Chương 161: Nội đấu của Đỗ Thế gia
Nội đấu của Đỗ Thế gia, bắt đầu. Cơ nghiệp to lớn đó, ai mà không muốn tranh lấy một phần. Tranh được một miếng, chiếm được một phần. Thì nửa đời sau này của bọn họ cũng có thể êm đềm mà trôi qua rồi, không cần phải đấu đấu đá đá lẫn nhau nữa.
– Cha, con trai không làm ngài thất vọng, đã đột phá đến cấp Vương!- Đỗ Sinh chấp tay cúi người, cung kính mà nói với hắn.
– Ừm, vậy sao?- Hắn hờ hững, thà là tỉa tót một chậu cây kiểng còn hơn là để ý đến đối phương.
– Cái này… (Sao lại như này, không phải trước đó đã hứa. Ta chỉ cần đột phá đến cấp Vương, cha sẽ rèn cho ta một món binh khí thích hợp sao?)- Đỗ Sinh thấy dáng vẻ hờ hững đó của hắn, không khỏi chạnh lòng.
– Con muốn binh khí gì thì tới Binh Bảo Lâu bảo Mạnh rèn cho. Tay nghề của tên đó đã không thua kém gì ta rồi. Rèn vũ khí chắc là vừa ý con!- Đột nhiên hắn nói tiếp nhưng mắt, vẫn không rời khỏi chậu cây kia.
– Vâng, thưa cha!- Đỗ Sinh nghe thế, tức thì mà phấn khởi. Còn tưởng hắn sẽ nuốt lời không ngờ tới hắn lại sảng khoái đồng ý như này.
– Cha, con cũng tấn cấp Vương rồi, có phải cũng nên có một món binh khí lợi hại rồi không?- Đỗ Hạnh cũng bước tới, ôm lấy cánh tay hắn mà nũng nịu.
– Vậy sao? Đúng là con gái ngoan của ta mà. Được rồi, theo anh con đi. Bảo tên Mạnh đó, rèn cho một món!- Hắn nhìn tới đối phương, cười hiền từ mà nói.
– Cảm ơn cha!- Đỗ Hạnh cảm ơn một tiếng, rồi vui vẻ mà rời đi.
(Hai người này, thiên phú đều không tệ. Trẻ như vậy đã đạt đến cấp Vương, sau này đạt đến cấp Hoàng cấp Tôn là đều có thể. Nhưng đáng tiếc, lại là người của Đỗ Thế gia. Không biết, ta nên giữ lại hay là giết đi đây!) Hắn quơ tay qua một cái, cây kiểng hắn chăm còn vừa xanh đó, chớp mắt đã héo úa rồi.
Đêm đến, nghe hắn vừa cho Đỗ Sinh, Đỗ Hạnh hai món binh khí tốt. Tú Quỳnh tất nhiên là cũng muốn tranh một phần cho con trai của mình rồi. Mà con trai của cô ta, chính là Đỗ Càn. Cái tên chỉ biết ăn chơi đó.
– Gia chủ, nghe nói ngài thưởng cho Sinh và Hạnh hai món vũ khí tốt. Vậy Đỗ Càn, ngài có phải nên cho nó một chút gì đó không?- Tú Quỳnh mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, lộ da lộ thịt. Muốn được lợi ích từ hắn thì bản thân cô ta, phải đành chịu thiệt vậy.
– Hử, tên vô dụng đó, nhắc tới làm gì? Ta đều không có hứng nghe!- Hắn còn không biết đối phương là ai, nói với hắn lời này thì có khác gì là đàn gảy tai trâu.
– Nó không phải giống ngài sao? Đều là thứ sắc lang, háo sắc hay sao?- Tú Quỳnh bất ngờ mà ngồi giữa hai đùi hắn, ôm cổ, mắt đối mắt, nũng na nũng nịu.- Vợ chồng chúng ta lâu rồi chưa, hay là hôm nay…
(Wa, ta thấy cô cũng đâu có tệ. Lại muốn giao lưu với cái dáng vẻ này sao? Thật là bán sắc mà! Đến ta còn không có hứng nữa là!) Hắn còn muốn từ chối nhưng nhìn xuống, núng na núng nính thế kia, thật là từ chối không đặng.
Sáng hôm sau, sau khi trải qua một đêm mệt mỏi với Tú Quỳnh, hắn đã rời đi từ sớm. Cũng đồng ý với yêu cầu kia của cô ta. Cho Đỗ Càn một món đồ tốt. Cô ta liền cho người gọi con trai mình đến, còn là có chút chuyện muốn nói với đối phương.
– Mẹ, nghe nói là người cho tìm con. Là có chuyện gì thế?- Đỗ Càn, vẫn là cái dáng vẻ ăn chơi trác táng đó. Chẳng có tí nào chín chắn cả, ngông nghênh mà bước vào.
– Thằng nhóc nhà con còn biết đến đây nữa à? Đỗ Sinh, Đỗ Hạnh đều tấn cấp Vương rồi. Con thì sao? Lấy cái gì tranh với người ta hả? Sau này Đỗ Thế gia mà rơi vào tay hai đứa nó. Mẹ con chúng ta sống thế nào đây?- Tú Quỳnh lớn tiếng mà trách móc, bà ta cũng chỉ có một đứa con này. Lại không nên người, nửa đời sau không biết phải sống làm sao đây.
– Tưởng là chuyện gì, hoá ra là chuyện này. Mẹ có phải là lo lắng thái quá rồi không? Cùng lắm, là mẹ nuôi con thôi!- Đỗ Càn thì lại chẳng để tâm đến những lời đó, tìm một chỗ mà ngồi xuống, vô tư run đùi.
– Cái thằng nhóc này, là muốn làm mẹ tức chết sao? Người ta đều tranh rồi, con cũng tranh đi. Đừng lúc nào cũng ăn chơi, còn chơi nữa thì không kịp đâu con à!- Tú Quỳnh chỉ hận không dạy dỗ đối phương nên người, mới nuôi ra được một đứa con vô dụng như thế này.
– Gì mà không kịp cơ chứ? Không nói với mẹ nữa, con đi chơi đây. Nếu như không có chuyện gì thì đừng tìm con, con bận lắm đó!- Đỗ Cản chưa nói được mấy câu thì đã đi rồi, tranh đoạt Thế gia này y đều không quan tâm tới. Thứ mà y quan tâm tới, chỉ có nữ nhân tại Viên Hoa Lâu mà thôi.
– Ta sao lại sinh ra một đứa con như con cơ chứ? Đợi đến sau này, chắc là bị bán đi quá!- Tú Quỳnh giận mà không nỡ trách mắng, đến đồ còn chưa kịp đưa thì đối phương đã đi rồi.- Không được, ta phải tự chừa cho mình đường lui mới được!
Đỗ Càn rời khỏi Đỗ Thế gia, liền tìm đến Viên Hoa Lâu, lần trước đó còn chưa được ngủ với Hồng Khanh. Lần này Đỗ Càn đến, chính là muốn tìm cô ta đàm đạo nhân sinh một phen. Một đời người, thứ gì là lí thú nhất. Riêng người khác thì có lẽ không biết nhưng riêng Đỗ Càn mà nói, thích nhất chính là ức hiếp nữ tử yếu đuối.
– Gọi Hồng Khanh ra đây cho ta!- Đỗ Càn ngồi tại một phòng bao xa hoa, trên bàn bày đủ các loại món ăn ngon. Nhưng y lại chẳng hề để ý đến, chỉ luôn miệng mà muốn gặp Hồng Khanh thôi.
– Đỗ Càn thiếu gia, chị Hồng Khanh giờ đã là tú bà. Đều sẽ không tiếp khác nữa, hay là để ta phục vụ ngài đi!- Cô nương của Viên Hoa Lâu còn muốn giúp đối phương hạ hỏa nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã bị đẩy qua một bên rồi.
– Cô xứng sao? Ta bảo gọi cô ta đến thì gọi cô ta đến đây cho ta, ngươi là ai mà dám trái lời ta? Là muốn ăn đòn sao?- Đỗ Càn tức thì giận dữ, trừng mắt mà quát to.
– Là Đỗ Càn thiếu gia đến đó sao? Không biết, là ai khiến cho người không hài lòng, để ngài nổi giận thế kia?- Đúng lúc này, Hồng Khanh lại bước vào. Trên cổ quàng một chiếc khăn lông, càng khiến cho cô ta trông mỹ miều hơn.
– Cô đến rồi đó à? Mau, còn không bồi ta uống rượu. Tú bà thì đã làm sao, tiểu thiếu gia ta đây muốn, không gì là không được cả!- Đỗ Càn thấy là cô ta thì hai mắt sáng rực, thiếu chút là muốn ăn tươi nuốt sống đối phương rồi.
– E là không được rồi, Hồng Khanh còn phải tiếp đón một vị khách quý khác. Mong là Càn thiếu gia hiểu cho!- Đổi lai, là Hồng Khanh nhẹ giọng mà từ chối.
– Là ai? Là cái tên khốn nào lại dám tranh người với ta. Là không biết chữ ‘chết’ viết như thế nào sao?- Đỗ Càn liền muốn làm loạn tại đây, ép cô ta phải chiều theo ý mình.
– Ồ, thế chữ ‘chết’ viết như thế nào vậy? Càn thiếu gia, nói cho ta biết với nào!- Hắn bước vào, nửa cười nửa không. Khinh thường mà nhìn đến đối phương.
– Cha… Cha sao lại ở đây?- Thấy là hắn, Đỗ Càn hoảng hồn mà đứng dậy. (Người mà cô ta nói, không phải là lão cha già của ta đấy chứ?)
– Ta sao lại không thể ở đây?- Hắn một mặt âm ưu, khiến người bất giác mà rợn gáy.- Thứ vô dụng nhà ngươi, còn không cút về cho ta!
– (Xui thiệt chứ, đi chơi gái còn gặp ông già nhà mình nữa. Hừ, núi xanh biển lớn còn đó. Chịu thiệt một chút thì đã làm sao?) Nếu cha đã nói thế, con trai xin cáo lui trước vậy. Không phiền cha tận hứng vui chơi!- Đỗ Càn chỉ đành rời đi, trước khi đi còn không quên liếc mắt oán hận với Hồng Khanh một cái.- Xem như cô giỏi!
– Chủ nhân, thứ mà người bảo ta thu thập. Ta thu thập đủ rồi, mời ngài xem qua!- Đợi cho đối phương đi rồi, Hồng Khanh mới dâng lên một cái hộp gấm, trong đó là vài món đồ kì lạ. Nhìn trông, chẳng có điểm nào là tốt lành cả.