Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tan-the-my-nu-cua-ta-thi-co-quan-doan.jpg

Tận Thế: Mỹ Nữ Của Ta Thi Cơ Quân Đoàn

Tháng mười một 29, 2025
Chương 522: Hoàn thành cảm tưởng Chương 521: Đại kết cục
nguoi-choc-han-lam-gi-han-bat-tuan-lao-gia-con-mac-ung-thu.jpg

Ngươi Chọc Hắn Làm Gì? Hắn Bát Tuần Lão Già Còn Mắc Ung Thư

Tháng 1 14, 2026
Chương 234: Đại kết cục Chương 233: Quen thuộc một màn
so-thi-tien-toc.jpg

Sở Thị Tiên Tộc

Tháng 1 20, 2025
Chương 180. Kết thúc, tân sinh! Chương 179. Đối chiến Triển Hoằng Ương!
nguoi-khac-kho-tu-ta-uong-ruou-mot-kiem-pha-van-tien.jpg

Người Khác Khổ Tu Ta Uống Rượu, Một Kiếm Phá Vạn Tiên!

Tháng 2 3, 2026
Chương 177: Đại kết cục Chương 176: Thế giới này liền phải loạn
ta-pha-an-o-dia-phu.jpg

Ta Phá Án Ở Địa Phủ

Tháng 2 24, 2025
Chương 835. Hành trình mới Chương 834. Rửa oan chi tâm
bac-si-da-khoa-nhieu-biet-uc-diem-rat-hop-ly-a

Bác Sĩ Đa Khoa Nhiều Biết Ức Điểm Rất Hợp Lý A

Tháng 12 25, 2025
Chương 1539: Để bệnh nhân có thể để mắt bệnh, còn có thể thấy tốt bệnh! Chương 1538: Đều lên ban nuôi gia đình, còn như thế thẹn thùng ngại ngùng!
trung-sinh-rocks-ta-tai-cuoc-chien-thuong-dinh-tro-ve

Trùng Sinh Rocks, Ta Tại Cuộc Chiến Thượng Đỉnh Trở Về!

Tháng mười một 15, 2025
Chương 70: Thế giới chi vương Chương 69: Doflamingo
nhan-vat-phan-dien-ky-uc-cho-hap-thu-anh-sang-nu-chinh-vi-ta-khoc-rong.jpg

Nhân Vật Phản Diện: Ký Ức Cho Hấp Thụ Ánh Sáng, Nữ Chính Vì Ta Khóc Rống

Tháng 1 20, 2025
Chương 359. Đại kết cục Chương 358. Phần này thống khổ, không có kỳ hạn
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 165: Bông hoa nhài
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 165: Bông hoa nhài

Người hầu thân cận của Đỗ Quý, thân là cấp Vương, hàng thật giá thật. Đối phương cũng chỉ mới là Đỉnh cấp Linh, hoàn toàn không phải là đối thủ. Chỉ cần một quyền, đã đem đối phương đánh gục xuống đất rồi. Còn liên tiếp mà đá mạnh vào người đối phương mấy cái, đá đến mặt đất đều là máu tươi.

– Đừng! Đừng mà, đừng đánh nữa! Ta cầu xin ngươi đấy, còn đánh nữa thì anh ấy chết mất!- Vân Anh vội mà cầu xin, không đành lòng nhìn người mình yêu bị bọn họ hành hạ tàn nhẫn đến như vậy. Mà cha mẹ cô ta lại hoàn toàn không có ý định ra mặt, can thiệp vào chuyện này.

– Chết thì càng tốt, ai bảo cô không chịu gả cho ta. Đợi ta đánh chết tên này rồi, ta xem cô làm sao mà từ chối ta đây!- Đỗ Quý chính là muốn đánh chết đối phương, xem cô ta còn có thể làm được gì.

– Được, ta gả cho ngươi!- Vân Anh cắn chặt môi, giọng điệu run rẩy nói.

– Như vậy có phải tốt không? Khà khà, được rồi, đừng đánh nữa. Còn đánh thì chết người thật đấy!- Đỗ Quý đạt thành ý nguyện, rồi giả nhân nghĩa mà cho người dừng tay lại. (Xuất hiện cho ngầu vào, không phải vẫn là làm nền cho ta thôi sao? Đấu với người có tiền có quyền, ngươi mà cũng xứng?)

– Đừng… Em đừng gả cho lão béo này…- Đối phương nằm trên đất, cả người đều bị đánh cho bầm dập. Thoi thóp một chút hơi tàn, yếu đuối đến mức đáng thương. Nhưng vẫn ra sức mà bảo vệ người mình yêu.

– Nói ai là tên béo đấy? Muốn chết à?!- Đỗ Quý một mặt đắc chí, đá cho đối phương mấy đá nữa, càng khiến cho thân hình to béo này trông càng đáng ghét hơn.- Ta về đây, ngày mai sẽ đưa lễ cưới đến. Cô, chuẩn bị cho tốt đi. Người đâu, đem tên này về. Tránh cho có người lại đổi ý!

– Xem có cơ hội, giải quyết tên đó đi. Để đêm dài thì lắm mộng!- Đỗ Quý vừa đi vừa nói nhỏ, căn dặn lấy thuộc hạ.

– Con gái, con không sao chứ?- Mẹ của Vân Anh bước đến, mục đích chính vẫn là muốn khuyên can lấy đối phương, gả cho Đỗ Quý.

– Mặc kệ con!- Vân Anh ôm mặt khóc nức nở mà chạy vào phòng, tự nhốt mình bên trong. Khóc thương cho số phận mình.

Vân Anh cho dù không muốn, vẫn khoác lên mình bộ váy cưới. Bước lên kiệu hoa, nước mắt lưng tròng, gả vào Đỗ Thế gia. Cuộc thời của cô ta cũng theo đó mà khép lại. Một bông hoa nhài đáng tiếc lại phải cắm lên bãi phân trâu.

– He he he, người đẹp, ta tới đây!- Vân Anh ngồi trên giường như cái xác không hồn, Đỗ Quý nhe nanh múa vuốt mà giơ cao bàn tay về phía cô ta. Đời người con gái cứ thế mà khép lại.

Tưởng chừng đó đã là tất cả, hi sinh bản thân để đổi lấy bình yên cho người mình yêu. Nhưng mãi đến sau này, Vân Anh mới biết. Đỗ Quý không hề thả người yêu của cô ta ra, mà là bí mật giết chết. Giết chết trong chính đêm thành hôn đó. Trái tim cô ta cũng theo đó mà tan nát, lòng đầy oán hận.

– Đỗ Quý, ta hận, hận ngươi! Nếu đã như vậy, ta sẽ cho ngươi biết thế nào gọi là bi phẫn!- Vân Anh ưu ám phẫn nộ mà đầy bi ai, cũng từ đây mà gieo vào lòng cô ta sự thù hận, không thể nào xóa nhòa đi được.

Đó cũng là lí do vì sao, Vân Anh ngoại tình với Đỗ quản gia. Cắm cho Đỗ Quý một cặp sừng thật lớn. Đây cũng chính là sự trả thù lớn nhất của cô ta dành cho đối phương. Và cũng từ sự hận thù đó, cô ta mới không yêu thương Đỗ Nhiễm. Đứa con mà mình dứt ruột sinh ra nhưng mang trong người là dòng máu của Đỗ Thế gia.

– Mẹ… Xin lỗi! Là lỗi của mẹ, lại phải để con gánh chịu… Mẹ thật không xứng đáng làm mẹ mà!- Vân Anh nằm trong lòng của Đỗ Nhiễm, hơi thở yếu ớt đến mức đáng thương. Một thoáng hồi tưởng đó, khiến cho cô ta thông hiểu biết bao nhiêu là điều.

– Mẹ… Đừng mà! Con không trách mẹ, xin đừng mẹ đừng rời xa con… Mẹ lớn, xin mẹ cứu mẹ con…- Đỗ Nhiễm khóc nấc không thành tiếng, nó đã cố kiềm chế bản thân. Để bản thân không khóc nhưng không hiểu vì sao, nước mắt lại cứ tuôn rơi. Lòng đau như thắt lại, tim tan nát thành ngàn mảnh. Đứa trẻ này đã từng mơ tưởng vô số lần về tình yêu thương của mẹ nhưng không ngờ tới, đến lúc cảm nhận được lại là tình cảnh này đây.

– Chuyện này… Ta thật không có cách gì cả. Mẹ con…- Thiền Nhu có lòng nhưng lại không có sức, cũng chỉ có thể trơ mắt ra mà nhìn, cảnh tượng đau thương này.

– Không sao, ta đã sống đủ rồi. Sống thêm nữa, cũng không được gì. Chị cả, Đỗ Nhiễm sau này… Xin giao phó lại cho chị vậy, thay ta mà chăm sóc nó. Xem như đây là thỉnh cầu cuối cùng của ta, có được không?- Vân Anh gắng gượng một chút sức lực cuối cùng, đưa bàn tay sờ lấy khuôn mặt bé bỏng của Đỗ Nhiễm. Đến lúc này, cô ta mới hiểu. Tình cảm mẹ con mà cô ta thờ ơ, nó thiêng liêng đến dường nào.

– Vân Anh, cô nói cho ta biết đi. Cô chỉ xem ta như công cụ báo thù thôi sao? Ta… Ta yêu cô nhiều đến vậy, cô… Lại…- Đỗ quản gia nhất thời không chấp nhận được sự thật này, nhiều năm bên nhau hoá ra tất cả chỉ là dối lừa. Bản thân còn là công cụ của người khác, thứ được gọi là tình yêu hóa ra cũng chỉ có thế.

– Không phải đấy chứ? Hai người các ngươi có tư tình với nhau? Chuyện này mà để gia chủ biết được…- Tú Quỳnh ngỡ ngàng, ngơ ngác mà bật ngửa.

Vân Anh không đáp, chỉ nhìn đối phương rồi chầm chậm mà nhắm mắt lại. Đáp án đó, đến chính ngay cả cô ta cũng không biết. Nhiều năm trôi qua, cô ta sống một đời ưu tối. Sớm chiều đều có đối phương bầu bạn nên mới bớt đi phần nào tẻ nhạt. Nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ vì mục đích báo thù. Tình cảm, thứ đó thật là khó nói.

Đang lúc bọn họ bi ai, thì quái vật bên ngoài đã phá được cửa lúc nào không hay. Bọn chúng ồ ạt mà xông vào, nhìn thấy người là lập tức lao tới. Hết lớp này đến lớp khác, đến cả mấy trăm con có hơn. Bọn chúng không chỉ hung hăng mà còn cực kì khát máu.

– Đáng ghét, sao lại nhiều đến thế này cơ chứ?- Đỗ Hạnh vung kiếm chém lấy nhưng cho dù có chém như thế nào, cũng chỉ là muối bỏ biển.

– Mợ cả, ta sẽ mở đường cho các người chạy. Còn chạy được hay không thì phải xem các ngươi rồi!- Vân Anh chết, đối với Đỗ quản gia mà nói, cuộc sống này đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi. Mặc dù mối quan hệ của bọn họ là tư tình lén lút nhưng phần tình cảm đó là thật, đến nay đều đã không còn. Gã cũng không thiết sống nữa, liều mình mà xông vào đám quỷ vật đó.- Ta liều chết với các ngươi!

– Đỗ Nhiễm, đi thôi!- Đỗ Sinh kéo lấy đối phương, muốn mang lấy đối phương cùng đi.

– Không, em không muốn đi. Ta muốn ở lại với mẹ em!- Đỗ Nhiễm dùng dằng, ôm lấy thi thể lạnh lẽo của mẹ mình, nhất quyết không chịu rời đi. Hết cách, Đỗ Sinh chỉ đành dùng lực hơn nữa. Miễn cưỡng mà lôi đối phương đi cho bằng được.- Mẹ… Mẹ ơi…

– Đừng ồn ào nữa, mẹ em đỡ cho em một đòn đó. Không phải là muốn em chết ở đây đâu. Em chết rồi, không phải mẹ chết oan uổng sao?- Đỗ Sinh gằn giọng lên, đến đây Đỗ Nhiễm mới bớt làm loạn lại.

Dưới sự yểm hộ của Đỗ quản gia, mấy người bọn họ đột phá vòng vây, thoát ra bên ngoài. Mục tiêu của bọn họ, chính là đi đến phòng của Thiền Nhu. Ai nấy cũng đều ra sức mà chạy, con đường vốn dĩ rất gần nhưng không biết vì sao lúc này lại xa vời vợi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nuong-tu-cac-nguoi-nghe-ta-giai-thich
Nương Tử, Các Ngươi Nghe Ta Giải Thích
Tháng mười một 13, 2025
hong-lau-trai-nam-kim-thoa-phai-om-ngu-phuc
Hồng Lâu: Trái Nắm Kim Thoa, Phải Ôm Ngũ Phúc
Tháng 10 18, 2025
bong-da-song-lai-04-ta-che-tao-gioi-bong-da-hac-diem.jpg
Bóng Đá: Sống Lại 04, Ta Chế Tạo Giới Bóng Đá Hắc Điếm
Tháng 3 30, 2025
than-huyet-chien-si.jpg
Thần Huyết Chiến Sĩ
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP