Chương 154: Ảnh Cơ, ám sát
Đêm tối, tại phòng ngủ của Tát Phi Mã. Y nằm tại giường mà say giấc nồng, hơi thở từng nhịp nhẹ nhàng. Nhưng đâu biết, theo đó là một bóng đen đang âm thầm tiếp cận. Giơ cao thanh kiếm ngắn trong tay, chỉ tầm ba tấc, dứt khoát đâm xuống một nhát.
Nào ngờ đao đó chỉ mới vừa đâm xuống, đã bị một lực cảm vô hình đánh bật ra. Còn khiến cho Tát Phi Mã tỉnh giấc, bóng đen đó liền lùi về sau. Hoá ra người đến là Ảnh Cơ, bịt nửa mặt phía dưới. Âm thầm mà ám sát đối phương.
– Cái gì? Sao lại như vậy được…- Nhất thời, Ảnh Cơ thất thần trong giây lát.
– Ngươi là ai? Tại sao lại muốn ám sát ta? Có biết ta là ai không hả?- Tát Phi Mã bật dậy, lập tức ra chiêu với đối phương.
– Có người muốn lấy mạng ngươi, vậy nên ngươi chịu chết đi!- Ảnh Cơ không từ bỏ, tiếp tục mà ra sát chiêu với y.
Cô ta tay cầm song đao, mũi đao hơi uốn ngược vào trong. Như hình bán nguyệt, lưỡi đao sắc bén. Lướt nhẹ qua một cái, tóc mai của đối phương liền bị chém đứt lấy mấy cọng. Nhẹ mà rơi rụng xuống đất.
Ảnh Cơ dùng Khí bọc lấy song đao trên tay, định tung ra một đòn cuối. Lao nhanh như chớp, nhắm vào cổ đối phương mà chém tới. Nhưng chuyện ban nãy lại tiếp tục xảy ra, đao của cô ta không sao đánh xuyên được lớp phòng hộ kia của Tát Phi Mã. Còn là bị y ra chiêu đánh lui.
– Cấp Hoàng Đỉnh cấp, lại là thực lực bậc này sao? Là ai phái cô đến?- Tát Phi Mã nhảy lùi về sau, giữ lấy khoảng cách rồi buông lời thăm dò lấy cô ta.
– Hỏi nhiều như thế làm gì? Ngươi chịu chết đi!- Ảnh Cơ tụ Khí thêm nữa, lưỡi đao tức thì dài ra. Áp sát mà chém ra liên chiêu nhưng không sao phá được lớp phòng hộ kia.
– Người đâu, còn không mau tới đây, có thích khách!- Tát Phi Mã nhận thấy bản thân không phải là đối thủ của cô ta, liền trực tiếp gọi người.
– Hừ, chỉ là một cấp Hoàng, lại có bảo bối phòng thân bậc này. Xem như ngươi giỏi!- Thấy đánh không lại, còn ở đây thêm lâu thì hậu hoạn khôn lường. Ảnh Cơ chỉ đành rút lui, chờ ngày sau rồi lại tới. Cô ta hoà mình vào bóng đêm, rồi cứ thế mà biến mất. Đến một chút dấu vết cũng đều không còn.
– Thiếu gia… Gia chủ, là ai ám sát ngài? Người đâu?- Đợi đến khi cô ta chạy mất rồi, Tấn Trọng mới dẫn người đến.
– Ngươi…- Tát Phi Mã tức giận dâng trào, gân máu nổi đầy mặt.- Thứ vô dụng nhà ngươi, Tát Phi Thế gia ta nuôi ngươi có tác dụng gì? Lại để một tên thích khách đến ám sát ta mà lại không một ai hay biết? Tìm người tìm không được, bảo vệ ta cũng bảo vệ không xong. Ngươi đúng thật là một thứ vô dụng!
– Là thuộc hạ tất trách, mong gia chủ tha tội!- Tấn Trọng chấp tay cúi người, sợ hãi không thôi. Đối phương mà tức giận thì sợ là cái mạng này của gã, khó mà giữ nổi.
– Tha tội? Nói nghe hay nhỉ? Ta cho ngươi bao cơ hội rồi, ngươi có chuyện nào là làm được không? Thứ vô dụng!- Tát Phi Mã phất tay một cái, đối phương liền bị đánh văng qua một bên, còn nôn ra cả máu tươi.
– Thuộc hạ không dám!- Tấn Trọng lúi cúi bò dậy, cúi gằm mặt xuống.
– Ngươi nên nhớ, kiên nhẫn ta dành cho ngươi là có giới hạn. Trong vòng thời gian một tháng, ta muốn ngươi tìm được tên đó. Còn phải bắt được tên thích khách đó cho ta. Bằng không, ngươi lấy mạng ngươi thay vào đi!- Tát Phi Mã trầm giọng, ưu ám đến rợn người.
Bên này, Ảnh Cơ mang theo nhiệm vụ thất bại trở về, cô ta không ngờ tới. Đối phương vậy mà lại có vật bảo mệnh. Một cấp Hoàng Đỉnh cấp như cô ta lại không để đánh xuyên. Nhiệm vụ cứ thế mà thất bại. Chờ đón cô ta, chính là cơn thịnh nộ cũng không kém của hắn.
– Ám sát bất thành? Cô một cấp Hoàng Đỉnh cấp lại ám sát bất thành một tên cấp Hoàng phổ thông? Cô đùa với ta đấy à?- Còn tưởng là sẽ thành công, nào ngờ là thất bại. Hắn đối với cô ta, liền lộ vẻ không hài lòng.
– Đó dù sao cũng là gia chủ của một Thế gia, ngươi tưởng muốn ám sát là ám sát à? Dễ như vậy, người ta đâu có làm gia chủ của Thế gia?- Ảnh Cơ hậm hực cũng không kém, bày ra bộ dáng uất ức mà nói.- Vả lại, trên người tên đó có vật hộ mệnh. Ta đánh thế nào cũng xuyên không được thì giết thế nào?
– Thôi thôi thôi, cô đừng nói nữa, cút đi cho khuất mắt ta!- Hắn phẩy tay mà cho lui, chẳng muốn mà thấy mặt cô ta thêm nữa. Nhưng cô ta cứ đứng đó mãi mà không đi.- Sao còn chưa lui xuống nữa?
– Ta đói rồi, ta muốn ăn!- Ảnh Cơ nhìn xuống chiếc bụng đói của mình, mè nheo với hắn.
– Ăn ăn ăn, tối ngày cũng chỉ biết ăn. Giết không được người vậy thì nhịn đi, đói một bữa thì không chết đâu!- Hắn làm gì có tâm trạng mà cho cô ta ăn, một mặt đều là cáu gắt.
– Nhưng mà ta đói!- Ảnh Cơ chăm chăm nhìn hắn, tỏa vẻ đáng thương mà nói.
– Cô nghe ta nói không hiểu à? Cút xuống, không cho ăn gì hết. Khi nào cô giết được tên đó đi rồi hẵng nói. Muốn gì ta cũng đều cho, biết chưa hả?- Hắn hầm hà tức giận, quát to lấy.
– Ta đói!- Ảnh Cơ dùng dằng với hắn, nhất quyết không chịu thua.
– Được rồi, được rồi! Ta sợ cô rồi. Người đâu, chuẩn bị thức ăn cho ta. Nhiều vào, có quỷ đói!- Nếu như không phải nể tình thực lực cô ta cao, hắn thật muốn mặc kệ cô ta mà không lo.
– Gia chủ, người đây là…- Đỗ quản gia bước vào thì thấy cảnh tượng Ảnh Cơ ngồi ăn, hắn đứng nhìn. Gã sững sờ mà nói không nên lời, không ngờ đến hắn lại ‘yêu chiều’ cô ta đến vậy.
– Có chuyện gì, nói!- Hắn thì lại không có bất cứ thay đổi nào, vẻ mặt vẫn lạnh lùng mà vô cảm.
– Binh Bảo Lâu, có chuyện xảy ra. Mời ngài đến xem!- Đỗ quản gia cúi người bẩm báo nhưng khóe môi, lại nhếch lên đôi chút.
Như thế, hắn cũng chỉ đành cất công mà đến Binh Bảo Lâu một chuyến. Hắn có thể không quan tâm đến nó nhưng ở đó, có kẻ mà hắn quan tâm. Nếu như có thể, mười hai quỷ tướng dưới trướng của hắn lại sắp có thêm một người nữa rồi.
Mà tại Binh Bảo Lâu lúc này, là một nhóm người đang làm loạn tại đây. Đối phương đặt một lượng lớn binh khí, trăm thanh kiếm, trăm bộ giáp. Đến khi nhận được, còn chưa được hai ba ngày thì tất cả đều đã trở thành phế phẩm rồi. Một đống sắt rỉ, không hơn không kém. Đám người bọn họ liền tìm đến đây mà gây sự.
– Số binh khí chúng ta đặt, sao lại là một đống phế phẩm thế này? Binh Bảo Lâu các ngươi, làm ăn gian dối thế cơ à?- Đối phương lớn tiếng mà quát to, nhìn như cố tình đến gây sự vậy.
– Phế phẩm, không lí nào? Binh khí ta đều đã kiểm tra qua, đều không có vấn đề gì. Sao lại biến thành phế phẩm rồi?- Mạnh kiểm tra binh khí mà đối phương đem đến, đúng thật là binh khí do Binh Bảo Lâu bọn họ rèn ra nhưng giờ thì đều đã rỉ sét hết cả rồi.
– Vậy ngươi nhìn xem, đống này không phải phế phẩm thì là gì? Hừ, buôn gian bán dối, còn chưa được mấy ngày thì bọn chúng đã biến thành cái dáng vẻ này rồi. Các ngươi nói xem, chuyện này là thế nào?- Đối phương hạnh hoẹ, buông lời mà chì chiết lấy.
– Có chuyện gì mà ồn ào thế?- Hắn bước vào, mắt thấy chính là một đám người làm loạn tại đây. Thấy hắn, đám người kia liền chẳng dám mà lớn tiếng nữa. Thế gia Thế gia, nào đâu phải thứ ai cũng có thể chọc vào.