Chương 167: Huyết Cổ Thất Cung Trận
Chuyện đó, hắn là từ trong ký ức của Đỗ Quý mà biết được. Nay lại nói ra, chính là muốn kích phát lòng thù hận trong lòng bọn họ đến mức cực điểm. Đối với hắn mà nói, oán niệm của bọn họ càng nhiều thì sức mạnh mà hắn đạt được sẽ càng lớn.
– Sao, giờ đã biết rõ được sự thật rồi. Đối với kẻ thù giết mẹ, các ngươi còn không ra tay? Lẽ nào là muốn nhận giặc làm mẹ sao?- Hắn tiếp tục mà kích thích bọn họ, đem ngọn lửa thù hận ấy bùng phát đến hết mức có.
– Chuyện này… Sao ngươi lại biết?- Thiền Nhu thay đổi thái độ, lạnh lùng mà nhìn đến hắn. Ánh mắt ấy, khiến con người ta bất giác mà lạnh cả sống lưng.
– Ta làm sao mà biết à? Ta chính là biết thế đó. Thế nào, có phải là nói trúng tim đen rồi nên tức giận hay không?- Hắn nghênh mặt ra đó, chọc tức lấy đối phương.
– Không thể nào, không thể nào! Chuyện này chắc chắn là do ngươi bịa ra hòng lừa gạt bọn ta!- Nhìn thấy biểu hiện đó của mẹ cả, Đỗ Sinh dấy lên nghi ngờ. Nhưng không dám tin là thật.
Trong kí ức của y, bọn họ mặc dù ít tiếp xúc với Thiền Nhu. Nhưng từ nhỏ tới lớn, bà ta đối xử với hai anh em bọn họ đều rất tốt. Thứ tình cảm đó vô cùng chân thành, không giống như giả vờ có thể làm ra. Nếu như đã hại mẹ bọn họ, sao lại tốt với bọn họ làm gì. Thật khiến người ta không thể hiểu nổi.
– Không tin sao? Ta là mẹ các ngươi, chắc là tức đến chết mất. Không, là tức đến chết đi sống lại như vậy nó mới phải! Nhận giặc làm mẹ, thật uổng công mẹ các ngươi khổ cực sinh ra các ngươi mà!- Hắn nhếch một bên mép lên, nửa cười nửa không.
– Đừng có mà sỉ nhục mẹ bọn ta. Hạnh, giết hắn!- Đỗ Sinh hét lớn, rồi lao đến mà tấn công hắn. Lưỡi kiếm sắc bén, nhanh nhẹn mà đâm tới.
– Dựa vào ngươi, một cấp Vương mới vừa tấn cấp? Thật không biết tự lượng sức mình!- Hắn lại chỉ cần phất tay một cái, đối phương đã bị đánh lui rồi. Phẩy tay thêm một cái nữa, Đỗ Hạnh định lén hắn liền bị đánh văng.- Còn ngươi nữa, cũng không biết lượng sức mình theo tên đó à?
– Ngươi là ai? Rốt cuộc là có mục đích gì? Tại sao lại nhằm vào Đỗ Thế gia ta?- Thiền Nhu gằn giọng mà chất vấn lấy hắn, hận ý đều hiện rõ ở trên mặt.- Còn nữa, đây là trận gì? Ngươi đã bố trí từ lúc nào?
– Ta đã nói rồi, ta là ai không quan trọng. Còn muốn biết đây là trận gì. Ta cũng không ngại nó cho bà biết. Trận này, có tên là Huyết Cổ Thất Cung trận. Nếu như là trước đó, bà có thể có vài phần thắng được ta. Nhưng trận này đã thành, bà lấy cái gì mà thắng ta đây?- Hắn cao ngạo mà nói, hoàn toàn mà không để đối phương vào mắt.- Còn vì sao ta nhắm vào Đỗ Thế gia, thì xem như các người xui đi. Đừng hỏi ta, ta cũng không biết đâu! Bà… Thăm dò như thế có đủ chưa!
Thiền Nhu vốn còn muốn thăm dò hắn thêm một ít nữa nhưng lại bị hắn vạch trần, chỉ đành ra chiêu tấn công lấy. Hạt tràng trong tay, biến lớn bằng quả đạn pháo. Lực công kích là không sao xem thường cho được. Nhưng nào ngờ, còn chưa có chạm vào người hắn. Những hạt tràng đó đều đã nổ tung rồi.
– Sao có thể?- Thiền Nhu bỡ ngỡ, đây là pháp bảo bổn mệnh qua nhiều năm của bà ta, cự nhiên cứ thế mà vỡ.
– Hư, không ngờ tới đấy! Thực lực của bà lại là cấp Hoàng Cao cấp. Còn cao hơn Đỗ Quý tận hai bậc. Nếu như không phải ta sớm đã đề phòng bà, thì bây giờ người thất thủ có lẽ là ta rồi!- Hắn sớm đã để Tiểu Quỷ động tay động chân với hạt tràng của đối phương, không thì hắn làm sao tự tin mà đối phó với bà ta được.
– Từ lúc nào?- Thiền Nhu sửng sờ mà nhìn tới hắn, như không tin vào mắt mình.
– Bà nghĩ, ta sẽ nói cho bà biết sao? Thắc mắc nhiều đến thế làm gì, chịu chết đi!- Hắn vung tay một cái, liền từ trên trời giáng xuống là một chưởng khí. Đem đối phương mà đánh bẹp.
Mặc dù hắn thua Thiền Nhu một cấp bậc lớn về thực lực nhưng hắn lại là người nắm giữ thế cục trong tay, hắn còn sợ bà ta chắc. Đại cục đã định, hắn chỉ cần tiêu hao đến chết đối phương là được. Không chỉ thế, hắn còn muốn dày vò bọn họ một phen.
Mà Thiền Nhu dưới một chưởng đó, bị thương còn là không nhẹ. Cũng cùng lúc này, Đỗ Sinh và Đỗ Hạnh xông lên, định ra tay đánh lén lấy hắn. Tụ Khí vào kiếm, dồn hết sức mà đánh ra một chiêu, ‘Song Kiếm Nhất Kích’.
– Ta đã nói rồi, ở đây ta vô địch. Các ngươi tại sao cứ cố chấp thế?- Nhưng hắn lại chỉ cần phẩy tay một cái, hai người bọn họ đã bị đánh lui rồi. Khoảng cách thực lực là vô cùng lớn.
– Còn hai tên núp ở kia nữa, sao không ra đây?- Hắn đưa mắt nhìn tới một góc khuất, rồi lạnh giọng mà nói.
Đỗ Càn và Đỗ Quyên bước ra, trên người toàn là máu. Nhưng đây không phải là máu của bọn họ. Mà là bọn họ dùng máu của quỷ vật bôi lên trên người. Có thể sống đến hiện tại, bọn họ đều là nhờ vào thứ này cả.
Trước đó, Đỗ Càn còn đang dạo chơi trong phủ thì cũng giống như bao người khác. Gặp được người có biểu hiện bất thường, đứng chặn trước mặt gã. Gã vốn còn muốn đuổi đối phương đi nhưng không biết vì sao, gã lại là người bị đối phương đuổi.
– Way, ngươi làm cái gì vậy? Dám hù dọa ta, có phải là muốn chết không hả?- Đối phương không nói không rằng, bẻ gập người lại, bò bằng bốn chân. Đỗ Càn ban đầu còn hung hăng liền bị cảnh tượng này dọa cho sợ mà lui về sau.
Nó liếc mắt nhìn tới một cái, rồi như tên bắn mà bò nhanh tới Đỗ Càn. Trước một màn này, nghĩ cũng chẳng cần nghĩ, Đỗ Càn liền vắt chân lên cổ mà bỏ chạy. Còn sợ hãi mà hét toáng lên: ‘Ngươi bị cái quái gì vậy? Có ai không? Cứu mạng, cứu mạng đi!’
Nhưng cho dù chạy có nhanh, Đỗ Càn cũng chạy không nhanh bằng nó. Ngay khi nó sắp đuổi tới nơi, nó liền nhảy mạnh. Há miệng to ra đến hết cỡ, định cắn lấy cổ gã. Đỗ Càn liền thắng gấp một cái, cúi người xuống. Quỷ vật đâm đầu vào cột mà chết tươi, máu bắn tung tỏa khắp nơi, vô tình còn bắn lên trên người của Đỗ Càn.
Sau khi quỷ vật đó chết, lại có quỷ vật khác xuất hiện. Đỗ Càn bị dọa cho bủn rủn cả tay chân. Con này trông còn đáng sợ hơn cả con trước đó. Mắt thì lồi miệng thì hóp, ngay khi tưởng nó sẽ tấn công mình. Ai ngờ nó lại làm lơ lấy gã.
– Đừng tới đây… Ủa, không phát hiện ra ta sao?- Đỗ Càn ôm đầu, sợ hãi mà hét toáng. Đến khi mở mắt ra, lại thấy quỷ vật đó không hề làm gì bản thân.
Đỗ Càn lén lút mà luồn lách đi qua một bên, tránh đi quỷ vật. Thấy nó không để ý đến mình, liền lập tức mà rời khỏi đó. Mon men tìm đến một nơi an toàn. Trên đường đi, còn vô tình bắt gặp Đỗ Quyên đang trốn tránh quỷ vật. Dáng vẻ thập thò mà lén la lén lút. Gã liền vỗ lấy vai đối phương một cái.
– Đừng ăn ta, đừng ăn ta!- Đỗ Quyên co người lại, nhắm tịt mắt, mặt cắt không còn giọt máu.
– Nói cái gì thế hả? Là ta, Đỗ Càn đây!- Đỗ Càn nói nhỏ, vội mà giải thích.
– Đỗ Càn, là ngươi? Ngươi làm sao thế? Sao người toàn là máu vậy?- Đỗ Quyên nghe thế, mới phần nào lấy lại bình tĩnh. Mở mắt ra, quay đầu nhìn tới. Thấy đối phương người toàn máu, càng là sợ hãi hơn.
– Đừng nói nhiều nữa, không muốn chết thì bôi thứ này lên người đi. Ta chia cho cô một ít vậy!- Đỗ Càn liền thuận thế, đem máu trên người mà trây trét lên mặt cô ta. Chỗ nào trây được thì đều cứ trây.