Chương 157: Thật không xem là người
Đỗ quản gia suy tính mọi chuyện, lại không ngờ tới đối phương có một tầng quan hệ với Thanh Thành, Đao Hoàng cường giả. Nếu như là trước đó thì gã cũng sẽ không sợ mà cường ngạnh đối chất một phen nhưng bây giờ thì hay rồi, trả lời mà không tốt. Bản thân e là khó mà thoát khỏi họa này.
– Đỗ quản gia, sao lại không nói gì thế này? Lẽ nào, là có chỗ khó nói sao? Hay là nói, ngươi có tật giật mình?- Mạnh tiếp tục chất vấn, lời lẽ không khỏi hùng hồn.
– Ta thì có gì mà nhắm vào ngươi cơ chứ? Ta chỉ là lo lắng thay cho gia chủ mà thôi, ngươi đừng có mà suy bụng ta ra bụng người như thế!- Đỗ quản gia vẫn cậy mạnh mà không chịu yếu thế, còn đem hắn ra làm lá chắn.
– Được rồi, đừng ồn ào nữa. Đỗ quản gia, ta không muốn chuyện này xảy ra thêm bất kì một lần nào nữa. Ngươi nghe, có hiểu không?- Đến nước này, hắn chỉ đành lên tiếng, không để mọi chuyện lớn thêm được nữa. Sắc mặt tựa như không nhưng lời nói ra, quyền uy lại không nhỏ.
– Thuộc hạ… Thuộc hạ đã rõ! (Kế hoạch của ta, sao lại thất bại rồi? Ta không cam tâm, dựa vào đâu cơ chứ?)- Đỗ quản gia ngoài mặt thì tỏa ra sợ hãi với hắn nhưng trong lòng, lại bất mãn cực kì.
– Còn nữa, về chuyện của vị này, ngươi có phải nên giải thích cho ta biết không?- Hắn quay sang nhìn Mạnh, ánh mắt âm trầm. Vậy mà lại có chuyện giấu hắn. Đối phương liền đem mọi chuyện kể lại với hắn một lượt. Chỉ thấy hắn gật gù mà không nói gì.
– Còn các ngươi nữa, có phải là nên cút đi rồi không? Đứng ở đây làm gì? Đợi ta tiễn đi sao?- Hắn nhìn tới đám người làm loạn kia, bọn họ không phải là không muốn đi, chỉ là chưa có cơ hội mà thôi. Nghe hắn nói thế, mạnh ai liền nấy chạy, sợ là chậm một giây thôi, bản thân liền vĩnh viễn lưu lại tại đây.- Khoan đã… Binh khí này, các ngươi không đem đi sao?
Nghe hắn rồi, bọn họ toát hết cả mồ hôi. Ai nấy cũng đều run như cầy sấy cả. Còn tưởng là hắn sẽ ra tay với bọn họ, nào có ngờ chỉ là gọi để bọn họ đem binh khí đi. ‘Cái… lấy… Lấy!’ Bọn họ liền lật đật mà đẩy những xe binh khí đó. Trước khi đi, còn không tự chủ mà liếc nhìn lấy Đỗ quản gia mấy cái.
Thêm một lần nữa, Đỗ quản gia tức giận mà xông vào phòng của Vân Anh. Lửa giận bùng phát, khó mà nguôi ngoai. Còn tưởng sẽ hạ bệ được đối phương, có nào ngờ, kết quả lại bản thân tự chuốc nhục vào người. Còn xém tí nữa, là gậy ông đập lưng ông.
– Sao vậy? Sao lại tức giận nữa rồi?- Vân Anh đang ngồi trang điểm, thấy đối phương hậm hực bước vào, vừa dậm phấn mà vừa hỏi lấy.
– Còn không phải là vì kế hoạch của cô sao? Cái gì mà phá hỏng binh khí, vu oan cho người ta. Hừ, tất cả đều thất bại rồi. Không ngờ đến, cái tên đó lại có thể hoá nguy thành an. Còn kết giao với Thanh Thành, thật là làm ta tức chết mà!- Đỗ quản gia hậm hực mà kể lại mọi chuyện, càng kể thì càng thấy tức.
– Thất bại rồi sao? Vậy thái độ gia chủ đối với tên đó, thế nào? Lại đối với ngươi thế nào?- Vân Anh lộ vẻ bất ngờ, tay đang kẻ mí mắt cũng bất giác mà khựng lại.
– Rất trọng dụng, chỉ có ta là bị khiển trách. Hừ, sớm muộn gì, ta cũng sẽ cho tên đó biết tay mà thôi!- Đỗ quản gia bội phần mà cay nghiệt, nghiến răng mà nghiến lợi.
– Ta thấy, không nên đối đầu với tên đó nữa thì hơn. Gia chủ trọng dụng, ắt có lí do. Còn tiếp tục đấu đá, người chịu thiệt chính là ngươi đó!- Vân Anh trầm tư suy nghĩ trong giây lát, cảm thấy chuyện không hay, liền khuyên can lấy đối phương dừng tay.
– Vậy cô bảo, ta làm sao nuốt trôi cục tức này đây?- Đỗ quản gia tất nhiên là không chịu rồi, quyết không chết không thôi với đối phương.
– Nuốt không trôi sao? Cũng phải nuốt xuống nếu như không muốn chết! Còn nữa, người nhà của tên Thiết đó, xử lí cho cẩn thận vào. Đừng để người khác phát hiện ra chuyện mà chúng ta làm. Nếu cần, thẳng tay trừ khử đi là được!- Vân Anh lạnh giọng, sớm đã không còn dáng vẻ hòa nhã ôn nhu trước kia. Đỗ quản gia tuy không cam tâm nhưng chuyện đến nước này, cũng chỉ đành nghe theo. Tạm thời mà nuốt cơn giận này xuống.
Một tuần sau, thời hạn đã đến, Thần sứ một lần nữa mà tìm đến. Tám Thế gia bọn họ đều cung kính mà dâng lên cống phẩm. Hơn trăm đứa trẻ, được nhốt trong một chiếc lồng sắt. Như những con cừu béo chờ đợi người khác đến giết thịt vậy. Thật không xem bọn chúng là người.
– Cống phẩm đều đã đến đủ?- Thần sứ ung dung bước từng bước tới, cao cao mà tại thượng.
– Bẩm Thần sứ đại nhân, đều đã đến đủ rồi. Xin mời ngài xem qua!
Trong trăm đứa trẻ ở đây, hắn có thể cảm nhận được Mận cũng có mặt tại đây. Chỉ là đám trẻ này, đều đã không còn hơi sức để mà kêu gào nữa rồi. Bởi vì bọn chúng biết, cho dù có kêu gào như nào đi chăng nữa. Cũng sẽ không có ai tới cứu bọn nó.
Ngoài đám trẻ này ra thì bọn họ còn phải dâng lên vô số thiên tài địa bảo, kì trân dị thảo cho đối phương làm cống phẩm. Giá trị không sao đong đếm cho được, là gia tài mà một người bình thường, cho dù có ước cũng ước không ra.
– Ừm, sao Đỗ Thế gia các ngươi, lại chỉ có từng này thôi vậy? Đây, cũng quá ít có phải không?- Thần sứ nhìn đến cống phẩm mà hắn đem đến, chỉ bằng một phần mười hàng năm. Mặt liền kém sắc nhưng lại không biểu hiện ra quá nhiều.
– Ờ, ừm,… (Cũng không thể nói, bảo vật đều bị ta hấp thụ quá nửa rồi. Còn lại bao nhiêu đây thôi, ngươi muốn nhận hay không cũng phải nhận. Hỏi nhiều thế làm gì?) Mong đại nhân minh xét, Đỗ Thế gia bọn ta nhiều năm cống hiến. Nay bảo khố đã cạn kiệt. Quét sạch gia tài cũng chỉ có bao nhiêu đây thôi. Mong là ngài hiểu cho!- Hắn chỉ đành lựa lời qua loa, không quên mà kể khổ với đối phương.
– Ngươi… Hừ, nể tình trước đây ngươi cống hiến nhiều. Ta không tính toán với ngươi lần này vậy. Nhưng còn có lần sau thì Đỗ Thế gia ngươi, đừng gọi là Thế gia nữa!- Thần sứ thấy vậy, cũng không tiện mà làm khó hắn. Ai bảo Đỗ Quý trước đó, chi tiền đều rất mạnh tay. Vô tình mà giúp hắn qua được lần hoạn nạn này.
– Đến đây thôi, các ngươi chuẩn bị cho tốt vào. Năm sau ta lại tới, ta không muốn có bất kì sai sót nào, hiểu chưa?- Thần sứ phất tay một cái, người và vật đều thu vào trong tay áo. Cơn gió thổi qua, y cũng theo đó cưỡi gió về trời.
– Cảm tạ Thần sứ đại nhân đã hiểu cho, năm sau ta nhất định sẽ dâng lên gấp đôi hàng năm, toả lòng hiếu kính với đại nhân! (Với tiền đề, Đỗ Thế gia có còn tồn tại hay không đã!)- Hắn cúi người cảm tạ nhưng là để che đi, nụ cười nham hiểm ở trên môi.
– Cung tiễn Thần sứ đại nhân!
– Đỗ Quý, Đỗ Thế gia ngươi thật sự là cạn kiệt bảo khố sao? Sao ta nghe nói, các ngươi làm ăn khấm khá lắm cơ mà, bảo vật chất đống như núi? Sao bảo vật dâng lên lại ít thế kia, nào có biểu hiện được lòng thành kính của chúng ta?- Ô Lương, gia chủ của Ô Thế gia, chuyên kinh doanh mua bán dược liệu, phân phối các loại thuốc, cũng là một nhà giàu lâu năm. Dáng vẻ là một ông già đầu trọc, người ốm như que tăm, ria mép hai bên thì vuốt ngược lên trên. Cùng với đó, là chòm râu dê để dài xuống dưới.
– Chuyện nhà ta không phiền ngươi phải bận tâm, ngươi quản cho tốt chuyện của mình là được rồi. Tên nịnh hót nhà ngươi muốn thăm dò chuyện nhà ta, nằm mơ đi!- Hắn còn chưa tìm người khác gây chuyện, người khác đã đến tìm hắn gây chuyện. Hắn cũng không ngại mà đáp trả một phen.
– (Bảo ta nịnh hót, ngươi không phải cũng nịnh đó sao? Hằng năm đều chi một khoản lớn, gấp đôi những nhà khác, mong được chiếu cố. Tại nhà ta không có tiền bằng nhà ngươi thôi, bớt ở đó mà lên mặt với ta đi!) Nói gì thế, tên… Ủa người đâu? Đáng ghét, đang nói chuyện mà ngươi đi đâu thế? Là xem thường ta đó à?- Ô Lương còn muốn mắng hắn thì hắn đã đi mất rồi.
– Dư thừa, biết rồi còn hỏi!- Hắn đã đi rồi nhưng tiếng thì vẫn còn vọng lại.
– Đáng ghét, tức chết ta mà!- Ô Lương tức mà xì khói, nào có bị xem thường qua như này.