Chương 81: Bên trong tầng hầm
Cũng từ đó, mối quan hệ của bọn họ cực kì khắn khít. Những lúc rảnh, Mộc Thùy đều sẽ tìm đến Lã Trọng mà chơi cùng. Không thì là Lã Trọng tìm đến cô ta mà trò chuyện. Lâu dần, tình cảm của bọn họ ngày càng trở nên thắm thiết.
– Vậy sau này lớn lên, em sẽ gả cho anh nhé?- Lã Trọng lấy hết can đảm, nói lời tỏ tình với cô ta.
– Ừm…- Mộc Thùy cúi nhẹ đầu, e thẹn mà nói. Rồi nhanh chân mà chạy đi mất.
Cứ ngỡ đó là một chuyện tình đẹp. Cho đến một ngày, Mộc Thùy đến tuổi cập kê. Cô ta càng lớn càng xinh xắn, càng động lòng người. Nhưng thứ chờ đón cô ta là một cuộc đời, không do cô ta quyết định.
Thân phận hai người bọn họ khác biệt, Mộc Thùy sinh trong quyền quý, lại không có quyền quyết định cuộc đời của mình. Lã Trọng là thân cơ hèn, dựa vào một thân học giả, sao có thể trèo cao được.
– Mộc Thùy, Hoả gia đưa sính lễ đến cầu thân rồi. Con chuẩn bị đi, ít hôm nữa sẽ gả qua đó!- Mộc Đông ngồi tại giữa sảnh, nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt mà nói. Nhưng lời này, lại như dao cứa vào tim cô ta vậy.
– Cái gì? Nhưng con không thích Hoả Diện, sao lại bắt con gả qua đó?- Mộc Thùy nghe như sét đánh ngang tai, khó mà chấp nhận được chuyện này. Muốn phản kháng nhưng không biết phải làm sao mà phản kháng với số phận mình.
– Không có nhưng nhị gì cả, cha mẹ đặt đâu thì con ngồi đó. Ngươi đừng quên, ngươi là ăn cơm nhà nào mà lớn lên. Hi sinh vì Mộc gia, đó là nghĩa vụ của ngươi!- Ngọc Hoa thấy cô ta phản đối, liền lấy Mộc gia mà áp đặt lấy cô ta.
– Con không nghĩ cho mình nhưng phải nghĩ cho em mình, con muốn nó phải chịu khổ sao?!- Bọn họ lại lấy Mộc Khôi ra mà uy hiếp, ép cô phải gả. Cô ta không gả là không được. Mộc Khôi trước đó còn trúng phải kịch độc, cô ta không muốn em mình một lần nữa gặp phải nguy hiểm.
– Lã Trọng… Xin lỗi!- Mộc Thùy cắn răng mà chấp nhận, đây chính là vận mệnh trói buộc của cô ta.
Trở lại với thực tại, sau khi chia tay Lã Trọng trong không vui. Mộc Thùy bần thần mà ra về, về với Hoả gia. Nơi giờ là nhà của cô ta. Dù muốn hay không đây cũng là số phận của cô ta, cô ta cũng chỉ có thể cam chịu.
– Con mới vừa đi đâu về thế?- Hoả phu nhân sớm đã ngồi đợi cô ta, vừa thấy cô ta trở về, liền gằn giọng mà hỏi lấy.
– Dạ… Gặp một người bạn ạ!- Mộc Thùy ấp úng, e dè mà đáp lời.
– Con nên nhớ, con là con dâu của Hoả gia, là vợ của Hoả Diện. Những ai nên gặp và những ai không nên gặp, con phải rõ. Mẹ không muốn người khác bàn tán về con đâu. Đừng làm bà già này phải trở nên nghiêm khắc!- Hoả phu nhân không phải không biết cô ta đi đâu, chỉ là không muốn làm lớn chuyện. Bởi vì bà ta biết, đứa con trai của bà ta rất yêu thích đứa con dâu này. Bà ta là vì lo nghĩ cho con trai mình mới không làm khó cô ta.
– Vâng, con biết rồi, thưa mẹ!- Mộc Thùy gật đầu, chỉ có thể nghe theo.
– À, mà có điều này mẹ quên nói với con. Hai ông bà già này muốn có cháu bồng rồi, con dự liệu mà sắp xếp đi!- Trước khi đi, Hoả phu nhân không quên ẩn ý nhắc nhở lấy cô ta.
Mộc Thùy biết, bản thân trong Hoả gia cũng không có địa vị gì. Nếu như không phải có sự yêu thương của Hoả phu nhân, thì địa vị của cô ta cũng không khác gì người hầu là mấy. Mà điều này, hết thảy đều đến từ Hoả Diện mà có.
– Mặt sao lại chù ụ một đống ra đó rồi? Sao ta thấy không lúc nào là cô vui hết vậy?- Tại phòng ngủ của bọn họ, hắn thấy cô ta bí xị ngồi đó, thuận miệng mà hỏi lấy.
– Hoả phu nhân bảo muốn có cháu bồng, nói ta là nên cố gắng!- Mộc Thùy đem lời của đối phương, nói lại một lượt.
– Thì cô kiếm đứa cháu để cho bà ta bồng đi, vậy mà cũng xụ mặt ra cho được!- Hắn nói lời bông đùa, trêu ghẹo lấy cô ta.
– Ngươi là không hiểu hay là giả vờ không hiểu vậy?- Mộc Thùy bị hắn trêu chọc, thẹn quá mà hoá giận. Lườm mắt nhìn hắn một cái.
– Ta tất nhiên là hiểu rồi nhưng mà cô có chắc là cô muốn không? Cái dáng vẻ này, ta soi gương ta còn nhìn không nổi nữa cơ mà. Cô suy nghĩ cho kĩ đi rồi hả nói tới ta!- Hắn nằm ngã lên giường, khoan thai mà nói. Nhưng lời này, lại khiến cho cô ta không khỏi suy ngẫm. Là tuân theo mệnh lệnh, chấp nhận số phận. Hay là… Là… Là gì cô ta cũng không biết.
Những ngày này, Hoả gia cực kì bận rộn. Than thì lui lui tới tới, vác theo một cái bao tải, dáng vẻ lén la lén lút. Hắn liền âm thầm mà theo dõi lấy, phát hiện ra dưới Hoả gia này còn có một cái tầng hầm. Nếu như không phải có đối phương dẫn đường, hắn sợ là cũng khó mà phát hiện ra.
Càng đi vào sâu, hắn như cảm nhận rõ ở phía trước có người. Truyền đến là tiếng khóc yếu ớt của trẻ em. Không chỉ một mà có rất nhiều. Mơ hồ ở phía trước, là bóng dáng của một người trưởng thành đang đứng.
– Huhu, mẹ ơi, mẹ ơi!
– Cống phẩm thế nào rồi?- Từ trong bóng tối hiện thân, hóa ra người đó là Hoả Tán.
– Bẩm lão gia, số lượng đã bắt đủ rồi ạ!- Than đặt bao tải xuống một bên, cúi người, chấp tay cung kính. Rồi mở bao tải ra, bên trong là một bé trai chỉ tầm 6 tuổi, đang hôn mê bất tỉnh.
– Được rồi, ngươi lui đi. Nhớ lấy, chuyện này đừng để cho ai biết!- Hoả Tán nghe vậy, phất tay cho đối phương lui.- À, hỏi Hoả Diện thử xem, nó có còn thích không? Bắt một đứa xinh xắn đem đến cho nó đi!
– Cái này, thiếu gia từ lâu đã không thích nữa rồi!- Than chần chừ.- Xin cho tiểu nhân mạo muội hỏi một câu. Thiếu gia và tiểu thư đều đã không còn nhỏ rồi, sớm hay muộn gì cũng nên biết chuyện này. Ngài tại sao lại còn che giấu bọn họ?
– Giờ vẫn chưa phải lúc, Hoả Vũ thì tâm tư đơn thuần, một lòng chỉ có tu luyện. Còn Hoả Diện thì quá vô năng rồi, cả ngày chỉ biết lười nhác. Nhưng mà gần đây, biểu hiện cũng không tồi. Đợi thêm một khoảng thời gian nữa vậy, đợi đến khi nào thích hợp. Ta tự mình sẽ nói cho bọn nó biết sau. Dù sao loại chuyện này, cũng chẳng quang minh chính đại gì!- Hoả Tán ánh mắt xa xăm, đôi phần trầm tư.
Hắn núp ở một góc, hết thảy đều nghe rõ. Nhưng đây không phải là điều mà hắn cần biết. Thứ hắn muốn biết, là có hai chuyện. Một là bảo vật chấn gia lão ta để ở đâu, hai là cống phẩm này dùng để làm gì. Về sau phải tìm cơ hội làm rõ chuyện này mới được.
Sau khi Than rời đi, chỉ thấy Hoả Tán đứng đó. Nhìn đám trẻ một hồi lâu, khuôn mặt lão ta lộ rõ sự áy náy. Nếu như không phải vì sự phát triển phồn vinh của gia tộc, lão ta cũng không cần phải như này.
– Vì Hoả gia, chỉ đành hi sinh các ngươi vậy. Các ngươi có trách là trách thế đạo này, đừng trách ta. Những ngày này, ta sẽ cố gắng đối xử tốt với các ngươi vậy!- Hoả Tán lãnh đạm mà nói, nghe ra còn là có chút bất đắc dĩ.
Đợi cho Hoả Tán cũng rời đi, hắn mới dám đến gần, xem xét tình hình. Giữa đám đông đó, lại có một khuôn mặt thân quen. Hắn lúc này mới nhìn kĩ đứa bé đó, đây không phải là bé gái tên Mận ở Bãi Tha Ma đó sao. Chỉ là không biết tại vì sao lại bị bắt đến đây rồi.
Nhưng đó không phải là điều mà hắn bận tâm tới, thứ hắn cần là bảo vật. Nhưng ở đây ngoại trừ mấy đứa trẻ này ra thì không có gì nữa cả. Đa phần bọn chúng đều ngất xỉu, không thì cũng là thần trí mơ màng. Trạng thái nửa tỉnh nửa mê nhưng miệng thì lại luôn nhắc đến hai từ ‘Mẹ ơi!’
Hắn chỉ đành thả lên người bé gái tên Mận đó một con trùng nhỏ, rồi rời đi. Đợi sau này có cơ hội, tiếp tục mà thăm dò vậy. Dù sao thứ hắn không thiếu nhất hiện tại chính là thời gian. Bây giờ thì không thể gấp được, gấp gấp là hại thân.