng nhân cơ hội này mà tìm đến gặp Thủy Tiên. Không lấy được bảo vật chấn tộc của Hoả gia thì lấy bảo vật chấn tộc của Thủy gia trước, ngược lại cũng là một ý không tồi.
– Thủy gia chủ, người mà bà muốn giết, ta giết rồi đây. Số tiền còn lại bà có phải là nên đưa cho ta rồi không?!- Hắn đem theo một cái đầu, được gói trong một mảnh vải đơn sơ mà đưa đến trước mặt đối phương.
Thủy Tiên thấy thế, không có bất cứ đề phòng nào với hắn cả. Tháo lớp vải ra, lộ ra một cái đầu nhưng đây không phải là đầu của Hoả Diện mà là đầu một tên trong số bốn người bọn họ. Hắn cũng nhân lúc đối phương không chú ý đến, âm thầm lui ra phía sau bà ta. Ánh mắt sắc lạnh, dùng Niệm ngưng tụ ra một thanh huyết kiếm. Không chút chậm trễ, dồn lực mà đâm tới.
– Ngươi… Đây không phải là…- Đến khi Thủy Tiên phát giác ra, huyết kiếm đã xuyên thủng ngực bà ta rồi.
– Ngươi cái quái gì, muốn giết ta cơ mà, bị ta giết ngược lại, cảm giác đó thế nào?- Hắn nhếch mép mỉm cười, nói nhỏ vào tai đối phương.
– Ngươi là…- Thủy Tiên như hiểu ra gì đó, muốn dùng Niệm mà ra tay với hắn. Đáng tiếc lại bị hắn phát hiện ra trước.
– Còn muốn vùng vẫy, chết cho ta!- Hắn vung kiếm, chém đứt đầu đối phương. Tránh cho tình trạng đối phương liều mạng mà cắn trả hắn, giống với Hoả Tán thì nguy to.
– Phệ Trùng, làm việc! Chúng ta đi lấy bảo vật chấn gia của Thủy gia nào!- Hắn thả ra Phệ Trùng, để nó hấp thụ Thủy Tiên. Có được kí ức của đối phương, hắn liền nhắm đến Thủy gia mà ra tay.