Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
deu-sung-nu-chu-cai-kia-phan-phai-nu-ma-dau-ta-om-di.jpg

Đều Sủng Nữ Chủ? Cái Kia Phản Phái Nữ Ma Đầu Ta Ôm Đi

Tháng 2 3, 2026
Chương 487: Cơ sở luyện đan thuật Chương 486: Tam hoàng tử!
sieu-thu-nguyen-cong-hoi.jpg

Siêu Thứ Nguyên Công Hội

Tháng 1 8, 2026
Chương 330 : Shokugeki no Soma thế giới người quen biết cũ Chương 329 : Tên là Lý Tuyết Trúc nhân tài mới nổi?
van-gioi-thu-mon-nhan.jpg

Vạn Giới Thủ Môn Nhân

Tháng mười một 28, 2025
Chương 705: Tương lai của hắn (cuối cùng) (2) Chương 705: Tương lai của hắn (cuối cùng) (1)
toan-dan-lanh-chua-ta-co-the-de-binh-chung-vo-han-tien-hoa

Toàn Dân Lãnh Chúa, Ta Có Thể Để Binh Chủng Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 2 6, 2026
Chương 971: Cung Khung đột phá Chương 970: Quản lý lĩnh dân
tra-vi-yeu-duong-thuong-ngay.jpg

Trà Vị Yêu Đương Thường Ngày

Tháng 2 1, 2025
Chương 3. Sách mới đã tuyên bố, các huynh đệ bay lên! Chương 350. Ngày mai đàm luận: Cùng ngươi đi xem toàn thế giới tuyết
danh-dau-1000-ty-tu-choi-hoa-khoi-bieu-lo.jpg

Đánh Dấu 1000 Tỷ: Từ Chối Hoa Khôi Biểu Lộ

Tháng 1 21, 2025
Chương 541. Đại kết cục Chương 540. Hệ thống tróc ra
trieu-hoan-thanh-nhan.jpg

Triệu Hoán Thánh Nhân

Tháng 2 1, 2025
Chương 256. Thánh Nhân ra, thiên hạ định Chương 255. Đế Tuấn chết
vo-dao-truong-sinh-gia-thiet-muc-tieu-lien-co-the-hoan-thanh.jpg

Võ Đạo Trường Sinh: Giả Thiết Mục Tiêu Liền Có Thể Hoàn Thành

Tháng 2 4, 2025
Chương 206. Sách mới 《 Trường sinh từ Tam Tự kinh bắt đầu 》 bên trong ký đã qua, đại gia có thể đi đầu tư một chút kiếm chút tệ đọc sách Chương 205. Thương nguyên tổ sư
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 80: Lã Trọng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 80: Lã Trọng

Tại một quán ăn nào đó, Mộc Thùy mang dáng vẻ lén lút mà bước vào, không quên ngó trước mà nhìn sau. Trong phòng, là Lã Trọng đang ngồi đợi cô ta. Hai người bọn họ đây là đang lén lút ‘tư tình’ gặp nhau.

– Mộc Thùy, em đến rồi, ngồi xuống đi!- Thấy cô ta đến, Lã Trọng liền đứng bật dậy mà nhiệt tình tiếp đón.

– Lã Trọng, không phải ta đã nói rồi sao? Chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa, sau này vẫn là không nên gặp đi. Ngươi đừng tìm ta nữa!- Mộc Thùy thì lại lạnh lùng, ảm đạm mà nói.

– Em đừng phũ phàng thế chứ? Có phải là tên mập đó đã làm gì em rồi không?- Lã Trọng nắm lấy bàn tay cô ta, thâm tình không sao kể xiết.

– Xin lỗi, ta giờ đã là người có chồng. Chúng ta không thể như trước đây được nữa!- Mộc Thùy rụt tay lại, lảng tránh đối phương.

– Ha, ngày đó không phải chúng ta đã từng thề nguyền bên nhau sao? Giờ em lại như này, em nhẫn tâm quên hết quá khứ ư?- Lã Trọng giọng run run, còn gì đau đớn người mình từng thương nói ra những lời này.

Sáu năm về trước, lúc mà Mộc Thùy 11 12 tuổi gì đó. Lúc này, ở Mộc gia, địa vị cô ta cực thấp, không khác gì người hầu là mấy. Phải làm đủ thứ công việc, mới đổi được chén cơm qua ngày. Trong một lần đi chợ, cô ta vô tình mà quen biết đối phương.

– Này, nói cho ngươi biết, bọn ta thích đánh ngươi thì đã làm sao? Cái tên quỷ nghèo nhà ngươi còn dám phản kháng, đánh chết cho ta!- Kim Khang, lúc này chỉ mới vừa 13 14 tuổi. Dẫn đầu một đám trẻ bắt nạt lấy một đứa trẻ khác. Mà đứa trẻ đó, quần áo thì rách rưới. Bị đánh cho tả tơi, vô lực mà chống trả.

– Các ngươi làm gì thế? Sao lại ức hiếp người khác thế này?- Mộc Thùy đi ngang qua, vô tình nhìn thấy. Liền lên tiếng mà bảo vệ lấy lẽ phải.

– Đây là chuyện của ta, cần cô xen vào à? Có tin là ngay cả cô ta cũng đánh hay không? Con hoang!- Kim Khang hênh hoang mà không xem cô ta ra gì, thậm chí là buông lời sỉ vả lấy cô ta.

– Ngươi…- Mộc Thùy nhịn không nổi nữa, dẫu biết là sẽ bị phạt vẫn lao lên mà đánh. Gì cũng có thể nhịn nhưng không được mắng cô ta là con hoang.

Cả một đám trẻ đó, đều bị cô ta đánh cho tan tác. Người tuy nhỏ con nhưng sức chiến đấu lại cực lớn. Nắm tóc, xé áo chẳng ai làm lại cô ta cả. Dù sao Mộc Thùy cũng làm không ít việc nặng, đám công tử bột này sao có thể là đối thủ.

– Cô chờ đó cho ta, thù này ta nhớ kĩ rồi!- Kim Khang te tua mà bỏ chạy, trước khi chạy còn không quên đe dọa lấy mấy câu.

– Ngươi không sao chứ? Sao lại bị bọn họ ức hiếp thành cái bộ dạng này rồi?- Sau khi đuổi đám người bọn họ đi, Mộc Thùy nhìn tới đứa trẻ kia, rồi quan tâm lấy.

– Ta là Lã Trọng, cảm ơn tiểu cô nương giúp đỡ!- Đối phương lom khom đứng dậy, chấp tay cúi người mà cảm tạ. Nhìn dáng vẻ, còn là có chút học thức.

– Không có gì, vậy ngươi tự lo lấy đi, ta đi trước đây!- Mộc Thùy thấy đối phương không sao, liền nhanh chóng mà rời đi. Cô ta còn có việc phải làm, không thể chậm trễ được.

Nhưng chờ đợi cô ta ở Mộc gia, là cơn thịnh nộ của Ngọc Hoa. Kim phu nhân biết Kim Khang bị Mộc Thùy đánh, liền đến Mộc gia mà hỏi tội. Con vàng con bạc của người ta, mà bọn họ lại dám đánh. Náo loạn hết một phen ở Mộc gia, khó lắm mới có thể tiễn được đối phương đi. Cơn giận này, bà ta sao có thể nuốt trôi.

– Thứ nghiệt chủng này, mày ở ngoài lại dám đánh Kim Khang. Có biết là người ta đến đây mắng ta không hả?!- Ngọc Hoa vừa thấy Mộc Thùy về, đã chửi rủa lấy. Bà ta sớm đã không ưa gì Mộc Thùy, chỉ chờ cô ta mắc sai lầm mà trừng phạt. Đây chính là một cơ hội tốt. Thậm chí còn có thể nhân cơ hội này đuổi cô ta ra khỏi nhà.

– Là tên đó mắng ta trước…- Mộc Thùy còn muốn giải thích gì đó nhưng đối phương nào đâu có nghe, ‘chát’ một tiếng đã giáng cho cô ta một bạt tay đau điếng.

– Mắng mày thì đã làm sao? Thứ nghiệt chủng này, chẳng được cái tích sự gì cả. Ta vốn dĩ nên chôn ngươi cùng với mẹ ngươi mới phải. Nuôi chỉ tốn cơm tốn gạo!- Đánh xong, Ngọc Hoa liền buông lời cay nghiệt.

– Không được mắng mẹ ta!- Mộc Thùy lao tới, cắn mạnh vào người bà ta. Cắn xong cô ta liền xoay người bỏ chạy, sợ là chậm một giây thôi, liền sẽ bị bà ta bắt lại, lại được phen ốm đòn.

– Người đâu, bắt con nhỏ đó lại cho ta!- Ngọc Hoa tức điên lên, liền cho người đuổi bắt lấy cô ta. Nhưng cô ta chạy đã mất hút, bọn họ muốn đuổi cũng đuổi không kịp.

– Có chuyện gì mà ồn ào thế?- Đúng lúc này, Mộc Đông lại xuất hiện. Là nghe thấy tiếng ồn nên mới đến xem sao.

– Ngươi xem, đứa con hoang của ngươi cắn ta này!- Ngọc Hoa giơ cánh tay mình ra, in hằn lên đó là dấu răng đỏ chót.

– Được rồi, đừng ồn ào nữa. Bà cứ như này mãi, là muốn cái nhà này xào xáo không yên mới chịu hay sao?!- Mộc Đông đối với chuyện này, sớm đã quá quen. Nhưng lại không làm được gì, đây là do lão ta làm ra, lão ta còn có thể làm được gì.

Tại một góc phố nào đó, Mộc Thùy ngồi cuộn người. Nhìn dòng người qua lại, lòng cô ta ngổn ngang đầy cảm xúc. Trước đó mẹ cô ta còn, cuộc sống cô ta cũng không tệ đến nổi này. Chỉ đáng tiếc là, mẹ cô ta mất quá sớm. Bất hạnh cũng theo đó mà dồn dập ập đến với thân hình nhỏ bé này.

– Cô là… Ân nhân! Sao cô lại ngồi ở đây rồi?- Thấy bóng dáng quen thuộc, Lã Trọng bước đến mà xem sao. Không ngờ tới lại là cô gái cứu mình ban nãy.

– Không có chuyện gì!- Mộc Thùy cúi nhẹ mà lắc đầu, chuyện nhà của cô ta, cô ta vẫn là không muốn người khác biết tới.

– Ta phải trở về thôi, em ta còn ở đó. Ta mà không trở về, bà ta lại hành hạ nó mất!- Mộc Thùy nhanh chóng rời đi, lủi thủi mà ra về. Lã Trọng cũng không biết nói gì thêm, lặng nhìn cô ta.

Tại Mộc gia, tiếng trẻ em khóc vang vọng khắp nơi. Mộc Thùy như nhận ra gì đấy, chạy nhanh tới nhà chính. Không ngoài dự đoán của cô ta, là em cô ta đang ngồi khóc tại đây. Mộc Khôi lúc này, cũng chỉ mới 2 3 tuổi, mặc mỗi chiếc áo yếm trên người, khóc khan cả tiếng. Mà Ngọc Hoa thì lại đang ngồi đó với vẻ mặt vô cảm.

– Biết về rồi à?- Thấy cô ta xuất hiện, Ngọc Hoa lạnh giọng mà cất tiếng trước.

– Bà già độc ác, bà làm gì em ta rồi?- Mộc Thùy ôm lấy em mình, ánh mắt đầy giận dữ mà nhìn đối phương.

– Làm gì? Ngươi còn không về, đứa em trai này phải thay ngươi chịu tội rồi. Cũng mai là ngươi về kịp đấy!- Ngọc Hoa đay nghiến mà nói, chẳng còn chút tính người nào cả.

Tối đó, chỉ biết cô ta đã phải trải qua một trận đòn roi rất ác liệt. Thương tích đầy người, không thể xuống giường trong vòng ba ngày. Phải đến ba ngày sau, Lã Trọng mới gặp lại Mộc Thùy. Trông dáng vẻ của cô ta, còn là có chút mệt mỏi. Khuôn mặt trắng bệt, phần nào kém sắc.

– Tiểu cô nương, cô làm sao thế?!- Lã Trọng lo lắng, ân cần mà hỏi han lấy cô ta. Ba ngày qua, y đều đứng tại chỗ cũ mà đợi cô ta. Mãi mới thấy cô ta xuất hiện, lòng y không khỏi vui mừng.

– Không sao!- Mộc Thùy cúi mặt xuống, nhỏ giọng mà nói.

– Ta có thứ này hay lắm, xem nè!- Thấy đối phương rũ rượi, Lã Trọng chua xót. Liền lấy ra một cào cào bằng lá, đưa đến trước mặt, dỗ cho đối phương vui.

– Đây là…- Tức thì, mệt mỏi của Mộc Thùy đều biến mất. Khó lắm mới nở ra được nụ cười.

– Nó là cào cào lá, thứ này chơi rất vui. Tặng cho tiểu cô nương vậy, xem như là quà báo đáp!- Lã Trọng thấy cô ta cười, bản thân cũng bất giác mà cười theo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-qua-thi-khoa-cu-khong-ta-truc-tiep-duong-chu-giam-khao
Xuyên Qua Thi Khoa Cử? Không, Ta Trực Tiếp Đương Chủ Giám Khảo
Tháng mười một 25, 2025
tam-quoc-trieu-van-chi-bat-dau-cuoi-dieu-thuyen.jpg
Tam Quốc Triệu Vân Chi Bắt Đầu Cưới Điêu Thuyền
Tháng 1 24, 2025
ta-o-suoi-vang-lam-giao-chu.jpg
Ta Ở Suối Vàng Làm Giáo Chủ
Tháng 2 24, 2025
gia-mao-doi-thu-hai-xong-quan-truong
Giả Mạo Đời Thứ Hai Xông Quan Trường
Tháng 2 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP