Chương 163: Song Kiếm Nhất Kích
Vân Anh sau khi nghe qua lời đó, sắc mặt liền trầm xuống. Nhìn đến đứa con của mình, tuổi còn nhỏ dại. Cô ta thật không đành lòng xuống tay nhưng đối phương nói đúng, một khi chuyện này bại lộ, bọn họ chỉ có con đường chết. Lí trí đấu tranh với con tim, đến cùng vẫn là thứ tình cảm không đáng giá đó chiến thắng.
– Mẹ… Bên ngoài… Con sợ…- Đỗ Nhiễm hai mắt đỏ hoe, sắp khóc tới nơi. Nhưng lại kiềm chế lại, không để bản thân khóc.
– Không được, như thế cũng không được! Nó là con ta, ngươi làm hại nó. Giữa chúng ta sẽ không còn gì để nói, ngươi chính là kẻ thù của ta!- Bản năng làm mẹ thôi thúc, Vân Anh cho dù như thế nào, cũng quyết bảo vệ lấy con trai mình.
– Grừ gào gừ…- Giữa lúc này, bên ngoài lại truyền đến từng tiếng kêu lạ.
– Bên ngoài có chuyện gì thế? Sao lại có tiếng kêu?- Bất ngờ, xông vào là con quỷ vật ban nãy. Không nói không rằng, tấn công lấy bọn họ. Cũng mai là Đỗ quản gia phản ứng nhanh, ra đòn mà đánh lui nó. Nhưng quỷ vật đó lại chẳng hề biết đau là gì, cứ tiếp tục mà xông tới.
– Quái vật… Quái vật đến rồi…- Đỗ Nhiễm vội mà chạy đến phía sau của Vân Anh, run đến lẩy bẩy. Mắt thấy Tiết bước vào, trên cổ có một vết cắn, cùng với đó là những biểu hiện bất thường giống với đối phương.- Chị Tiết, chị Tiết bị cắn, bị lây nhiễm rồi!
– Quái vật gì? Tiết, em làm sao vậy?- Vân Anh ngơ ngác mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn muốn tiến tới liền bị Đỗ Nhiễm ngăn lại.
– Mẹ, đừng đi! Đáng sợ lắm!- Đỗ Nhiễm nếu lấy, nhỏ giọng mà cảnh báo.
– Thứ quái quỷ gì đây? Sao Đỗ Thế gia lại xuất hiện thứ này?- Đỗ quản gia chỉ đành một đòn đánh tan xác nó nhưng bên ngoài, lại xông vào không ít quỷ vật khác. Không chỉ thế, bọn chúng còn hung hăng hơn con trước đó nhiều.
– Không ổn rồi, chạy thôi!- Thấy tình hình không ổn, Đỗ quản gia liền bộc hậu, để hai mẹ con bọn họ đi trước. Tạm thời mà tìm đến một nơi an toàn, mọi chuyện lại tính sau vậy.
Bên này, Đỗ Sinh và Đỗ Hạnh bị quỷ vật bao vây. Hai anh em bọn họ liều chiến một phen, muốn mở ra một con đường máu. Nhưng muốn thoát khỏi đám quỷ vật này thì lại không hề dễ, hàng trăm hàng ngàn con đang cản đường lấy bọn họ.
– Đây là… Những nữ nhân mà cha bắt nhốt dưới tầng hầm, sao lại trở thành cái dáng vẻ này rồi?- Đỗ Hạnh nhận ra không ít số quỷ vật này, đều là người của Đỗ Thế gia.- Còn có Đỗ Tiêu, Đỗ Hàn, mẹ mười ba, mẹ hai mốt nữa,… Các người làm sao vậy?
Không chỉ những hạ nhân mà đến ngay cả những anh em cùng cha khác mẹ đó của bọn họ cũng bị lây nhiễm. Biến thành thứ quái vật kia, còn có cả những người mẹ khác của bọn họ nữa. Hai anh em bọn họ không nỡ ra tay, cũng chỉ có thể tránh tổn thương đối phương hết mức có thể. Đánh lui bọn họ, tạo cho bản thân cơ hội chạy trốn.
– Anh, chúng ta phải làm sao đây? Bày quỷ vật này, cũng đông quá rồi. Đánh lại không chết, cứ tiếp tục thế này thì hai chúng ta đều không ổn mất!- Đỗ Hạnh và Đỗ Sinh cầm chặt kiếm trong tay, lưng đứng tựa vào nhau. Đối diện với nghịch cảnh này, bọn họ lại không hề tỏa ra sợ hãi.
– Dùng chiêu đó đi, sau khi đánh lui bọn chúng, chúng ta lập tức chạy!- Đỗ Sinh thấy tình hình không ổn, liền muốn dùng đến đại chiêu.
– Được!
Hai thanh kiếm bọn họ đang cầm trên tay, là Mạnh đích thân rèn ra. Dùng tinh thiết lại dùng tinh lực, đập xuống hàng trăm búa, trình độ đạt đến cấp thượng thừa. Không ngừng rèn dũa, cuối cùng mới đúc ra hai thanh kiếm này. Đặt tên là, Song Sinh Kiếm. Chỉ cần người dùng tâm ý tương thông, liền phát huy tối đa sức mạnh của hai thanh kiếm này. Đạt đến uy lực mà bọn họ không thể tưởng tượng được.
Hai người bọn họ kết hợp lại, một đòn đánh ra toàn lực có thể tiệm cận đạt đến trình độ cấp Hoàng. Đối với bọn họ mà nói, đây chính là con át chủ bài giữ mạng lớn nhất mà hiện tại bọn họ có. Giờ, cũng chỉ có thể dùng đến nó mà thôi.
– Song Kiếm Nhất Kích!- Khí của hai người bọn họ, hòa hợp lại với nhau. Đánh ra một đòn, liền đem đám người đối phương mà đẩy lui.
– Đi, chúng ta tìm mẹ lớn!- Đỗ Sinh đi trước mở đường, Đỗ Hạnh thì đối phó ở phía sau.
Vất vả một phen, chém giết cả đường. Bọn họ mới đi đến được phòng của Thiền Nhu, mới phát hiện ra không có ai ở đây cả. Bốn bề trống không, yên tĩnh đến lạ thường. Bọn họ không khỏi mà nghi hoặc.
– Mẹ lớn! Mẹ lớn, mẹ có ở đây không?- Đỗ Sinh kêu lớn vài tiếng, lại không có ai đáp lời.- Mẹ lớn không có ở đây sao?
– Là ai?- Đột nhiên lại có tiếng động phát ra từ tủ quần áo, Đỗ Hạnh liền chỉa kiếm về phía đó mà hét lớn.
– Là ta đây!- Tú Quỳnh từ trong tủ quần áo mà bò ra, vẻ mặt không khỏi xanh xao. Một người bình thường như cô ta, trói gà còn không chặt. Lại đối diện với nghịch cảnh hiện tại, khó tránh khỏi sợ hãi thành bộ dạng này.
– Mẹ bảy, mẹ sao lại ở đây?- Thấy là đối phương, hai anh em bọn họ mới hạ thấp cảnh giác xuống.
– Ta là đến tìm chị cả, lại phát hiện ra chị cả không có ở đây. Bên ngoài lại có quỷ vật, ta sợ hãi quá nên mới trốn vào trong tủ. Còn hai con, hai con đến đây là làm gì?- Tú Quỳnh liền đem mọi chuyện mà kể lại, thấy bọn họ vẫn bình thường cô ta mới yên tâm phần nào.
– Hai đứa con cũng là đến tìm mẹ cả, bây giờ xem ra mẹ cả không có ở đây rồi. Phải đi đến nơi khác tìm mới được!- Đỗ Sinh đáp lời, cũng chỉ có thể tiếp tục tìm kiếm.
– Đưa ta đi cùng với, ta sợ!- Tú Quỳnh liền muốn nắm bắt lấy cơ hội này, để hai anh em bọn họ đưa mình cùng đi.
– Vậy được, chúng ta cùng đi đi!- Đỗ Sinh nể tình bình thường người mẹ này của bọn họ, đối xử với bọn họ không tệ. Suy nghĩ một chút, cả ba người bọn họ liền cùng nhau rời khỏi đây.
Bọn họ xông ra, Đỗ Sinh phía trước mở đường. Đỗ Hạnh và Tú Quỳnh thì theo sau. Một đường chạy, cũng là một đường chém giết. Không biết bao nhiêu là quỷ vật trên đường đi gục trước lưỡi kiếm của bọn họ. Nhưng quỷ vật lại không vì thế mà ít đi, mà mỗi lúc một đông, mỗi lúc một mạnh. Chém đến run cả tay mà số lượng lại chẳng hề mà giảm đi một tí nào cả.
– Anh, cẩn thận!- Còn có những con, biết cả tập kích. Núp trên trần nhà, chỉ chờ bọn họ đi qua mà nhảy xuống. Nếu như không phải Đỗ Hạnh kịp thời phản ứng thì Đỗ Sinh e là đã lành ít dữ nhiều.
– Đáng ghét, sao đám quái vật này, càng lúc thì càng mạnh vậy? Còn chúng ta thì càng lúc càng yếu, Khí đã tiêu hao trước đó lại không sao hồi phục cho được?- Đến đây, Đỗ Sinh mới mơ hồ nhận ra điểm bất thường.- Đừng đánh nữa, giữ sức chạy thôi!
– Aaa, các con, chúng ta có thể chạy nhanh một chút không? Bọn chúng hình như sắp đuổi kịp chúng ta rồi!- Tú Quỳnh chạy bạc cả mạng nhưng cho dù có nhanh, quỷ vật vẫn đuổi sát theo phía sau cô ta.
– Anh, chúng ta cứ chạy mãi như này cũng không phải là cách!- Đến ngay cả Đỗ Hạnh cũng bị những quỷ vật đó đuổi cho đến không kịp thở, khí sắc đã kém đi nhiều.
– Đi, chúng ta đi đến từ đường, nơi đó là kiên cố nhất. Có lẽ sẽ gặp được vài người ở đó!- Đỗ Sinh chém ra một kiếm, ra sức mà cắt đuôi những quỷ vật ở phía sau.