Chương 84: Trở nên như vậy rồi
Đêm tối, hắn len lén mà đột nhập vào Thủy gia. Dựa theo kí ức của Thủy Tiên, hắn bước vào căn phòng của bà ta. Xoay cái chậu bông bên cạnh, chiếc giường liền động đậy, mở ra một cánh cửa thông xuống lòng đất.
Hắn bước vào, cánh cửa liền đóng lại. Bốn bề tối đen, hắn lại chẳng có chút sợ hãi nào cả, đi sâu vào trong. Mắt thấy là một chiếc bình nhỏ chạm khắc tinh xảo được đặt ở giữa. Có thể nhìn rõ bên trong, một màu xanh dương, ẩn chứa là sinh cơ dồi dào.
– Đây là bảo vật chấn gia của Thủy gia đó à? Thiên Hương Thủy Dịch, ừm, ta thay Thủy gia các ngươi bảo quản lấy vậy!- Hắn cầm nó trên tay, nhẹ cười đầy hài lòng.
– Ngươi là ai? Sao lại đột nhập vào đây?- Hắn còn chưa kịp cầm ấm tay, thì bất ngờ có một người xuất hiện. Thủy Hành, em gái của Thủy Tiên. Thực lực cũng không thua kém gì đối phương là mấy. Pháp Linh Sơ cấp, là người mạnh thứ hai của Thủy gia chỉ xếp sau Thủy Tiên.
Đối phương thấy hắn cầm trên tay là Thiên Hương Thủy Dịch, lời vừa dứt liền ra tay bắt lấy hắn. Hắn lách người mà tránh lấy, còn tiện tay mà ra đòn phản công. Hai bên giao chiêu, chẳng có chút nào là kém cạnh nhau cả.
– Tên trộm kia, ngươi còn không mau khôn hồn chịu trói. Trả lại bảo vật cho Thủy gia ta!- Thủy Hành gằn giọng, ánh mắt chết chóc mà nhìn hắn.
– Xì, không trả đấy, cô làm gì được ta? Cô nghĩ ai cũng ngu như cô à, bảo trả là trả?- Hắn cười khẩy, càng là trêu ngươi cô ta hơn nữa.
Biết không thể ở đây lâu, hắn dùng Huyết vụ mà che mắt đối phương. Rồi nhân cơ hội này mà chạy thoát. Thủy Hành cũng không kém, lập tức mà đuổi theo. Bảo vật chấn gia của bọn họ, không thể cứ thế mà để hắn lấy đi mất được.
– Người đâu, có kẻ đột nhập. Bắt lại cho ta!- Thủy Hành hét lớn, cho người truy bắt lấy hắn.
Giữa màn đêm đó, một thân ảnh thoát ẩn thoát hiện. Người của Thủy gia đuổi theo phía sau, ráo riết mà truy bắt lấy hắn. Đáng tiếc, tốc độ của hắn quá nhanh. Bọn họ khó lòng mà theo kịp. Chẳng mấy chốc đã mất dấu hắn kéo thấy đâu.
– Chạy mất rồi! Khốn kiếp, lại dám lấy mất bảo vật chấn gia của Thủy gia ta. Cho dù có đào ba tấc đất, ta cũng phải tìm ra ngươi!- Thủy Hành bị hắn trêu đùa như thế, bội phần mà căm phẫn.
Bên này, sau khi thoát khỏi Thủy gia. Hắn liền trốn về Hỏa gia, ai mà biết được. Kẻ trộm đó lại là Hoả Diện, lại là hắn, một kẻ tưởng chừng như vô hại. Một chuyến này đi, xem chừng cũng không tồi.
– Hoả Diện đi đâu sao mà đến giờ này vẫn chưa về? Vũ con, em con có làm sao không vậy?!- Hoả phu nhân mãi không thấy hắn đâu, lo lắng mà đi đi lại lại.
– Mẹ nó đừng lo, chắc con nó đang dạo chơi ở đâu ấy mà. Ta đã cho người tìm rồi, rất nhanh thôi sẽ có tin tức!- Hoả Tán trong lòng vẫn có lo lắng nhưng vẫn lựa lời mà an ủi lấy đối phương.
– Xin chào, ồ, có chuyện gì vui mà tụ tập ở đây đông đủ thế?- Đúng lúc này, hắn lại bước vào, thản nhiên như không.
– Diện, con về rồi! Con không sao chứ? Con làm mẹ lo quá đấy!- Hoả phu nhân chạy nhanh đến hắn, nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, quan tâm không thôi.
– Làm sao là làm sao? Con bình thường mà!- Hắn nghệch mặt ra, ngơ ngác mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Tên mập ngươi đi đâu mà giờ này mới về thế? Có biết là cả nhà lo lắng cho ngươi lắm không hả?- Hoả Vũ nhéo lấy tai hắn, bức cung mà tra hỏi.
– Ao ao ao, đau ta!!! Bà chị mà không đuổi đánh, ta phải chạy à?- Hắn nhăn mặt, rồi đem trách nhiệm đổ lên đầu cô ta.
– Tên mập nhà ngươi còn dám đổ chuyện này lên người ta, muốn chết sao?- Hoả Vũ nhéo chặt hơn nữa, nhéo hắn đến đỏ cả tai, kêu lên oai oái.
– Không sao là tốt rồi, hai đứa đừng cải nhau nữa. Khuya rồi, nghỉ ngơi đi!- Hoả phu nhân lên tiếng, hoà hoãn lại tình hình. Còn để bọn họ tiếp tục cự cải, thì e là con trai này của bà ta lại bị đánh cho bỏ chạy nữa mất.
– Bà chằn kia, không nghe thấy mẹ nói gì à? Còn không mau buông tai ta ra!- Hắn nghe thế, liền thoát khỏi tay Hoả Vũ, nhanh chân mà trốn về phòng. Còn để cô ta nhéo, cái tai này của hắn sứt ra mất.
– Đứa trẻ này, sao lại trở nên như vậy rồi?- Hoả phu nhân nhìn theo bóng lưng hắn, cảm thán thành lời.
– Không đúng… Cảm giác này là…- Nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, Hoả Tán như thể là cảm nhận được gì đó.
Sở dĩ hắn gấp gáp trở về phòng như vậy là bởi vì hắn có chuyện quan trọng cần phải làm. Đó là hấp thụ lấy Thiên Hương Thủy Dịch. Phệ Trùng sớm đã không nhịn mà muốn hấp thụ nó rồi. Vào phòng, hắn liền lập tức mà thả nó ra.
– Phệ Trùng, làm việc!
Có được Thiên Hương Thủy Dịch, vì tránh để đêm dài lắm mộng. Hắn nhanh chóng mà hấp thụ nó. So với Kim Thiền Bích Ngọc thì Thiên Hương Thủy Dịch dễ dàng hấp thụ hơn nhiều. Nó như một dòng nước mát, nhẹ nhàng mà ôm ấp lấy hắn vậy. Thoang thoảng còn là một hương thơm nhẹ.
Hắn có thể cảm nhận rõ, Niệm của hắn đang tịnh tiến thêm một bậc nữa. Ngoài ra, ở giữa bụng của hắn, lại đang có thứ gì đó dần hình thành. Cảm giác ấm nóng ngày một càng rõ ràng hơn. Cùng với đó là một cảm giác dễ chịu không thôi.
Thì ngay lúc này, Mộc Thùy lại bước vào. Cô ta nhìn hắn thế kia, xung quanh là một mảng đen. Lại chẳng để tâm tới, rồi cứ thế trải chăn xuống đất mà nằm. Đối với cô ta mà nói, chuyện của hắn cô ta chẳng muốn dính dáng gì tới cả.
Chỉ là hắn không chú ý đến, Thiên Hương Thủy Dịch lại chủ động tách ra một phần, rồi đi vào trong người Mộc Thùy. Cứ như thế, thứ mà hắn vất vả có được. Lại được cô ta dễ dàng được hời.
– Gì vậy? Thiên Hương Thủy Dịch sao lại chủ động để cô ta hấp thụ thế kia?!- Hắn mở mắt ra, đầy nghi hoặc mà nhìn cô ta. Rồi tiến lại gần mà quan sát.
– Người làm gì thế?- Mộc Thùy bất ngờ mở mắt ra, thấy hắn áp sát mình không quá ba phân, cô ta liền đẩy hắn ra.
– Làm gì? Không phải mẹ ta muốn có cháu bồng sao? Ta đang làm đây!- Hắn cười lạnh một cái, rồi đưa tay mà nâng lấy cằm cô ta lên.
– Ngươi… Buông ta ra! Ta la lên đấy!- Mộc Thùy ra sức chống cự, không cho hắn chạm vào người mình. Nhưng đó cũng chỉ là chống cự trong vô ích.
– La lên, đùa cái kiểu gì thế? Đây là Hoả gia, ta là Hoả Diện, cô là vợ ta. Cô nghĩ cô la lên sẽ có người cứu cô à? Vả lại, đây cũng là chuyện mà cô nên làm!- Hắn vuốt nhẹ má đối phương, rồi lại áp sát hơn nữa.
– Đừng!- Mộc Thùy nhắm chặt mắt, hai hàng lệ rơi.
– Khóc à? Cô nghĩ khóc có tác dụng sao? Nó mà có tác dụng thì người ta đâu có liều mạng tu luyện làm gì. Ta cũng đâu cần phải trở thành cái ‘bộ dạng’ này. Nó chỉ càng khiến cô trở nên yếu đuối hơn mà thôi!- Hắn trầm giọng, nét mặt cũng trở nên hung hăng hơn.
Sáng hôm sau, qua một đêm thăm dò đó. Mộc Thùy không mảnh vải che thân mà nằm trên giường, vẻ mặt đầy sự bất cam. Còn hắn thì lại hài lòng mà ngồi dậy, không biết vì sao cả Niệm và Khí của hắn lại có biến hoá rất lớn.
– Cô ta nhìn ta bằng ánh mắt thù địch đó làm gì? Ta ăn thịt cô à? Ta chỉ ‘ăn’ cô thôi!- Hắn nham nhở mà nói, rồi đưa tay sờ lấy tóc của cô ta, hít một hơi, vẻ mặt không khỏi thoả mãn. Trông rõ là cầm thú. Chỉ là cô ta, lại không có bất kì phản ứng nào cả.
– Ta đi đứng tấn đây! Cô tự mình mà lo liệu lấy đi!- Mãi lại thấy cô ta không trả lời, hắn chỉ đành ngồi dậy, thay lấy quần áo. Rồi thong dong mà rời đi, để lại đây Mộc Thùy ngổn ngang với vô vàn cảm xúc. Hơn thảy, là một loại cảm giác bất lực.