Chương 162: Quỷ vật
Thiền Nhu đang ngồi tĩnh tu trong phòng, thì bất ngờ chuỗi tràng hạt trên tay lại đứt. Chầm chậm mà mở mắt ra, không biết vì sao lại cảm thấy bất an đến lạ. Như thể, có chuyện bất lành gì đó sắp sửa xảy ra vậy.
– Chuyện gì thế này? Tại sao tâm tình của ta lại bất an?- Thiền Nhu nhặt lại hạt tràng đã rơi, mơ hồ mà cảm nhận được gì đó.
Còn ở bên này, Đỗ Thế gia bất ngờ mà xảy ra chuyện lạ. Không biết vì sao, có một số người lại bắt đầu đổ bệnh, cả người nóng sốt. Mặt trời còn chuyển thành màu máu, mang đến bầu không khí cực kì ưu ám.
Đây, đều là do một tay hắn làm ra. Hắn chính là muốn, đem Đỗ Thế gia bọn họ luyện như luyện cổ vậy. Dùng đại trận nhốt tất cả lại, để bọn họ không ngừng chém giết lẫn nhau. Lựa chọn ra kẻ mạnh, chỉ có kẻ mạnh mới có tư cách sống sót. Còn những kẻ khác, chỉ xứng đáng trở thành bậc thang trên con đường trở nên cường đại của hắn mà thôi.
Bọn họ không giết nhau cũng được, đại trận này sẽ từ từ thôn phệ lấy huyết nhục của bọn họ. So với việc chém giết nhau thì việc này còn đau đớn gấp trăm bội lần. Hắn không tin, bọn họ còn có thể chịu được mà không ra tay.
Còn một điểm nữa, đại trận này một khi kích hoạt, bên ngoài nhìn vào, liền sẽ không thể phát hiện điều gì bất thường ở bên trong. Nhưng đâu biết rằng, bên trong nó là cảnh tượng chém giết vô cùng thảm khóc. Người ăn người, đến xương trắng cũng không còn.
– Có chuyện gì thế? Sao cảm giác, lại khó chịu như này?
– Đau… Đau quá! Ư… A…
– Giết! Máu! Giết! Máu!
Có một số người, dưới ảnh hưởng của đại trận đã dần đánh mất đi thần trí của bản thân. Biến thành con rối, chỉ biết giết chóc. Ngoài ra thì chẳng có ý thức gì cả, đến việc bị chém chết cũng không sợ. Hoàn toàn là một cổ máy giết chóc được hắn tạo ra.
Tại tiểu viện phía sau, Đỗ Hạnh cùng với Đỗ Sinh đang luyện võ với nhau, thì bất ngờ một đám người với biểu hiện bất thường xuất hiện. Hai mắt đục ngầu, người tỏa ra khí đen. Bước chân xiêu vẹo nhưng tốc độ lại cực nhanh mà thẳng tiến về phía này.
– Các ngươi là ai? Không thấy bọn ta đang tập luyện ở đây sao, lại dám đến làm phiền? Đều cút xuống hết cho ta!- Đỗ Hạnh quát lớn mà muốn đuổi bọn họ đi, nào ngờ bọn họ lại không nói lời nào, trực tiếp mà xông thẳng tới cô ta.
– Anh, có chuyện gì xảy ra thế? Tại sao bọn họ lại trở nên bất thường như vậy?- Đỗ Hạnh bị bộ dạng của bọn họ dọa cho sợ, liền vung kiếm mà chém lấy.
Trước một kiếm này, bọn họ lại không tránh đi, trực tiếp liền bị chém làm đôi. Nhưng những người phía sau lại không hề lùi lại, còn tiếp tục mà xông lên. Đỗ Sinh thấy vậy liền ra tay, không cho bọn họ làm hại đến em gái của y.
– Cái này, anh cũng không biết. Tạm thời chúng ta rời khỏi đây trước đã, chuyện này lại nói sau!- Đỗ Sinh như cảm nhận được có gì đó không đúng, sau khi giải quyết được đám bọn họ liền kéo lấy Đỗ Hạnh mà rời đi.
Đến khi đến cửa chính, bọn họ lại không thể xông ra ngoài. Như có một màn chắn vô hình, ngăn cản lấy bọn họ. Cho dù có làm cách nào, cũng không sao thoát ra được. Mơ hồ cảm giác nơi đây, giống như một cái lồng giam vậy.
– Quái lạ, cửa sao lại không thể mở ra thế này? Là kết giới! Là ai giăng kết giới bẫy chúng ta? Đây là Đỗ Thế gia, kẻ nào lại to gan đến vậy?- Đỗ Sinh sau vài lần thử mở cửa nhưng bất thành, đến cả việc bay lên cũng không thể. Mới phát hiện ra, nơi này đã bị kết giới bao trùm.
– Anh, bên kia!- Đỗ Hạnh nhìn chăm chăm đến một phía, là vô số quỷ vật đang xông về phía này.
Còn một bên khác, Đỗ Nhiễm đang đứng tấn. Sau sự việc lần đó, đứa trẻ này đã không còn ham chơi như trước nữa. Mà thay vào đó, là ngày ngày nỗ lực phấn đấu luyện công, mong được người khác công nhận.
Đang đứng thì đột nhiên, Đỗ Nhiễm thấy một người có biểu hiện bất thường. Cơ thể co giật, quằn quại mà nằm trên đất. Xung quanh lại không có ai để nhờ cậy, đứa trẻ này cũng chỉ đành lấy hết can đảm, tiến lên xem sao.
– Ngươi là ai? Bị làm sao thế?- Đỗ Nhiễm chậm rãi đi đến, lo lắng mà hỏi han.
– Máu, thịt! Ta muốn ăn thịt ngươi!- Đối phương bất ngờ mà vồ lấy Đỗ Nhiễm, há miệng to ra hết cỡ, dùng sức mà cắn xuống.
Cũng mai Đỗ Nhiễm né nhanh, mới tránh được một màn đó, liền dùng sức mà đẩy mạnh đối phương ra. Từ từ mà lùi bước về sau, nào có từng gặp qua cảnh này bao giờ, đứa trẻ này không khỏi hoang mang.
– Ngươi… Ngươi làm cái gì vậy?- Đỗ Nhiễm bị dọa cho xanh mặt, trực tiếp mà bỏ chạy.- Đừng có lại đây, có ai không? Cứu ta với!
Vì quá hoảng sợ, Đỗ Nhiễm một đường chạy, liền chạy đến trước cửa phòng của Vân Anh. Nhưng cửa lại bị Tiết canh giữ lấy. Đứa trẻ này còn muốn tiến vào, liền bị cô ta ngăn cản lại.
– Tiểu thiếu gia, ngài là đến tìm phu nhân sao? Phu nhân hiện tại không rảnh, ngài một lúc nữa lại đến có được không?- Tiết nhẹ giọng, tìm một cái cớ mà ngăn không cho đối phương vào.
– Đáng… Đáng sợ quá…- Đỗ Nhiễm đưa tay chỉ về phía sau, run rẩy mà nói không nên lời, trên mặt hết thảy đều là sự sợ hãi.
– Cái gì đáng sợ? Tiểu thiếu gia, ngài là gây ra chuyện gì rồi?- Tiết còn không hiểu lời đó có ý gì thì người ban nãy đã đuổi tới. Đi bằng cả hai tay lẫn hai chân, khuôn mặt hung ác mà xông thẳng về phía này.
– Ngươi là ai, có biết nơi đây là đâu không thế? Chỗ này mà cũng dám quấy rầy, là muốn chết sao?- Tiết thấy đối phương có biểu hiện kì lạ, liền lớn tiếng mà quát mắng lấy. Muốn dọa cho đối phương đi.
– Ừm… Ư… Ự… A…- Nhưng đối phương nào nghe, nhảy một cái, xa hơn mười mét, trực tiếp mà bổ nhào đến cô ta.
– Yaaaaa! Đừng tới đây!- Tiết bị đối phương đè xuống, liền cùng với nó mà vật lộn.
Đỗ Nhiễm cũng nhân cơ hội này, chạy vào trong phòng của Vân Anh. Nhưng đứa trẻ này lại thấy được cảnh tượng mà bản thân nó không nên thấy. Trên giường là mẹ mình cùng với Đỗ quản gia đang vật nhau ra đó, mồ hôi ướt đẫm cả người. Truyền đến là từng tiếng hơi thở gấp gáp.
– Mẹ… Người… Đang làm cái gì vậy?- Đỗ Nhiễm ngây người, đứng như trời trồng.
– Là ngươi? Ta không phải đã bảo, không có chuyện gì thì không được phép đến tìm ta sao?- Vân Anh vội mà dùng chăn mà che thân, mười phần hoảng hốt.- Ta không phải bảo Tiết canh cửa sao? Người đâu? Lại để cho Đỗ Nhiễm vào thế này?
– Thiếu gia, ngài có phải đã thấy những chuyện không nên thấy rồi không?- Đỗ quản gia từ trên giường bước xuống, ánh mắt cũng lạnh dần đi.
Đỗ Nhiễm thấy tình hình không ổn liền quay người mà chạy đến cửa, muốn thoát ra ngoài. Nhưng Đỗ quản gia lại nhanh hơn một bước, đưa tay giữ chặt lấy cửa. Đứa trẻ này muốn mở cũng mở không được, ngẩng đầu nhìn lên, là khuôn mặt đáng sợ của Đỗ quản gia.
– Ngươi muốn giết nó? Không được, nó dù gì cũng là con ta. Ngươi không được phép ra tay với nó!- Vân Anh nhìn thấu ý nghĩ của đối phương, liền lao đến mà đứng chặn trước mặt.
– Không giết nó, chuyện của chúng ta một khi bại lộ ra. Người chết chính là chúng ta. Cô lẽ nào là muốn chết sao?- Đỗ quản gia gằn giọng, vẻ mặt cũng trở nên hung tàn hơn.