Chương 158: Liên quan đến, Viên Hoa Lâu
Còn bên này, việc điều tra của Thường Âu đã đi vào ngõ cục. Bất kì manh mối nào có liên quan đến hắn, đều vô thức mà đứt đoạn. Đến cùng đều không tra ra được gì. Chỉ là trong vô tình, bọn họ lại tra ra được. Hắn có liên quan đến Viên Hoa Lâu, thế là bọn họ liền muốn từ đây mà làm điểm đột phát.
– Nghe nói, Viên Hoa Lâu này mỹ nhân nhiều vô số kể. Nhưng mỹ nhân trong mỹ nhân, chỉ có Hồng Khanh cô nương đây mới được gọi mỹ nhân. Bây giờ được gặp mặt, xem ra lời đó quả thật là không sai?- Thường Âu thay cho mình một bộ quần áo tươm tất, tóc buộc đuôi ngựa để về sau, nhã nhặn lịch sự nhưng không kém phần tài hoa phong nhã.
– Công tử là…- Hồng Khanh nhìn đối phương từ trên xuống dưới một lượt, người đến Viên Hoa Lâu này ai mà càng nhã nhặn thì càng phải đề phòng.
– A, còn chưa giới thiệu qua, kẻ hèn này tên Thường Âu, chỉ là một người bình thường. Mạo muội làm phiền, mong là cô nương lượng thứ cho!- Thường Âu chấp tay cúi chào, khí chất thanh tao và lịch lãm.
(Bình thường? Có kẻ bình thường nào lại có thể thông qua gia chủ của Cao Thế gia, chỉ đích danh gặp mặt ta cơ chứ? Xem ra kẻ này, đến có mục đích rồi!) Hồng Khanh cảnh giác nhưng lời nói ra, lại vô cùng thiện ý.- Vậy chẳng hay công tử đây, đến đây là có việc gì? Hồng Khanh giúp được thì sẽ giúp!
– Nếu cô đã nói như vậy, vậy ta cũng không khách sáo. Ta muốn hỏi… Cô có quen biết với một người, tên là Kim Tư không?- Thường Âu cũng không bày trò vòng vo nữa, trực tiếp mà hỏi thẳng cô ta.
– Cái tên này sao? Ta chưa từng nghe qua, công tử có phải là tìm nhầm người rồi không?- Trước câu hỏi này, Hồng Khanh mặt không biến sắc, còn là hỏi ngược lại đối phương.
– Không nhầm, chắc chắn chính là hắn! Ta nghe nói, chỉ mấy tháng trước thôi, có một kẻ đến đây so tài với các văn nhân nho sĩ. Không chỉ đánh bại bọn họ mà còn được Hồng Khanh cô nương đây để ý đến. Chuyện này là thật?- Thường Âu sớm đã điều tra ra được việc này, mới không ngại mà tìm đến cô ta một chuyến.
– Chuyện này là thật nhưng chỉ đúng một nửa. Giữa ta và hắn, cũng chỉ là bèo nước gặp nhau. Một lần rồi thôi, đến nay cũng chẳng có tin tức gì. Lẽ nào người mà ngài cần tìm, chính là kẻ đó sao?- Hồng Khanh giả vờ ngu ngơ, ngây ngô mà đáp.
– Mọi chuyện lại như vậy sao? Vậy khi có tin tức gì, mong là Hồng Khanh cô nương lập tức báo cho ta biết. Ta sẽ có hậu tạ thích đáng, tuyệt sẽ không để cô chịu thiệt!- Thường Âu không thu được tin tức hữu ích gì, chỉ đành lui ra. Nhưng lại phát hiện ra một điểm khá là thú vị.
– Đại nhân, có điều tra được gì không?- Lão béo đứng đợi bên ngoài, vừa thấy đối phương ra liền nhịn không được mà hỏi lấy.
– Cô ta… Có bất thường!- Thường Âu đi thẳng, nông sâu mà khó dò.
Sau đó, Hồng Khanh liền đem mọi chuyện nói lại với hắn một lượt. Hắn nghe xong, cũng không có gì là lạ. Bởi vì người điều tra hắn đều không thiếu. Thứ mà hắn quan tâm, đó là đối phương lại đến từ thế lực nào.
– Ồ, có kẻ muốn tìm ta sao? Ngươi nói xem, dáng vẻ của tên đó là như nào?- Hắn tựa lưng vào ghế, thờ ơ mà hỏi.
– Tuổi không lớn mấy, chắc chắn tầm 25 26 gì đó. Bề ngoài cũng tạm nhưng mà hơi ốm một chút. Đặc biệt là hai mắt rất sắc, chân mày đậm,…- Hồng Khanh đem vẻ ngoài của đối phương, đều miêu tả lại một lượt.
– Tên này… Ta đâu quen? Lẽ nào là người của Cao Thế gia sao? Hừ, bọn chúng đã bắt đầu điều tra tới cô rồi đó à? Được rồi, cô lui ra đi. Có chuyện gì thì lập tức bẩm báo với ta!- Hắn nghe xong, lại không mường tượng ra được gì. Kẻ thù của hắn, làm gì có kẻ như thế.
Trong một tháng tiếp theo đó, Tấn Trọng dưới sự uy hiếp của Tát Phi Mã. Điên cuồng ráo riết mà truy tìm lấy tung tích của hắn. Nhưng cho dù có dùng cách gì đi chăng nữa, cũng tìm không ra. Hắn như thể bốc hơi khỏi thế gian này vậy.
– Khốn kiếp, ngươi là chạy đến phương trời nào rồi. Tại sao lại không có chút tin tức nào thế này? Gia chủ trách tội xuống, ta gánh sao nổi đây?- Tấn Trọng đi đi lại lại, một chút tin tức điều tra cũng không, hạn lại đến gần kề. Đợi cho Tát Phi Mã trút cơn thịnh nộ xuống, cho dù gã có là thuộc hạ thân cận đi chăng nữa. Cũng khó gánh nổi lửa giận đó.
– Ngươi, có lẽ là Tấn Trọng? Người của Tát Phi Thế gia nhỉ?- Giữa lúc này, lại có người đến tìm gã. Âm thanh truyền đến, theo đó là một bóng người xuất hiện.
– Ngươi… Là ai?- Tấn Trọng quay đầu nhìn đến, vẻ mặt liền nghiêm lại.
– Xin tự giới thiệu, ta tên Thường Âu. Chỉ là một kẻ bình thường ở Tuần Ti phủ. Cũng giống như ngươi, đều đang điều tra về một người!- Thường Âu giới thiệu sơ lượt qua bản thân nhưng dáng vẻ, lại tỏa ra vô cùng thần bí.
– Vậy ngươi đến đây làm gì?- Tấn Trọng nhìn đến đối phương, đôi phần mà cảnh giác.
– Ta đến, chính là muốn giúp ngươi tìm được kẻ đó. Tất cả thông tin ta thu thập được, đều ở đây. Ngươi có thể xem qua!- Thường Âu ném cho đối phương một quyển trục, bên trong đó đều là thông tin có liên quan đến hắn. Bao gồm có đến Viên Hoa Lâu.
– Viên Hoa Lâu sao? Nơi này thuộc về Cao Thế gia thì phải?- Tấn Trọng sau khi xem xong, sắc mặt liền rơi vào trầm tư.
– Đúng vậy, có thể tìm được người hay không thì phải xem ở đây rồi!- Thường Âu nhẹ cười nham hiểm, đến rồi lại đi.- Ta còn có việc, xin cáo lui trước vậy!
– Thường Âu đại nhân, chúng ta tại sao lại tiết lộ tin tức đó cho tên kia biết. Đó đều là do chúng ta khổ nhọc mà có được, như vậy thì thật không thỏa đáng!- Lão béo chứng kiến một màn này của đối phương, nghi hoặc mà không hiểu gì.
– Mượn tay giết người ấy mà. Càng nhiều người tìm thì đối với chúng ta mà nói, càng tốt!- Thường Âu trong lòng tự đã có tính toán, sao có thể làm chuyện vô ích được.
Sau khi có được tin tức này, không ngoài dự đoán của Thường Âu. Tấn Trọng lập tức mà bẩm báo với Tát Phi Mã. Đây cũng chính là điều mà y muốn, lợi dụng Tát Phi Thế gia, thay mình mà điều tra. Xem xem, Hồng Khanh cô ta có còn giấu diếm được gì.
– Ngươi nói cái gì? Tin tức có liên quan đến hắn?- Tát Phi Mã nghe đến tin tức của hắn, liền gấp gáp mà hỏi lấy. Thù giết cha không đội trời chung, y lúc nào cũng đều muốn phanh thây xẻ thịt hắn cả.
– Đúng vậy, đây là thuộc hạ điều tra vất vả mà có được. Mong ngài xem qua!- Tấn Trọng chưa gì hết, đã vội mà nhận vơ công lao về mình.
– Đây không phải đều giống với những gì trước đó mà ta biết đó sao? Xem ra, ngươi cũng vất vả quá rồi nhỉ? Người đâu, lôi tên này xuống, đánh cho ta…- Tát Phi Mã xem qua phần đầu, sắc mặt liền trầm xuống phần nào.
– Không phải, ngài đã xem hết chưa? Lần này có manh mối đột phá, Viên Hoa Lâu có người đã từng gặp hắn. Mối quan hệ còn rất thân thiết, biết đâu chúng ta có thể tìm được hắn thông qua người này!- Tấn Trọng sợ hãi, liền ra sức mà thanh minh.
– Người đó là ai?- Tát Phi Mã cơ mặt phần nào giãn ra, giọng cũng hài hoà hơn nhiều.
– Tú bà hiện giờ của Viên Hoa Lâu, Hồng Khanh!- Tấn Trọng lập tức đáp, chẳng dám mà chậm trễ.