Chương 166: Để ta kể cho mà nghe!
Đối diện với hàng trăm hàng ngàn quỷ vật trên đường đi, Thiền Nhu đều nhẹ nhàng mà đối phó. Bọn họ cũng không cần chật vật chạy trốn như trước đó nữa. Nhưng cùng với đó, vấn đề mới lại xuất hiện. Quỷ vật mỗi lúc một đông, Thiền Nhu cũng theo đó mà tiêu hao mỗi lúc một nhiều. Tiêu hao nhưng lại không sao hồi phục cho được. Cứ tiếp tục thế này, sợ là còn chưa đến được nơi, bà ta đã bị đám quỷ vật này tiêu hao đến chết rồi.
– Mọi người, di chuyển nhanh thêm một chút nữa. Ta đưa mọi người rời khỏi đây!- Thiền Nhu muốn rời khỏi đây không khó nhưng kẻ phía sau lại chưa lộ diện, đó mới là điều làm bà ta lo lắng.
Nên bây giờ cần nhất, chính là trước khi tiêu hao hết sức mạnh. Thiền Nhu phải dụ được kẻ đứng đằng sau ra mặt, không thì cũng phải đưa mọi người rời khỏi đây. Như vậy, bọn họ mới xem như là an toàn.
Cùng với đối phương, Đỗ Sinh, Đỗ Hạnh cũng góp một phần sức lực. Thiền Nhu ở phía trước mở đường, hai người bọn họ liền ở phía sau vung kiếm mà chặn những quỷ vật kia. Mà Đỗ Sinh còn phải ôm lấy Đỗ Nhiễm nhưng chưa hề than khó một chút nào.
Ngay khi bọn họ đến trước cửa phòng của Thiền Nhu, còn chưa kịp bước vào thì một lũ quỷ vật bất ngờ từ bên trong mà xông ra, bao vây lấy bọn họ. Bên trên bên trong, đâu đâu cũng đều là quỷ vật cả. Bọn chúng còn là cực kỳ hung ác. Như con sói đói mà nhăm nhe lấy bọn họ.
– Bị bao vây rồi!- Tiến thoái lưỡng nan, bọn họ nhất thời mà đứng sững ra đó.
– Cút ra cho ta!- Thiền Nhu đánh ra một chưởng, liền đem vô số quỷ vật đánh lui.
Đánh ra được một đường, bọn họ vốn còn muốn tiến lên. Nhưng lại có vô số quỷ vật khác, lấp vào chỗ trống đó. Không cho bọn họ bước tới dù chỉ là nửa bước. Dẫn đầu trong đó, là Tiểu Quỷ cùng với Độc Nhãn ngăn chặn lấy họ.
– Em gái…- Thấy là đối phương, Đỗ Nhiễm mới phần nào tỉnh táo trở lại.
Thiền Nhu đánh ra thêm một chưởng nữa, muốn tạo ra một con đường tiến vào. Nhưng một chưởng này, lại bị Độc Nhãn đỡ lấy. Hai bên giao chiêu, bất phân mà thắng bại. Thiền Nhu chỉ đành dùng lực hơn nữa, đối phương liền bị đánh lui về sau. Bước chân loạng choạng, thiếu chút nữa là đã ngã.
Nhưng đồng thời, Thiền Nhu đã tiêu hao không ít sức mạnh. Còn đánh thêm vài chưởng như này nữa, bà ta e là cũng khó lòng mà cầm cự được. Hắn chính là muốn dùng cách này mà tiêu hao đối phương đến chết.
Bất ngờ, Độc Nhãn lao nhanh đến. Dồn lực vào tay mà đánh ra một quyền thật mạnh, mạnh đến mức có thể tạo ra dư chấn. Đối phương sợ tiêu hao nhưng Độc Nhãn thì không. Ở đây, dưới sự phụ trợ của đại trận, gã càng đánh sẽ càng mạnh.
– Không hay!- Thiền Nhu chỉ đành miễn cưỡng mà tiếp lấy một quyền này. Lần này đổi lại, bà ta là người bị đánh lui về sau.
– Mẹ lớn, mẹ không sao chứ?- Đỗ Hạnh liền đỡ lấy đối phương, lo lắng không thôi.
– Mẹ không sao! Nhưng tên này, cũng quá là bất thường đi!- Thiền Nhu gắng gượng đứng dậy, giấu nhẹm đôi bàn tay hơi run về phía sau.
Cứ thế, bọn họ bị quỷ vật hoàn toàn bao vây. Còn tưởng là sẽ chết đến nơi nhưng đột nhiên, bọn chúng lại đứng yên đó, không cử động nữa. Chỉ nhìn bọn họ mà không tấn công, ai nấy cũng đều ngơ ngác mà không hiểu gì.
– Chuyện gì thế?- Đỗ Hạnh cảnh giác nhìn quanh, tay chẳng hề mà thả lỏng lấy kiếm.- Đám quỷ vật này…
– Chậc chậc chậc, người của Đỗ Thế gia chỉ còn lại mấy người các ngươi thôi sao? Không biết, ai trong các ngươi sẽ sống đến cuối cùng đây!- Hắn xuất hiện với dáng vẻ của Đỗ Quý, đứng trên nóc nhà mà nhìn xuống. Cảm giác đó, cao cao tại thượng biết bao.
– Cha… Không phải, ngươi là ai? Tại sao giả dạng thành cha của bọn ta?- Đỗ Sinh cảnh giác mà nhìn tới hắn, linh tính mách bảo cho đối phương biết, kẻ trước mắt này cực kì nguy hiểm.
– Ta là ai không quan trọng, quan trọng là các ngươi có sống sót hay không đã!- Hắn mỉm cười, biến về lại cái dáng vẻ bí ẩn của trước đây.
– Nói sao ấy nhở? Trong tất cả các ngươi, chỉ có một kẻ được sống mà thôi! Chém giết lẫn nhau đi, kẻ còn sống đến cùng thì sẽ có tư cách rời khỏi đây. Còn không, haha, vậy thì tất cả cùng chết!- Hắn giang hai tay rộng ra, tạo dáng hình chúa cứu thế. Nhưng trông lại giống ác ma đến từ địa ngục hơn.
– Bọn ta tại sao lại phải nghe theo lời ngươi nói?- Đỗ Sinh chỉ kiếm về phía hắn, lạnh giọng mà nói.
– Đỗ Sinh, lùi lại! Con không phải là đối thủ của kẻ này, để ta!- Thiền Nhu bước tới trước một bước, không thể đối phương làm liều với hắn.
– Xem các ngươi kìa, thật là những người có tình có nghĩa mà. Làm ta cảm động đến chết mất. Vậy để ta nói cho hai ngươi một bí mật nhé. Có biết vì sao, mẹ của hai ngươi lại chết không? Là bị người ta hại đó, có muốn biết là ai không? Vậy thì phải hỏi, cái người ăn chay niệm kinh sau lưng các ngươi rồi?- Hắn cười khẩy, càng là trông ngứa đòn hơn. Nhưng nụ cười này lại mang đầy sự chua chát.
– Ngươi… Ngươi đừng hòng chia rẽ bọn ta, mẹ lớn sẽ không làm như vậy? Có phải không… Mẹ lớn?- Đỗ Hạnh và Đỗ Sinh bị lời đó của hắn làm cho giao động nhưng vẫn quyết tin tưởng vào đối phương.
– Không tin sao? Vậy để ta kể cho các ngươi nghe, một bí mật bị chôn vùi. Nghe xong, ta xem các ngươi làm sao mà nhìn người mẹ trước mắt này đây!- Hắn chấp tay sau lưng, thích thú mà nhìn tới bọn họ.
Chuyện xảy ra là vào khoảng mười chín năm trước, đúng vào ngày sinh của Đỗ Sinh Đỗ Hạnh. Đỗ Thế gia cũng vì chuyện này mà cực kì náo nhiệt. Duy chỉ có một nơi là thanh tịnh, không hề bị sự náo nhiệt đó mà ảnh hưởng.
Thiền Nhu tay cầm tràng hạt, niệm kinh trong phòng. Ban đầu còn chậm rãi nhưng về sau, mỗi lúc lại một nhanh. Cũng cùng với đó là mây đen bên ngoài kéo tới, bầu trời cũng theo đó mà đổ xuống một cơn mưa giông. Sấm chớp đùng đoàng, báo hiệu cho chuyện chẳng lành sắp sửa xảy ra.
– Mợ cả, mợ hai sắp sinh rồi. Người có cần đến đó xem qua một chuyến hay không?
– Không cần, mọi chuyện cứ theo sắp xếp của ta mà làm!
Một bên khác, nằm tại trên giường, là một người phụ nữ đang thở hổn hển với chiếc bụng to tròn, hít thở từng nhịp khó khăn. Bên cạnh là vô số người hầu, tới tới lui lui. Khung cảnh cực kì bận rộn, chẳng ai là ngơi tay cả. Mà Đỗ Quý lúc này thì lại không thấy đâu. Không cần nghĩ cũng biết, là đã đến phường trăng hoa nào đó rồi. Hoàn toàn mà không quan tâm tới người vợ sắp sinh này.
– Aaaaa!
– Sinh rồi, là một trai một gái, là thai long phượng!
– Không ổn rồi, chảy máu quá nhiều rồi!
– Mau, cho người truyền lang trung tới. Giúp mợ hai cầm máu đi, không thì không xong mất! Nhanh, mang khăn sạch và nước nóng đến đây!
– Không… Không… Mợ hai, mợ hai… Mất máu quá nhiều… Mất rồi!
– Mợ cả, mợ hai… Mất rồi!
– Vậy sao? Vậy cho người… Sắp xếp đi…
Cũng từ đây, Thiền Nhu nhốt mình trong phòng, ngày ngày ăn chay niệm phật. Nhiều chuyện đều không quản tới nữa. Đỗ Sinh Đỗ Hạnh cũng được đưa đến dưới tay của một vị vú nuôi mà nuôi dưỡng. Mà Đỗ Quý chẳng hề vì chuyện này mà để tâm tới. Chẳng mấy chốc, nó đã chìm dần vào quên lãng. Người nhớ tới, e là cũng chỉ có một người.