Chương 156: Đao Hoàng
Lúc này, hắn cùng với Đỗ quản gia mà xuất hiện. Đối phương mới bớt hống hách lại. Bài học lúc trước còn đó, sao có thể dễ dàng quên đi được. Liền khép nép mà đứng một bên, dẹp đường cho hắn đi vào.
– Hừ, Mạnh đây là sợ tội bỏ trốn đây mà. Gia chủ, ngài nhìn xem. Tên đó chẳng có tí trách nhiệm nào cả. Binh Bảo Lâu là cơ nghiệp cả đời của ngài, ngài sao có thể giao cho những kẻ như vậy được?- Đỗ quản gia liền nhân cơ hội này mà bêu xấu đối phương, không chết không thôi.
– Ai nói là ta sợ?- Tiếng nói vang vọng trong đám đông, theo đó là Mạnh hiên ngang mà xuất hiện. Bước chân vững vàng, lưng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng. Chẳng có chút khí thế nào là sợ hãi cả.
– Ngươi còn dám quay lại, ngươi chịu chết thế nào đây?- Đỗ quản gia thấy thế, đã nhịn không được mà muốn dồn đối phương vào chỗ chết rồi.
– Đều đã ở đây rồi, mời các ngươi xem qua!- Mạnh bước qua bên phải một bước, liền phía sau y là một xe Vũ khí được chất đầy. Kiếm một trăm, giáp một trăm đều không thiếu một món.
– Sao… Sao lại có thể như này được? Ba ngày… Ba ngày lại rèn ra trăm thanh kiếm, trăm bộ giáp. Đến ngay cả gia chủ làm cũng không được. Ngươi có tài cán gì mà lại có thể làm được, rõ ràng đây là lừa dối, lừa dối!- Đỗ quản gia như không tin đây là thật, nhất thời mà sổ sàng.
– Hửm? (Ta chọc gì đến ngươi, ngươi lại lôi ta vào?)- Hắn hửm nhẹ một cái, cảnh cáo đối phương.
– Gia chủ, ta không có ý đó. Cái này… Cái này cũng vô lí quá rồi!- Đỗ quản gia nghẹn lời nhưng vẫn cố mà chày cối, không tin đó là thật.
– Tất nhiên là rèn không kịp rồi, đây đều là do ta mua từ chỗ khác về. Không thì làm sao kịp được!- Mạnh cũng không ngại mà nói thật ra nhưng cũng tự có cái lý của mình.- Ta cũng chỉ nói là giao ra một trăm thanh kiếm, một trăm bộ giáp. Chứ nói là ta rèn từ khi nào? Đỗ quản gia, ngài có phải là hiểu lầm ý của ta rồi không?
– Ngươi… Thông minh, thông minh!- Hắn cười một cách giòn giã nhưng tức thì, sắc mặt lại thay đổi, lạnh lẽo đến ưu ám.- Nhưng thông minh như này, có tìm ra hung thủ phá hoại Binh Bảo Lâu của ta không? Nếu không, thông minh đó cũng chỉ bằng thừa!
– Bẩm gia chủ, không phụ lòng mong mỏi của ngài. Thủ phạm, ta đã tìm ra rồi!- Lời Mạnh vừa nói ra, bầu không khí tức thì rơi vào im bặt.- Ngươi là muốn tự đi ra hay là muốn, ta bắt ngươi đi ra!
Đáp lại lời Mạnh là những lời bàn tán to nhỏ với nhau. Nhưng tuyệt nhiên, chẳng có ai là dám đứng ra cả. Khỏi cần nghĩ cũng biết, kết cục của kẻ phản bội đó thảm khóc như nào. Đỗ Thế gia nhất định sẽ không tha cho kẻ đó.
– Thiết, lẽ nào là ngươi muốn. Ta phải chỉ đích danh ngươi, ngươi mới chịu ra hay sao?- Mạnh cũng chỉ đành, đích danh mà gọi tên.
– Cái gì? Ngươi muốn vu oan ta sao? Ai mà chẳng biết, số binh khí đó đều là do ngươi phụ trách. Đến nay có chuyện, lại bắt ta ra làm đệm lưng. Gia chủ, mong ngài làm chủ cho ta!- Từ trong đám đông, một người rắn rỏi bước ra. Thiết, thợ rèn lâu năm của Binh Bảo Lâu, tuổi tầm ba mươi mấy. Đã có hơn mười lăm năm làm việc tại đây, nhận được không ít sự tín nhiệm.
– Phải đấy, Mạnh! Chuyện mà mình gây ra, ngươi sao có thể vu oan người khác được?- Tức thì, đã có người thay đối phương mà lên tiếng.
– Nếu như ngươi nói ngươi vô tội. Ngươi có dám, xoè đôi bàn tay của ngươi ra không? Ta chắc rằng, số binh khí mà chúng ta mới rèn kia. Đều đã bị ngươi động tay qua rồi. Ai mà không biết, số binh khí đó đều được đặt trong một căn phòng kín, nội bất xuất ngoại bất nhập. Vừa hay, ta đã rắc lên cửa một ít bột. Chỉ cần chạm vào, tay sẽ hóa đen. Cho dù có làm như nào cũng rửa không ra…- Mạnh lạng giọng, vẻ mặt cũng trở nên trầm ổn hơn.
– Cái gì? Ngươi…- Thiết vội mà giấu đôi bàn tay sau lưng, trán thì đổ đầy mồ hôi.- Ngươi… Ngươi… Ngươi là có ý gì?
– Nếu như ngươi vô tội, tay của ngươi sẽ bình thường. Nếu như ngươi có tội, tay sẽ hóa đen. Giờ thì cảm phiền, ngươi đưa bàn tay ra cho mọi người ở đây xem vậy!- Mạnh nhìn tới đối phương, ánh mắt ấy sắc lạnh không thôi.
– Cái này? Ngươi… Ngươi vu oan ta, tay ta… Không được. Cái này… không được… Ta… Chuyện đó không phải do ta làm. Gia chủ… Ngài hãy tin ta đi mà!- Thiết lúng túng mà nói không nên lời, hoảng loạn đến tột điểm.
– Như này thì rõ rồi, ngươi có tật giật mình. Chuyện này không cần ta nói, các vị đều hiểu. Kẻ muốn phá hoại Binh Bảo Lâu ta là ai!- Mạnh bước đến trước mặt đối phương, muốn ép ra chân tướng.- Thiết, chúng ta không thù không oán, ngươi vì sao lại muốn hại ta? Lẽ nào, là có kẻ chỉ đạo sao?
– Ta… Ta không biết! Ta không nói được… Ngươi đừng ép ta!- Thiết điên cuồng lắc đầu nhưng ánh mắt, lại lén liếc nhìn về phía này một cái.
– Ngươi… Ngươi không nói, ngươi chính là tự tìm đường chết. Gia chủ trách tội xuống, ta cũng không cứu được ngươi đâu. Ngươi vì sao lại cố chấp không nói ra, lẽ nào là… Ngươi bị uy hiếp sao?- Mạnh thấy đối phương như kia, liền đã đoán được gì đó.
– Đúng vậy, ngươi nói ra xem nào! Lẽ nào, ‘là người thân của ngươi bị uy hiếp sao’?- Đúng lúc này, Đỗ quản gia lại cất tiếng mà chen ngang.
– Ta liều mạng với ngươi!- Nghe được những lời đó, Thiết như phát điên vậy, bất ngờ mà xông tới, tấn công lấy Mạnh.
Thì đột nhiên, một đao không biết từ đâu mà chém tới. Đem Thiết, một đao mà chém gục. Khiến cho mọi người ở đây đều thất sắc kinh hãi duy chỉ có Mạnh là mặt không biến sắc, như thể biết trước mọi chuyện vậy.
– Muốn làm loạn tại đây? Các ngươi có hỏi qua ý của ta chưa?- Theo hướng đao mà nhìn tới, hóa ra là Thanh Thành.
– Ngài là… Đao Hoàng, cường giả cấp Hoàng Đỉnh cấp!- Đỗ quản gia thấy là lão ta, sửng sờ mà hét lớn.
– Nhóc con, xem như ngươi có mắt thưởng thức. Đao Hoàng ta ở đây, kẻ nào dám làm càn!- Thanh Thành ôm đao mà bước tới, khí tức tỏa ra đủ để áp bức mọi người có mặt tại đây.
– Đao Hoàng, vị này sao lại ở đây? (Hoá ra kẻ mà ta cảm nhận được, là lão già này. Nghe nói, hình như là người của Thanh Thế gia thì phải?)- Hắn chậm rãi lên tiếng, thăm dò lấy đối phương.
– Ta tại sao lại ở đây à? Còn không phải là tại thằng nhóc này. Rèn một thanh đao, lại lấy của ta 5000 lượng vàng. Không có tiền trả nên ở đây làm bảo vệ trừ nợ thôi!- Thanh Thành lời này, nghe ra còn là có chút oán trách.
– Cảm ơn Thành lão đã ra tay tương trợ. Còn chuyện tiền nông đó, đừng nói tới thì hơn vậy, mất tình cảm lắm. Hai năm sẽ trôi qua mau thôi mà!- Mạnh đi đến trước lão ta, nói lời cảm tạ.
Thật ra lần đó, Thanh Thành không có ngân lượng giao ra. Chỉ đành ở lại đây, làm người bảo vệ. Hai năm liền có thể trả hết số nợ đó. Không còn cách nào khác, lão ta cũng chỉ có thể cắn răng mà đồng ý.
Mà có được sự bảo vệ của đối phương, Mạnh mới không sợ đám người kia làm loạn. Bày ra mưu tính này, muốn ép kẻ chủ mưu hại mình ra mặt. Chỉ là đáng tiếc, Thiết cho dù liều mạng cũng không nói ra danh tính của đối phương. Nhưng cũng đủ để y biết kẻ hại mình là ai.
– Đỗ quản gia, không biết tại sao ngươi lại luôn làm khó ta, ngươi có thể cho ta một lời giải thích hay không?- Mạnh đích danh chỉ tên, muốn đòi lại một cái công đạo cho bản thân. Bằng không người khác lại cho rằng, y là kẻ dễ bị ức hiếp.
– Chuyện… Chuyện này…- Đỗ quản gia ứ họng, không biết nói sao cho phải. Bởi vì phía sau đối phương là Đao Hoàng, không thể đắc tội được.