Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
song-lai-thoi-nien-thieu-day-bien-dong

Sống Lại Thời Niên Thiếu Đầy Biến Động

Tháng 10 27, 2025
Chương 768 : Trở về (xong) 【 hết trọn bộ ] (2/2) (phần 2/2) Chương 768 : Trở về (xong) 【 hết trọn bộ ] (2/2) (phần 1/2)
danh-dau-muoi-van-nam-che-tao-chu-thien-vo-thuong-gia-toc

Đánh Dấu Mười Vạn Năm, Chế Tạo Chư Thiên Vô Thượng Gia Tộc

Tháng 10 30, 2025
Chương 467: Đại kết cục, tự sáng tạo cảnh giới, chung yên chi thần Chương 466: Kết cục ( Một ) (2)
nguoi-tai-hai-tac-bat-dau-dong-vai-akatsuki-to-chuc.jpg

Người Tại Hải Tặc, Bắt Đầu Đóng Vai Akatsuki Tổ Chức

Tháng 1 20, 2025
Chương 116. Hải tặc thời đại kết thúc Chương 115. Pain, phá hủy thánh địa Mariejois
tan-the-chi-sieu-thi-he-thong.jpg

Tận Thế Chi Siêu Thị Hệ Thống

Tháng 1 24, 2025
Chương 51. Chương cuối Chương 50. Quyết chiến (2)
nguoi-nuoi-cho-tu-tien-sinh-hoat.jpg

Người Nuôi Chó Tu Tiên Sinh Hoạt

Tháng 1 20, 2025
Chương 376. Đại kết cục (2) Chương 375. Đại kết cục (1)
ta-pinduoduo-de-cu-tat-ca-deu-la-hang-that

Ta Pinduoduo Đề Cử Tất Cả Đều Là Hàng Thật

Tháng 12 26, 2025
Chương 140: Ngươi không phải ta công cụ, ngươi là ta tạo ra đến kỳ tích Chương 139: Nàng bắt đầu quản trương mục
ta-mo-co-nhi-vien-nguoi-deu-la-the-gioi-manh-nhat

Ta Mở Cô Nhi Viện, Người Đều Là Thế Giới Mạnh Nhất

Tháng mười một 24, 2025
Chương 133: Đại kết cục Chương 132: Ngươi là chính nghĩa đồng bạn?
nho-nha-hien-hoa-ta-khong-phai-ma-dau.jpg

Nho Nhã Hiền Hoà Ta Không Phải Ma Đầu

Tháng 1 20, 2025
Chương 338. Kết thúc! Chương 337. Được ngươi đạo, tru tâm của ngươi!
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 79: Trần Thắng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 79: Trần Thắng

Đêm đến, sau cuộc vui, hắn về phòng mà tu luyện Huyết Hành Quyết. Hắn đã để lộ ra sơ hở rồi, hắn cần phải nhanh chóng trở nên mạnh hơn. Bằng không đợi cho đến khi bị phát hiện ra, phiền phức sẽ không nhỏ. Nếu như không phải thực lực không bằng người, hắn cũng đâu cần như này.

– Ngươi có thể… Dạy ta làm sao để trở nên mạnh hơn được không?- Mộc Thùy bước vào, e dè mà hỏi nhỏ hắn.

– Sao? Cô muốn học à?- Hắn chầm chậm mở mắt ra, huyết khí xung quanh liền tan biến đi.

– Đúng vậy! Ta muốn trở nên mạnh hơn, chỉ khi mạnh hơn ta mới có thể bảo vệ em trai của mình!- Mộc Thùy siết chặt hai bàn tay, vẻ mặt thì mười phần kiên định mà nói.

– Dạy cô cũng được thôi, nhưng mà những thứ ta học đều là dùng để giết người. Cô có chắc là muốn học không?- Hắn trầm giọng xuống, sát khí lộ rõ. Khiến cho cô ta bất giác mà lạnh người.

– Cái này…- Mộc Thùy chần chừ, bị hắn dọa cho không dám nói tiếp.

– Bằng không, cô theo ta đứng tấn đi. Không ít thì nhiều gì cũng nâng cao được thực lực. Tuy rằng hơi cực một chút nhưng nói chung là cũng ổn!- Hắn thấy cô ta lưỡng lự, liền biết là cô ta không dám. Dù sao con đường này, không phải là ai cũng có thể đi.

Sáng hôm sau, trời chỉ vừa mới nhú, là hắn đã cùng với Mộc Thùy đứng tấn rồi. Chỉ là mới vừa đứng hơn nửa tiếng thôi, cô ta đã đổ đầy mồ hôi, chân tay bủn rủn. Một cô gái yếu đuối như cô ta lại có thể kiên trì đến mức độ này, cũng đã là kiên cường lắm rồi.

– Em dâu, đừng đứng nữa. Lại đây ăn ít bánh đi!- Hoả Vũ đem đến một dĩa bánh ngọt, nhẹ giọng mà gọi đối phương. Mộc Thùy bước chân run rẩy mà đi đến.

– Có mệt không? Em chỉ cần đứng nửa canh giờ là được rồi, không cần phải đứng hai canh giờ như nó đâu!- Hoả Vũ nhìn mà thương xót, đau lòng khôn nguôi.

– Không sao đâu chị, em chịu được!- Mặc dù như thế, Mộc Thùy vẫn cố mạnh miệng cho được.

– Way, sao thiên vị quá vậy? Ta mới là em trai ruột của bà đấy, bà chằn!- Hắn thấy thế, liền giả vờ mà ghen tị.

– Nói nhiều thế, ngươi có tin là ta đánh ngươi không hả?- Hoả Vũ lườm mắt nhìn hắn, ánh mắt ấy khiến hắn rợn người.

– Hừ, chỉ biết ức hiếp ta là giỏi!- Hắn bĩu môi, tiếp tục mà chuyên tâm đứng tấn. Thực ra, việc đứng tấn này ngoài việc rèn luyện Lực ra nó còn ôn dưỡng Khí. Hắn có thể cảm nhận rõ, ở giữa bụng của hắn. Đang hình thành một dòng ấm nóng, không rõ đó là gì nhưng cảm giác mà nó mang lại, cực kì dễ chịu.

– Mộc Thùy, Hoả Diện đối với em có tốt không?- Hắn thì đứng sống đứng chết, bọn họ bên này thì trò chuyện vui vẻ với nhau. Hoả Vũ còn là quan tâm cô ta không ít.

– Cũng được… Chị ạ!- Mộc Thùy ngập ngừng, rồi gật đầu, cũng không thể nói xấu hắn được.

– Hai đứa lấy nhau lâu thế, sao còn chưa có động tĩnh gì thế?- Hoả Vũ nói nhỏ, đầy hiếu kì mà nhìn đối phương.

– Chuyện này… Cái này…- Mộc Thùy không biết phải giải thích làm sao cho phải, giữa cô ta và hắn chẳng có gì thì làm sao có động tĩnh gì được.

– Ta còn không gấp, bà chị gấp gì chứ? Kết hôn được bao lâu mà đòi có con!- Hắn bước đến, thay cô ta mà giải vây.

– Ngươi sao không đứng tấn đi, lại đây làm gì? Định lười biếng à?- Hoả Vũ bị hắn móc mỉa, tức lắm nhưng vẫn cố nhịn lấy. Nể tình hắn mới vừa lập công nên cô ta không muốn chấp nhất với hắn.

– Sao, thẹn quá hóa giận à?- Hắn thì lại nghênh mặt ra, được đà mà lấn tới.- Bà chị còn chưa kết hôn thì sao mà biết được. Lo mà kết hôn đi, bớt xía vào chuyện của người ta lại. Chuyện của ta không cần bà chị đây phải bận tâm!

– Nói gì thế? Muốn tạo phản à?- Hoả Vũ nhéo lấy tai hắn, đàn áp một cách dã man. Theo đó là từng tiếng hét thống khổ vang trời vang lên. Muốn nhịn cũng nhịn không được với hắn.

Ngày tháng qua đi, không khỏi bình lặng. Cũng cùng với đó, thực lực của hắn cũng dần trở nên mạnh hơn. Nhưng hắn chưa từng từ bỏ ý định với bảo vật chấn gia của Hoả gia. Chỉ thiếu một chút nữa là hắn đột phá cấp Linh, đợi hắn đột phá đến cấp Linh thì mọi chuyện đều dễ.

– Cống phẩm các ngươi đã chuẩn bị đầy đủ chưa?- Giữa đại sảnh, một người ngồi tại ghế gia chủ, quần áo trên người rõ là sang trọng. Đai ngọc ở thắt lưng, mặc là lụa gấm tơ tằm. Vẻ mặt thì cao ngạo, hoàn toàn không xem ai ra gì. Trần Thắng, người đến từ Nội Thành.

– Bẩm, tất cả đều đã chuẩn bị xong. Xin mời ngài xem qua!- Hoả gia chủ đứng bên cạnh, còn là khúm núm trước đối phương. Theo lời đối phương nói mà lấy ra vô số rương châu báu.

– Ừm, cũng không tồi!- Nhìn vào vô số rương bảo vật đó, Trần Thắng gật đầu hài lòng.

(Đó là ai thế? Sao lão cha hờ của ta lại cung kính thế kia?) Hắn vô tình mà đi ngang qua, liền núp ở một góc, quan sát lấy tình hình. Lục lọi trong kí ức của Hoả Diện, hắn mơ hồ mà biết được một số chuyện.

Đối phương là người Nội Thành, đối với người Ngoại Thành mà nói. Đó đã là tồn tại không thể chọc vào rồi. Chỉ có thể tuân theo, không thể phản kháng. Nhưng đổi lại, chỉ cần ngoan ngoãn nghe theo, lợi ích nhận được cũng không nhỏ.

Mỗi năm, năm gia tộc lớn của Ngoại Thành đều phải nộp cống phẩm cho người trong Nội Thành. Mà cái gọi là cống phẩm này, không chỉ tiền tài, ngọc ngà châu báu, của ngon vật lạ mà còn bao gồm cả… ‘Cừu hai chân’.

Nhìn tới cống phẩm, Phệ Trùng lại nảy sinh ra thích thú. Nhưng nó còn chưa kịp làm gì, đã bị hắn áp chế lại rồi. Bởi gì giờ chưa phải là lúc, không thể manh động được. Lộ đuôi ngay lúc này có khác gì là tìm chết.

– Ngươi đừng gấp, đợi đi! Sớm muộn gì mấy thứ này cũng là của chúng ta thôi!- Hắn nheo mắt lại, âm trầm mà nói.

– Vậy chuyện Kim gia bị diệt, các ngươi có biết gì hay không?- Trần Thắng xoay người lại, bất ngờ mà hỏi đến chuyện của Kim gia.

– Bẩm, chuyện này… Thành thật mà nói, ta cũng không rõ cho lắm. Chỉ biết là không lâu trước đó, mọi chuyện đều rất bình thường. Cho đến ngày xảy ra chuyện, bọn ta mới biết!- Hoả Tán đem những gì mình rõ, hết thảy nói ra.

– Được rồi, chuyện này ta sẽ cho người điều tra. Phần cống phẩm của Kim gia chia đều cho các ngươi vậy, các ngươi chuẩn bị thêm đi!- Trần Thắng nhẹ gật đầu, rồi lại nói đến vấn đề cống phẩm.

– Cái này…- Hoả gia chủ chần chừ mà không dám nói, tất nhiên là không muốn gánh lấy cái của nợ đó rồi.

– Sao? Có ý kiến gì à? Đừng tưởng rằng ta không biết, gia sản Kim gia đều đã bị các ngươi chiếm lấy. Thì phần cống phẩm này, các ngươi cũng phải thay Kim gia mà gánh lấy. Có hiểu chưa hả?!- Trần Thắng nghiêm mặt lại, lạnh giọng mà cảnh cáo.

– Vâng! Tiểu nhân đã rõ!- Đành bất khả kháng, Hoả gia chủ cũng không còn cách nào khác, chỉ đành tuân theo vậy.

– Ba ngày sau, ta muốn số cống phẩm còn lại phải được đưa đến. Ngươi đừng làm ta thất vọng đấy, không thì hậu quả các ngươi tự mình mà gánh lấy!- Nói rồi, Trần Thắng liền rời đi.

– Cha, có chuyện gì thế?- Hắn bước đến, thăm dò lấy sự hình. Dù sao kí ức của hắn cũng bị khuyết thiếu, có một số chuyện không rõ. Phải hỏi thì mới biết được.

– Không có chuyện gì, đây không phải là chuyện con nên hỏi, con lo mà luyện công với chị con đi!- Hoả Tán thì lại che che giấu giấu, không muốn để hắn biết mọi chuyện. Quay người mà đi vào trong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-o-tam-quoc-bat-dau-ke-thua-lu-bo-di-san.jpg
Người Ở Tam Quốc, Bắt Đầu Kế Thừa Lữ Bố Di Sản
Tháng 1 21, 2025
tinh-khong-toi-cuong-dai-thanh.jpg
Tinh Không Tối Cường Đại Thánh
Tháng 1 26, 2025
de-quoc-dai-phan-tac.jpg
Đế Quốc Đại Phản Tặc
Tháng 1 22, 2025
dai-duong-de-nhat-hung-hai-tu.jpg
Đại Đường Đệ Nhất Hùng Hài Tử
Tháng 2 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP