Chương 82: Dự Đoán
Quay về phòng, hắn lại toả ra như không có gì xảy ra. Nhưng trong lòng hắn, lại đang có tính toán riêng. Chỉ là hiện tại, hắn cần nhất vẫn là nâng cao thực lực. Mà muốn nâng cao thực lực thì bắt buộc phải có thiên tài địa bảo, mà thứ này không phải cứ muốn có là được.
– Nếu như ta nhớ không lầm, cô từng hứa với ta là đưa cho ta một món Dược vật không kém gì Nguyệt Đằng Quế. Nó đâu?- Vừa hay hắn thấy Mộc Thùy cũng có mặt tại đây, liền hướng cô ta mà bông đùa lấy.
– Vật này có tên là Hoả Dương Thảo, ngươi cầm lấy đi!- Hắn thừa biết là Mộc Thùy trong tay không có gì, vốn chỉ định hỏi chơi chơi, không ngờ cô ta vậy mà lại có thể đem ra thật. Nếu cô ta đã có lòng thì hắn có dạ, nhận lấy vậy. Ai mà chê thiên tài địa bảo bao giờ.
– Có thật à? Bí mật của cô cũng nhiều quá nhỉ? Cũng không kém gì ta!- Hắn buông lời bỡn cợt nhưng thật chất, là đang thăm dò lấy cô ta.
– Đây là chuyện riêng của ta, không phải là chuyện của ngươi. Mong là ngươi tôn trọng, đừng hỏi tới!- Mộc Thùy quay người sang hướng khác, tựa hồ như đang che giấu một điều gì đó.
– Ta biết mà, ai cũng đều có bí mật không muốn ngài khác biết tới cả. Hỏi chơi thôi!- Hắn cười một cách giả tạo rồi xoay người mà rời đi.- Mà nói với ‘mẹ ta’ dùm, ta cảm thấy không khỏe, cần phải tịnh dưỡng một ngày. Ai có tìm có hỏi tới, cô cứ thay ta lấp liếm là được!
– Ngươi đi đâu?- Mộc Thùy còn muốn hỏi cho rõ, còn chưa hỏi được gì thì hắn đã đi mất rồi.
Có được Dược vật rồi, hắn rời khỏi Hoả gia. Tìm một nơi thật yên tĩnh, không bị ai làm phiền mà bế quan, đột phá cấp Linh. Đợi hắn trở thành Vu Linh rồi, thì Hoả gia dễ giải quyết hơn nhiều. Mà muốn bế quan thì cần phải có lí do, hắn liền lấy lí do là bản thân không khỏe mà tránh mặt không gặp ai.
Đối với Niệm, Giả là đạt được Niệm Khống, dùng Niệm khống vật. Sư là Niệm Tri, cảm ứng vạn vật xung quanh. Hồn thì lại lại Niệm Tâm, dùng Niệm đọc tâm trí người khác. Mà Linh lại giúp hắn mở ra một cánh cửa mới, hắn liền có thể Thông Linh, Dự Đoán tương lai.
Đây là năng lực mà chỉ Vu tộc hắn mới có. Dự Đoán này cho phép hắn nhìn thấu một phần của tương lai, thực lực càng mạnh thì có thể nhìn thấu càng nhiều. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là dự đoán, còn là dự đoán một phần thì tất nhiên cũng sẽ sai sót nhất định. Thậm chí là tương lai cũng có thể vì một nguyên nhân nào đó mà thay đổi, dẫn đến kết quả mà hắn nhìn thấy bị sai lệch.
Còn về phần người luyện Khí thì bước đầu tiên là Dẫn Khí Nhập Thể. Có thể dẫn khí liền đạt đến cấp Giả, Sư là Tụ Khí Thành Dòng, Hồn thì Xuất Khí Đả Vật, Linh thì Ngưng Khí Hóa Hình. Một một cấp bậc, Khí đều phải trải qua một quá trình biến hoá. Càng là trở nên kì diệu hơn.
Tu Lực thì lại khác, cấp Giả là Luyện Thể, cấp Sư là Luyện Cốt, cấp Hồn là Luyện Tâm, cấp Linh là luyện cho Mình Đồng Da Sắt. Mỗi một cấp đều là kiên trì và kiên trì luyện tập, khổ luyện mới có thể thành tài, cực khổ trăm bề. Nhưng cùng với đó, cơ thể của họ có sự biến đổi cực lớn, cứng cáp vô cùng, bất khả chiến bại.
Một ngày sau, hắn cuối cùng cũng hấp thụ xong Hoả Dương Thảo, thành công tấn cấp, trở thành Vu Linh. Niệm của hắn lại tinh tiến thêm một bậc. Điều mà đầu tiên hắn làm, chính là dùng năng lực Dự Đoán của mình. Nhìn thấu đến tương lai, xem xem hắn có thể thuận lợi lấy được bảo vật chấn gia của Hoả gia hay không.
– Cha, con có cho người hầm canh cho cha này. Cha uống thử xem!- Tại phòng riêng của Hoả Tán, lão ta đang ngồi xử lí một số công việc. Hắn bưng vào một thố đồ bổ, hai tay dâng cho lão ta. Ý định mà giở lại trò cũ.
– Hôm nay còn biết hầm canh cho cha nữa à, chuyện lạ hiếm thấy thật đấy!- Hoả Tán nhận lấy, nói thì nói thế nhưng tâm tình không khỏi vui vẻ. Nhưng chỉ mới vừa nhấp một ngụm nhỏ, lão ta đã phát hiện ra bất thường rồi. Nhìn đến hắn, ánh mắt đầy sự hoài nghi.- Canh này, có độc!
– Nhanh như vậy đã nhận ra rồi sao? Quả không hổ là Hoả gia chủ, nhạy bén thật!- Hắn lùi về sau một bước, giữ lấy khoảng cách với lão ta.
– Ngươi không phải là Hoả Diện, con ta đâu? Ngươi làm gì con ta rồi?- Hoả Tán lo lắng mà hỏi hắn, sự gấp gáp đều hiện hết trên mặt.
– Ta đứng đây với dáng vẻ của con ông, vậy thì ông nghĩ. Tên mập đó làm sao rồi, hỏi thừa thế!- Hắn nhếch mép cười khẩy, buông lời khiêu khích lấy lão ta.
– Ngươi… Khốn kiếp! Dám làm hại con ta, ta phải giết ngươi. Chết đi!- Hoả Tán dồn lực đánh ra một quyền, uy lực phải nói là cực kì khủng bố.
Một quyền này, trực tiếp đem hắn đánh đến trọng thương, nôn máu tươi đầy ra sàn. Hắn không ngờ tới, cách biệt thực lực giữa bọn họ vậy mà lại lớn đến như vậy. Còn chưa để hắn hồi thần, đối phương đã bồi thêm một đòn nữa rồi.
Hoả Tán áp sát, đánh thêm một quyền nữa. Quyền này đánh trúng vào người, hắn liền có thể cảm nhận rõ. Xương sườn của hắn đều bị đánh gãy nát toàn bộ, đau đớn vô cùng. Lão ta đây là đang muốn cá chết lưới rách với hắn.
Hắn bất ngờ mở mắt ra, cơn đau ở ngực là vẫn còn đó. Nếu như không cẩn thận ra tay, đó chính là kết cục mà hắn nhận lấy. Vẫn mai là hắn chưa có manh động. Bằng không hắn thê thảm rồi.
– Lão già này lại khó đối phó như vậy? Xem ra, ta quá xem thường bọn họ rồi. Cũng mai là cẩn thận, vẫn chưa làm ra hành động bất cẩn gì!- Hắn lạnh giọng, ánh mắt cũng trở nên lãnh đạm hơn.
Đến khi hắn quay trở về phòng, đợi hắn là Mộc Thùy với vẻ mặt lo lắng. Không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy cô ta cứ đi qua đi lại. Thấy hắn, vẻ mặt cô ta liền sáng rỡ lên. Một ngày hắn biến mất này, vì che giấu cho hắn mà cô ta chuyện gì cũng dám nói.
– Ngươi xuất hiện rồi, ngươi còn không xuất hiện. Ta còn không biết phải nói sao với phu nhân đây!- Mộc Thùy đi nhanh đến bên cạnh hắn, hối hả mà nói.
– Có chuyện gì sao?- Hắn thì lại bình tĩnh, chẳng gấp chẳng chậm mà hỏi.
– Cha mẹ đều đang tìm ngươi, sợ là ngươi xảy ra chuyện. Còn có chị nữa, đều đang rất lo lắng!- Mộc Thùy đem sự tình, nói rõ cho hắn biết.
– Chỉ vậy thôi à? Được rồi, để ta đi gặp bọn họ vậy. Xem cô kìa, đã lo lắng thành dạng gì rồi!- Hắn nghe xong, chẳng mấy là bận tâm, rồi bước ra khỏi phòng.
Vì không để cho bị nghi ngờ, hắn liền đến gặp Hoả phu nhân. Phải biết, trong một ngày hắn mất tích này. Người lo lắng nhất chính là bà ta. Bà ta cũng chỉ có đứa con trai này, yêu thương hết mực. Hoả Diện mà có chuyện gì, bà ta đau lòng đến chết mất.
– Nghe nói mẹ muốn tìm con, có chuyện gì sao mẹ?- Hắn vừa bước vào phòng của Hoả phu nhân, là đã cất tiếng trước.
– Con trai, một ngày hôm qua con đi đâu vậy? Làm mẹ lo lắng lắm có biết không hả? Con có làm sao không?- Hoả phu nhân vừa nhìn lấy hắn, liền bước nhanh đến cạnh hắn mà hỏi han.
– Con không sao, làm mẹ lo lắng rồi!- Hắn nhẹ giọng mà vỗ về lấy bà ta, tránh cho bà ta phát giác ra điểm bất thường.
– Nói như thế là tên mập nhà ngươi khỏi bệnh rồi à? Vậy ngươi phải tập bù một ngày mà ngươi lười biếng hôm qua đấy!- Hoả Vũ nghe tin hắn xuất hiện, liền tìm đến. Chưa gì hết đã muốn bắt hắn đi luyện công rồi.