Chương 155: Binh Bảo Lâu, xảy ra chuyện
Ngay lúc này đây, hắn lại xuất hiện. Mang theo khí tức áp bức mà đến, chấn nhiếp mọi kẻ làm loạn. Như phong như vũ, dù sao thân phận hiện giờ của hắn, cũng là một cường giả cấp Hoàng. Càng là không nói đến, thân phận gia chủ của Đỗ Quý Đỗ Thế gia kia.
– Gia chủ, ngài sao lại đến đây rồi? Chỉ là một chút chuyện nhỏ, không phiền ngài phải bận tâm!- Mạnh thấy người đến là hắn, liền cung kính cúi người chào.
– Gia chủ mà không đến, chỉ sợ là không phải một chút chuyện nhỏ này nữa rồi!- Đỗ quản gia chưa gì hết đã thêm dầu vào lửa, cố tình mà làm cho chuyện lớn thêm.
– Ngài là gia chủ của Đỗ Thế gia? Ngài nhìn xem, một đống binh khí này là bọn ta đặt từ chỗ ngài. Bây giờ thì toàn là phế phẩm, Binh Bảo Lâu của ngài làm ăn như thế này sao?- Đám người kia liền hướng đến hắn mà tố cáo, vạch tội của Mạnh.
– Mạnh, chuyện này là thật? Ngươi quản lí Binh Bảo Lâu như nào lại để xảy ra chuyện này?- Còn chưa để hắn lên tiếng, Đỗ quản gia đã rảo trước, hùa theo đám người kia mà làm loạn.
– Ta có thể đảm bảo, trong đây chắc chắn có hiểu lầm. Gia chủ yên tâm, chỉ cần ngài cho ta đủ thời gian. Mọi chuyện ta đều giải quyết ổn thỏa cho ngài xem! (Đáng ghét, tại sao vừa xảy ra chuyện gia chủ đã xuất hiện rồi? Lẽ nào là do cái tên quản gia này làm ra?)- Mạnh vội mà phân trần, không quên liếc mắt lườm lấy Đỗ quản gia một cái.
– Cho ngươi thời gian, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì hả?- Đỗ quản gia quyết cắn chặt mà không buông, chính là muốn dồn đối phương vào con đường chết.
– Vậy rốt cục, ngươi định giải quyết chuyện này thế nào với bọn ta?- Đám người kia cũng phụ hoạ thêm vào, bắt chẹt lấy y.
– Ba ngày, cho ta thời gian ba ngày. Ba ngày sau ta sẽ giao đủ binh khí cho các ngươi, còn không thì ta tùy ý các ngươi xử lí!- Mạnh giơ cao ba ngón tay, hùng hồn mà nói.
– Ba ngày rèn trăm thanh kiếm, trăm bộ giáp. Rèn thế quái nào được? Được, ta đồng ý với ngươi. Nếu như trong thời gian này ngươi có thể giao ra, mọi chuyện ta đều không tính toán nữa. Còn không, hừ, ngươi cứ chờ chết đi!- Đối phương cười khẩy, rất chi là thích thú.- Anh em, chúng ta đi!
– Ta hình như… Còn chưa có lên tiếng mà? Các ngươi sao lại đi rồi, xem nơi này là nơi nào thế? Có xem ta ra gì không?- Ngay lúc đám người bọn họ lướt qua hắn, hắn lại bất ngờ mà lên tiếng.
– Đỗ gia chủ, ý của ngài là?- Đám người bọn họ quay người lại, mặt mày bất giác mà xanh xao.
– Đến đây làm loạn trước mặt ta, ta để các ngươi rời đi dễ dàng như thế. Ai còn xem ta ra gì nữa. Vậy nên, cảm phiền các ngươi lăn ra khỏi đây giúp ta vậy. Ba ngày sau lại bò tới. Đỗ quản gia, ra tay!- Hắn lạnh giọng mà ra lệnh nhưng Đỗ quản gia lại chẳng hề động đậy gì cả.- Hửm, ngươi tại sao lại còn chưa ra tay? Là có ý kiến gì sao?
Đến nước này, Đỗ quản gia không thể đứng im được nữa. Lao nhanh đến, đánh ra một chưởng. Đem tên cầm đầu cùng với đám người kia, đánh bay ra khỏi Binh Bảo Lâu. Đám người này mà không bị đánh thì người bị đánh chính là lão ta.
– Đỗ quản gia, ngài…- Đối phương nôn đầy máu tươi, oán hận mà nhìn đến.
– Còn không mau cút đi, là muốn gia chủ ta ra lệnh giết các ngươi sao?- Đỗ quản gia ánh mắt ẩn hiện là một tia sát khí, rồi trầm giọng mà quát.
– Hừ, xem như các ngươi giỏi. Anh em, chúng ta đi. Ba ngày sau, ta xem các ngươi làm sao giao ra đủ binh khí đây!- Đám người bọn họ lom khom bò dậy, trước khi đi còn không quên hâm he lấy mấy câu.
Hắn không phải không biết, chuyện này là do ai làm ra. Chỉ sợ là có kẻ khác động tay động chân vào, nên mới không tiện ra mặt. Để Mạnh lo liệu lấy mọi chuyện. Và điều quan trọng hơn cả, hắn chính là muốn, thử tài lấy y.
– Gia chủ, ngài…- Mạnh còn muốn nói thêm gì đó, liền bị hắn đưa tay ra hiệu ngăn lấy.
– Ngươi nên làm chuyện ngươi nên làm đi, đừng làm ta thất vọng là được!- Hắn lạnh giọng lướt qua, khí thế chính là bất khả xâm phạm.
– Gia chủ, ngài thật sự tin tưởng tên đó đến thế sao? Mạnh cũng chỉ là thợ rèn bình thường, có cũng được không có cũng được. Ngài vì sao lại xem trọng đến vậy?- Đỗ quản gia cũng nhân cơ hội này, buông lời gièm pha với hắn.
– Ha, thợ rèn bình thường? Xem ra ngươi đánh giá thấp tên đó rồi. Đi thôi, ba ngày sau chúng ta lại đến vậy!- Hắn sải bước dài, cao ngạo mà rời khỏi đây. (Mạnh, tên nhà ngươi, đừng làm ta thất vọng. Mười hai quỷ tướng của ta, có chỗ cho ngươi đấy!)
– Gia chủ, ta nhất định sẽ không khiến ngài thất vọng!- Mạnh hướng hắn rời đi, dõng dạc mà nói to.
Trong thời gian ba ngày đó, Mạnh cực lực mà rèn binh khí. Thổi lửa, nung phôi, đập sắt. Chẳng chút nào là ngơi tay cả, người luôn trong trạng thái lấm tấm mồ hôi rơi. Không chỉ mỗi mình y mà bất kì người nào của Binh Bảo Lâu cũng đều trong tình trạng này cả.
– Tên đó điên rồi sao? Lại bắt chúng ta rèn trăm thanh kiếm, một trăm bộ giáp trong ba ngày. Không nói đến kiếm, mỗi một bộ giáp đều vô cùng mất thời gian. Không có mười bữa nửa tháng thì không rèn xong một bộ. Bây giờ lại chỉ có ba ngày lại muốn rèn trăm bộ, điên rồi sao?- Có người nhịn không được mà nhỏ tiếng phàn nàn, uất hận đều hiện hết ở trên mặt.- Gia chủ cũng đúng thật là, sao lại giao Binh Bảo Lâu cho một tên như vậy cơ chứ?
– Lo làm đi, còn lèm bèm để tên đó nghe được thì phiền phức to đó!- Người bên cạnh thấy thế, liền vội mà nhắc nhở lấy.
– Hừ, ta còn sợ chắc, tên đó sắp khó giữ được mình rồi. Còn báo hại chúng ta phải rèn ngày rèn đêm thế này, đáng chết mà!- Nhưng đối phương nào nghe, cứ lèm bèm mà không dứt.
– Các ngươi nói xong chưa? Nói xong rồi thì lo làm đi, đơn hàng còn rất nhiều. Không có thời để các ngươi tán dóc đâu!- Không biết từ lúc nào, Mạnh đã xuất hiện sau lưng đối phương. Một mặt âm trầm, đối với những lời ác ý xấu xa đó lại chẳng hề để tâm tới. Chỉ bảo bọn họ tiếp tục công việc mà thôi.
– Ngươi… Ngươi… Ta làm ngay đây!- Đối phương tức thì bị dọa sợ, chẳng dám nói gì thêm nữa.
Thật chất, Mạnh không chỉ phải rèn lại đơn hàng đó. Mà còn phải tìm ra hung thủ, kẻ phá hoại trăm thanh kiếm trăm bộ giáp kia. Nếu không cho dù có rèn được, cũng để lại mối nguy về sau. Đối với y mà nói, đó chính là mối họa cần phải diệt trừ.
Ba ngày sau, đám người đó theo hẹn mà tìm đến. Chỉ có điều là, Mạnh lúc này lại không có mặt tại Binh Bảo Lâu. Bọn họ càng là được nước lấn tới hơn nữa, ngang tàn hống hách mà bước vào. Chẳng hề nể nang gì ai cả.
– Thế nào, đồ của bọn ta, các ngươi đã rèn xong chưa?- Đám người đó ngang nhiên đứng giữa Binh Bảo Lâu, lớn tiếng mà nói to.
– Cái này…- Cho dù bọn họ có rèn ngày rèn đêm, cũng không đạt được số lượng mà đối phương yêu cầu. Mạnh lúc này lại biến mất không thấy đâu, thật khiến bọn họ chẳng biết làm sao.
– Sao? Không có à? Tên Mạnh kia đâu, không phải hùng hồn lắm sao? Sao bây giờ lại chốn chui chốn nhủi ở đâu rồi mà không dám ra đây gặp mặt bọn ta?- Đối phương hùng hùng hổ hổ, một chút kiên dè cũng không.
– Tên đó… Từ sớm đã đi đâu mất rồi, bọn ta không biết. Hay là các ngươi ngồi đợi tên đó về đi!- Liền có người đứng ra đón tiếp, giãy bày với đối phương.
– Ngồi đợi? Các ngươi đùa ta đấy à? Lại bảo bọn ta ngồi đợi. Bọn ta là đến để lấy binh khí, không phải là đến cùng các ngươi dây dưa đâu!- Đối phương lại không để người đó vào mắt, càng là phách lối hơn nữa. Nhưng tức thì, sự kiêu ngạo đó của bọn họ đều biến mất.
– Gia… Gia chủ! Ngài đến rồi!