Chương 160: Phá Chùy
Hắn không chỉ đơn giản là diệt đi một gia tộc phụ thuộc của Tát Phi Thế gia, hắn còn muốn hơn thế nữa. Theo lệnh của hắn, đêm tối, Ảnh Cơ tiến hành mà áp sát lần hai đối với Tát Phi Mã. Ai mà lại nghĩ, sáng hắn mới vừa giết người của đối phương đó. Đến đêm lại phái người áp sát lấy y, mang theo suy nghĩ này. Hắn không ngại mà ra tay.
Với kinh nghiệm trước đó, Ảnh Cơ không dám bất cẩn nữa. Lần này, cô ta mang một thanh Phá Chùy, chuyên dùng để phá kết giới phòng hộ. Một đòn đâm xuống, chắc chắn lấy được mạng của đối phương.
Trước khi hành động, hắn đã từng dặn dò qua: ‘Nếu như lần này không thành công nữa, vậy thì cô không cần phải đi theo ta nữa đâu. Tìm một chỗ, đập đầu chết quách cho xong đi. Ta, không nuôi kẻ vô dụng!’ Nên bắt buộc lần hành động này, cô ta không thể thất bại được.
– Quà ta chuẩn bị cho ngươi, ngươi phải vui vẻ mà đón nhận đấy. Đừng có làm ta thất vọng!- Hắn thật muốn xem, biểu cảm của đối phương lúc này là như nào. Nhưng với tiền đề, đối phương còn sống đã.
Tát Phi Thế gia, trải qua mấy lần ám sát kia. Canh phòng giờ đã cực kì nghiêm ngặt, lúc nào cũng đều có người tuần tra. Nhưng đối với Ảnh Cơ, một cấp Hoàng Đỉnh cấp mà nói. Chút ít người này đều không đáng để nhắc tới.
Dựa vào thuộc tính Ám của cô ta, ẩn nấp trong bóng tối. Cô ta nhẹ nhàng mà đột nhập vào trong phòng của Tát Phi Mã, thấy bóng dáng đối phương nằm trên giường. Cô ta dứt khoát dùng Phá Chùy mà đâm tới. Nhưng nào ngờ, trên giường đó nào đâu có người. Chỉ là một con rối, giả dạng hình người.
Tức thì, cả căn phòng phát sáng. Ảnh Cơ còn chưa phản ứng lại, mọi cánh cửa đều bị một loại pháp trận khoá lên. Nơi này liền trở thành một cái lồng giam, nhốt lấy cô ta. Cô ta muốn thoát cũng thoát không được.
– Cái gì?- Ảnh Cơ ngỡ ngàng, ngơ ngác mà không hiểu chuyện gì.
– Ngươi còn dám đến? Hừ, không biết ngươi ngốc hay là ngươi ngu nữa. Tưởng ta không biết đề phòng chắc?- Tát Phi Mã liền xuất hiện ở bên ngoài, để cô ta ám sát lần hai, bị bọn họ áp sát lần ba thì còn gì là mặt mũi nữa. Nên y mới giăng nên cái bẫy này, chờ cô ta đến mắc câu.- Nơi đây, ta sớm đã bày trận rồi. Cô vào thì đừng hòng đi nữa. Ngoan ngoãn mà khai ra tên đứng sau ngươi. Nói cho ngươi biết, ta không có kiên nhẫn đâu!
– Ngươi… Đừng hòng!- Ảnh Cơ biết, bản thân bị bắt lại cũng chỉ có con đường chết. Đã từng bị nhốt ở Đỗ Thế gia một lần, cô ta không muốn phải trải qua cái cảnh đó một lần nào nữa. Chỉ có thể liều mình mà thoát khỏi đây, mới có thể giữ cho mình một mạng.
Dùng khí bao bọc toàn thân, lại cộng thêm thiên phú của cô ta, muốn chốn thoát khỏi đây, không phải là không thể. Nhưng cái giá phải trả cũng là không nhỏ, cô ta cũng chỉ có thể liều một phen.
Cũng mai thứ cô ta mang theo là Phá Chùy, loại vũ khí chuyên dùng để phá kết giới này. Ảnh Cơ dồn hết sức, bất chấp tất cả mà đâm tới. Ầm một tiếng, kết giới đó bị cô ta đâm ra một lỗ. Lỗ không to nhưng đủ để cô ta trốn thoát.
– Khốn kiếp, lại chạy mất rồi. Người đâu, còn không mau nhanh đuổi theo cho ta! Không bắt được ả, ta hỏi tội ngươi!- Tát Phi Mã thấy cô ta trọng thương, liền lệnh cho người đuổi theo.
– Thuộc hạ tuân mệnh!
Nhưng cho dù bọn họ có nhanh, Ảnh Cơ lại càng nhanh hơn. Dựa vào thuộc tính Ám, bây giờ lại là trời tối, ai có thể bắt được cô ta, sớm đã biên mất không chút dấu vết. Đợi đến khi bọn họ đuổi tới, cũng chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau mà thôi.
– Người đâu? Chạy mất rồi sao?
– Đáng chết, lần này thất bại rồi. Không dễ ăn nói với hắn mà!- Ảnh Cơ mang theo thương tích, cứ thế hòa vào đêm tối mà biến mất.
Tại Đỗ Thế gia, nhiều ngày trôi qua, vì lo lắng cho Tiểu Quỷ. Đỗ Nhiễm trong lòng không yên, liền mạo hiểm mà tìm đến chỗ của hắn. Xem xem, đối phương có gặp chuyện gì không hay hay không. Nếu như xảy ra chuyện gì thì đứa trẻ này, e là hối hận đến chết mất.
– Không biết em gái như nào rồi? Có bị phạt nặng không?- Đỗ Nhiễm lo lắng, dè dặt mặc dù sợ hãi hắn nhưng không vì thế mà nó chùn bước.- Cha sẽ không đột nhiên xuất hiện đấy chứ?
Đang lúc này thì nó lại thấy, Tiểu Quỷ lướt qua trước mắt. Đỗ Nhiễm liền vội mà đuổi theo sau, miệng không quên hét lớn: ‘Em gái, là em đó sao? Đợi anh với, đừng đi nhanh thế!’
– Em gái, em không sao chứ? Cha có làm khó gì em không?- Đuổi đến trước mặt, thấy đối phương vẫn bình an vô sự, Đỗ Nhiễm vui mừng khôn xiết.
– Là ngươi đó sao? Ta không có việc gì cả. Ngươi sau này không có việc gì thì đừng tới tìm ta, ta bận lắm. Không có thời gian chơi cùng ngươi đâu!- Tiểu Quỷ lạnh lùng quay người đi, cảnh cáo trước đó của hắn chính là một bài học thích đáng. Nó nào dám lập lại sai lầm đó.
– Em gái, em… Đừng đi… Đừng đi có được không?- Đỗ Nhiễm giơ lấy bàn tay bé nhỏ của mình, muốn nếu lấy đối phương. Nhưng nó lại phát hiện ra, cho dù có đưa tay với lấy như thế nào đi chăng nữa, cũng đều nếu lấy không tới đối phương.- Có phải, là ta quá vô dụng rồi không? Nên mới không có ai cần ta cả! Hức hức, không được, ta không được khóc. Khóc rồi thì lại càng vô dụng hơn!
– Ngươi… Có muốn trở nên mạnh hơn không?- Đột nhiên phía sau đứa trẻ này, vang lên một giọng nói cực kì âm trầm.
Lại nói đến các phu nhân Đỗ Thế gia lúc này, đang cùng nhau thưởng hoa, thưởng hoa thì ít mà đấu khẩu nhau thì nhiều. Ai mà không biết, trong khoảng thời gian này, hắn đặc biệt sủng ái Tú Quỳnh, đêm nào cũng đều nghỉ ngơi tại phòng của cô ta cả. Nhưng tuyệt nhiên, lại chẳng hề động vào cô ta. Điều này khiến cho đối phương không khỏi nghi ngờ, ai mà không biết, Đỗ Quý là quỷ háo sắc. Già không bỏ nhỏ không tha, nào đâu có cái lí đó.
– Em bảy, sao lại ra nông nổi này? Tàn tạ thế! Lẽ nào… Là hầu hạ gia chủ quá sức sao?- Vân Anh đưa tay che miệng cười, là cười khinh đối phương.
– Chuyện này không phiền chị năm phải quan tâm, quản cho tốt chuyện của chị là được rồi!- Không biết vì sao, sắc mặt của Tú Quỳnh ngày càng kém. Quầng thâm dưới mí mắt đều lộ rõ, muốn giấu cũng giấu không được. Nhưng trước lời trêu chọc đó, cô ta cũng không chịu kém, mạnh mẽ mà đáp trả.
– Đều không còn trẻ nữa rồi, sao cứ gặp nhau là gây lộn thế? Một bó tuổi này của các ngươi, không sợ người ta chê cười sao?- Thiền Nhu xuất hiện, chen ngang vào cuộc ‘trò chuyện thân tình’ của bọn họ.
– Chị cả, đâu phải ai cũng như chị đâu. Bọn em đều là nữ nhân yếu đuối, không đấu đá không tranh giành thì lấy gì mà sống đây!- Vân Anh thấy người đến là đối phương, liền bày ra dáng vẻ đáng thương mà nói.
– Đúng vậy! Đều không còn trẻ nữa rồi, chẳng biết lúc nào bị đuổi đi nữa. Chị cả, chị nói xem, bọn em có đáng thương không?- Tú Quỳnh cũng phụ lời, hiếm khi thấy bọn họ đồng lòng như vậy.
– Hazz, đến nay còn lại cũng chỉ có mấy chị em ta. Chị nói xem, Đỗ Thế gia này có phải là nơi ăn người không nhả xương không?- Vân Anh cũng thuận thế, đem tâm tình của mình mà nói ra.
– Chuyện này… Các em đó, những lời này để ta nghe thấy còn tốt. Để gia chủ nghe thấy thì phiền phức to rồi. Đều cẩn thận lời ăn tiếng nói lại đi!- Thiền Nhu nghe bọn họ nói vậy, tâm tình cũng theo đó mà não nề theo. Xoay người rời đi, lại tự mình mà lẩm bẩm.- Đều trách số chúng ta không tốt mà thôi!
Đầu đá nhau là vậy, mỉa mai nhau là thế. Nhưng chung quy, số phận của bọn họ đều giống như nhau cả. Đều là bị Đỗ Quý cưỡng ép cưới về, cho dù có muốn hay không đây cũng là số phận của bọn họ. Trải qua mấy năm chịu đựng đó, lòng ai nấy cũng đều nguội lạnh cả. Dẫu biết kết cục của bản thân có thể sẽ không tốt nhưng bọn họ, cũng chẳng có cách nào khác, là ngoại việc chấp nhận nó cả.