Chương 164: Quá khứ của Vân Anh
Ba người Đỗ Sinh, Đỗ Hạnh, Tú Quỳnh một đường mà trốn chạy, cuối cùng cũng đi đến được từ đường của Đỗ Thế gia. Tại đây, bọn họ bắt gặp còn có Đỗ quản gia, Vân Anh và Đỗ Nhiễm nữa. Ai nấy cũng đều trong trạng thái hoang mang, hoảng sợ mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Mọi người đều ở đây sao? Có ai thấy cha và mẹ lớn ở đâu không?- Đỗ Hạnh mở lời trước, hiện tại quan trọng nhất chính là làm rõ tình hình. Mà người có thực lực cao nhất tại Đỗ Thế gia chính là Đỗ Quý và Thiền Nhu. Tìm được hai người bọn họ rồi, mọi chuyện đều sẽ dễ giải quyết.
– Không, bọn ta không thấy!- Vân Anh lắc đầu, mặt kém sắc mà nói.- Chuyện gì xảy ra vậy? Đám người ngoài kia sao lại bất thường thế kia? Đều mất trí hết rồi sao?
– Chuyện này bọn con cũng không rõ, chỉ biết bọn con đang luyện kiếm thì bọn họ lại như phát điên vậy. Xông đến tấn công bọn con. Xem ra, cả Đỗ Thế gia đều xảy ra chuyện bất thường rồi!- Đỗ Sinh đem những chuyện mình thấy đều kể lại, mơ hồ còn phán đoán ra được gì đó.
– Mà sao hai người, ăn mặc gì kì lạ vậy? Đây hình như là đồ ngủ mà?- Tú Quỳnh nhìn đến Đỗ quản gia và Vân Anh, lại chỉ thấy bọn họ quần áo mỏng tanh. Nhìn rõ cả da thịt, không khỏi lấy làm nghi hoặc.
Vân Anh nhìn xuống, vội mà lấy tay che thân. Lộ ra vẻ mặt thẹn thùng. Ban nãy là do quá gấp gáp, cô ta và Đỗ quản gia còn chưa kịp ăn mặc chỉnh tề thì đã chạy rồi. Giờ mới nhận ra bản thân trong tình trạng này, khó xưa biết bao.
– Bây giờ không phải lúc quan tâm chuyện này, hiện tại trước mắt, chúng ta làm sao thoát khỏi đây trước đã!- Đỗ quản gia nói đỡ, tìm cách mà chuyển chủ đề.
– Quỷ vật bên ngoài không dễ đối phó. Cửa chính lại không thể rời đi. Có kẻ đã dùng đại trận nhốt chúng ta lại rồi, không biết là làm gì. Nhưng có lẽ, ý định là vây chết chúng ta tại đây!- Đỗ Sinh đem tình hình nói rõ, còn là phân tích ra được không ít chuyện.
– Ai mà lại to gan đến vậy, lại dám ra tay với Đỗ Thế gia? Chúng ta dù gì cũng là người của Thế gia, tên đó không sợ chết sao?- Đỗ quản gia nhăn mặt, người có thể làm ra việc này, thực lực ắt hẳn không thấp. Lại nhằm vào Đỗ Thế gia, thật không biết đối phương là muốn làm gì.
– Quan tâm đến chuyện đó làm gì, có cách nào rời khỏi đây không? Ta còn chưa muốn chết đâu?- Tú Quỳnh chen ngang, thứ mà cô ta quan tâm nhất hiện giờ chính là rời khỏi đây. Rời khỏi đây rồi thì sẽ không phải sợ quỷ vật ở bên ngoài nữa. (Con ta, mong là con bây giờ đang vui vẻ ở thanh lâu nào đó. Đừng có mà ở Đỗ Thế gia đấy!)
– Chuyện này… Mẹ bảy, con cũng không biết nữa. Chỉ có thể… Từ từ tìm cách mà thôi!- Đỗ Sinh đối với tình hình này, lực bất tòng tâm.
– Tìm cách? Sợ là còn chưa tìm được cách thì chúng ta đã chết rồi. Hu hu, ta xinh đẹp như này, lẽ nào phải mất mạng ở đây sao?- Tú Quỳnh mè nheo, thúc tha mà thúc thích.
– Ta biết!- Thanh âm từ đâu vang lên, bọn họ theo đó mà đưa mắt nhìn tới, hóa ra là Thiền Nhu. Người mà bọn họ cực khổ tìm kiếm bấy lâu.
– Mẹ lớn, mẹ thật có cách rời khỏi đây?- Thấy là đối phương, Đỗ Sinh như nhìn thấy tia hi vọng vậy.
– Cách, tất nhiên là có. Nhưng chúng ta cần phải đi đến phòng của ta trước đã, ở đó ta sẽ có cách rời khỏi đây!- Thiền Nhu từ tốn mà đáp, trước tình hình hiện tại lại chẳng hề mà gấp gáp.
– Phòng của chị cả? Bọn ta là mới vừa từ bên đó chạy qua đây đấy. Sớm biết như vậy, đã ở lại rồi, không cần phải chạy loạn như này!- Tú Quỳnh nhẹ giọng mà than thở nhưng biết sao giờ, cô ta cũng chỉ có thể nghe theo mà thôi.
Thì bất ngờ bọn họ không chú ý tới, từ trên nóc nhà nhảy xuống là một con quỷ vật. Nó giơ cao móng vuốt, cào xuống một đường. Vốn muốn tấn công lấy Đỗ Nhiễm nhưng lại bị Vân Anh phát hiện ra, cô ta không chút chần chừ liền lấy thân mình mà chắn trước mặt đối phương.
– Đỗ Nhiễm, đừng hòng làm hại đến con ta… Con không sao chứ?- Vân Anh ôm lấy Đỗ Nhiễm, máu tươi theo đó bắn ra thành một vệt dài trên đất. Cô ta cũng khụy xuống, cả người vô lực.
– Mẹeeeeee…- Đỗ Nhiễm hét lớn, đỡ lấy mẹ mình. Nhưng thân hình bé nhỏ đó, muốn đỡ cũng đỡ không được. Vân Anh cứ thế mà ngã mạnh xuống đất.
– Vân Anh, nàng không sao chứ?- Đỗ quản gia liền một đòn đánh bay quỷ vật kia, đập mạnh vào thân cột. Rồi vội vàng mà xem xét tình hình của đối phương.
– Cút ra xa ta, cái tên gớm riết nhà ngươi. Đừng có mà chạm vào người ta!- Vân Anh đẩy Đỗ quản gia ra, trên mặt đều là sự khinh thường.
Vân Anh nhớ lại, bản thân của ngày đó. Thiếu nữ đôi mươi, xinh đẹp rạng ngời. Nhan sắc rung động lòng người, là một bông hoa nhỏ mà nhiều người si mê. Sinh ra trong một gia tộc khá giả, tuổi thơ của cô ta êm đềm mà trôi qua. Cho đến khi, cô ta đến tuổi cập kê. Biến cố của cuộc đời của cô ta cũng theo đó mà xuất hiện.
Người mà cô ta yêu, thân phận tầm thường. Nhưng lại có một thân tài ba, trẻ tuổi đã là cấp Linh Đỉnh cấp, sớm ngày sẽ đạt được cấp Vương. Người đó còn định, ngày mà bản thân đạt đến cấp Vương sẽ ngỏ lời cầu thân với Vân Anh.
Cha mẹ cô ta cũng rất hài lòng về người con rể này nhưng giữa đường lại có Đỗ Quý chen ngang. Dựa vào thân phận của gã, cưỡng ép cô ta phải gả cho lão. Chuyện này cô ta dĩ nhiên là sống chết không đồng ý rồi.
– Con không lấy, con không lấy! Tên đó không chỉ già mà còn béo, còn xấu nữa. Người như vậy, mẹ bảo con làm sao lấy làm chồng được? Hơn nữa, con có người mình thích rồi. Mẹ không phải không biết, con chỉ muốn gả cho anh ấy thôi. Ngoài ra, con không muốn gả cho ai nữa cả!- Đối với chuyện này, Vân Anh kịch liệt mà phản đối.
– Người ta cũng chỉ hơn 30, già gì chứ? Vả lại, đó còn là gia chủ của một Thế gia. Con nói xem, con gả qua đó rồi. Nhà chúng ta không phải là được nhờ sao?- Mẹ của Vân Anh lựa lời mà khuyên nhủ lấy, so với một kẻ tầm thường thì gia chủ của một Thế gia. Không cần nói cũng biết, bà ta chọn người nào. Ai mà chẳng muốn trèo cao một lần. Gả đi con gái, đổi lý vinh hoa phú quý. Chuyện này cũng không phải là chuyện hiếm lạ gì.
– Không gả, không gả! Dù sao cũng không gả!- Cho dù có như thế, Vân Anh vẫn là quyết chí không gả.
– Không gả à? Được thôi, vậy gia tộc các ngươi. Không cần tồn tại ở đất Nội Thành này nữa đâu, ta thấy diệt đi thì hơn vậy!- Đỗ Quý chính là dựa vào quyền lực trong tay, nào đâu có quan tâm tới cô ta có thích hay không. Quyết cưỡng ép cho bằng được. Chỉ cần một câu nói của lão ta thôi, kì thật không khó.
– Đỗ gia chủ, thật xin lỗi ngài! Vân Anh đã có người trong lòng của mình, thề nguyện bên nhau. Xin ngài bỏ qua cho gia đình ta, đừng làm khó bọn ta nữa có được không?- Vân Anh liền hướng đối phương mà nói rõ, chẳng hề mà e dè thân phận của đối phương.
– Vậy tên đó đâu? Không ngại để ta gặp mặt một chút chứ?- Đỗ Quý nhìn cô ta, càng nhìn thì càng lại thấy hài lòng.
– Kẻ hèn này, xin ra mắt Đỗ gia chủ!- Một thiếu niên từ bên ngoài bước vào, tràn ngập khí phách. Hai mắt có thần, bước đi vững trải mà đi đến bên cạnh Vân Anh.
– Ồ, ra là ngươi à? Người đâu, đem tên này đánh chết cho ta! Nói ngươi ra ngươi liền ra. Dám giành gái với ông đây, còn không nhìn lại bản thân mình xem. Là cái thá gì, lại muốn tranh với ta!- Đỗ Quý liền lệnh cho thuộc hạ động tay, ‘nhiệt tình chào hỏi đối phương’ cũng như thị uy một phần quyền thế của bản thân.