Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-nguyen-ky.jpg

Thần Nguyên Kỷ

Tháng 12 6, 2025
Chương 249: Sắp Tới Cuồng Hoan Chương 248: Không Có Chút Nào Ngoài Ý Muốn
tan-the-phap-tac-ta-co-uc-van-than-cap-thien-phu

Tận Thế Pháp Tắc: Ta Có Ức Vạn Thần Cấp Thiên Phú!

Tháng mười một 5, 2025
Chương 185: Cường giả chi đỉnh! ( Đại kết cục ) Chương 184: Lãnh chúa kết tinh
nhan-vat-phan-dien-boss-danh-toi.jpg

Nhân Vật Phản Diện Boss Đánh Tới!

Tháng 1 21, 2025
Chương 1666. Toàn văn tan hát Chương 1665. Thù Dương công chúa (15)
ai-bao-cai-nay-nhiep-hon-quai-tien-vao-hogwarts

Ai Bảo Cái Này Nhiếp Hồn Quái Tiến Vào Hogwarts!

Tháng mười một 9, 2025
Chương 619: ( Đại kết cục ) Yêu, tử vong, cùng nhiếp hồn quái Chương 618: Giếng khoan, cự trùng cùng xà trượng
tong-mon-khi-do-nhat-niem-dien-dai-tan-sat-het-toan-tong.jpg

Tông Môn Khí Đồ: Nhất Niệm Điên Dại, Tàn Sát Hết Toàn Tông

Tháng 2 1, 2025
Chương 418. Lạc Đế, vĩnh hằng Chương 417. Ta không phải không có rễ, Cuồng Điện thành thân. Ta bản Phong Ma, Lạc Đế vi tôn
hokage-tien-thue-dung-cho-sieu-anh-lam-nat.jpg

Hokage: Tiền Thuê Đúng Chỗ, Siêu Ảnh Làm Nát!

Tháng 4 24, 2025
Chương 212. Chiến tranh đã kết thúc! Kế tiếp là tinh thần đại hải Chương 211. Ti hạ các hạ, ta nghĩ cho ta mụ mụ bồi bổ thân thể
cong-tu-thuc-su-qua-chinh-nghia.jpg

Công Tử Thực Sự Quá Chính Nghĩa

Tháng 1 18, 2025
Chương 429. Đại kết cục (2) Chương 428. Đại kết cục (1)
cuu-thuc-thu-do-thai-bo-thuat-tu-tien.jpg

Cửu Thúc Thủ Đồ: Thải Bổ Thuật Tu Tiên

Tháng 3 31, 2025
Chương 341. Chương cuối: Tam sơn phù lục đứng đầu! Chương 340. Võ hóa đăng tiên?!
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 153: Đỗ Nhiễm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 153: Đỗ Nhiễm

Tại Đỗ gia, Tiểu Quỷ theo sự sắp xếp của hắn. Là có nhiệm vụ cần phải làm, chính là giám sát lấy Thiền Nhu. Cả Đỗ Thế gia này, người nguy hiểm nhất, ngoài hắn ra thì chính là bà ta rồi. Vậy nên, hắn mới cần người giám sát đối phương. Có bất cứ chuyện gì, đều phải bẩm báo lại với hắn.

– Ngươi là đứa con gái mà cha mới nhận về đó sao?- Nhưng giữa đường, lại không biết từ đâu mà xuất hiện. Là một bé trai tầm chín mười tuổi, ăn mặc sang trọng, đứng chặn trước mặt Tiểu Quỷ.

– Ngươi là?- Tiểu Quỷ nhìn đối phương, nhất thời mà ngơ ngác.

– Xin giới thiệu cho ngươi biết, ta tên là Đỗ Nhiễm. Con trai của mẹ Vân Anh, 9 tuổi rưỡi. Ngươi sau này phải gọi ta là anh trai đó!- Đối phương dõng dạc mà nói to, thoạt nhìn thì hoạt bát nhưng lại là người cô độc. – Bây giờ, ta ra lệnh cho ngươi. Phải chơi cùng ta!

– Gọi anh trai? Ta không có thời gian rảnh mà chơi với ngươi đâu, ngươi đi chỗ khác chơi đi!- Nhưng Tiểu Quỷ lại chẳng buồn để ý đến, làm ngơ mà đi chỗ khác.

– Đứng lại đó, ai cho phép ngươi đi? Ngươi phải chơi với ta, ngươi không chơi với ta. Có tin là ta méc mẹ ta không hả?- Đỗ Nhiễm liền chạy đến trước mặt đối phương, quấn chặt lấy mà không buông.

– Ta đã nói là ta không rảnh, ngươi làm lỡ dỡ việc của ta. Có tin là ta đánh chết ngươi không?- Tiểu Quỷ siết chặt nắm đấm, trừng mắt với đối phương. Áp bức tỏa ra, khiến nhóc đó run rẩy.

– Ngươi… Ngươi không muốn chơi cùng với ta sao? Huhu, tại sao không có ai là muốn chơi cùng với ta hết vậy?- Đỗ Nhiễm khóc lớn, không quên mà kể khổ.- Mẹ ta không thích ta, cha ta thì không để ý đến ta. Huhu, ta đáng thương quá đi mất!

Tiểu Quỷ nhìn đối phương như thế, bất giác mà đồng cảm, lại nhớ đến bản thân của ngày trước. Cũng từng bị người khác bỏ rơi như thế nên hơn ai hết. Tiểu Quỷ hiểu, cái cảm giác đó khó chịu đến dường nào. Nó cũng không muốn, bất cứ ai phải trải qua cảm giác đó nữa.

– Được rồi, đừng khóc nữa, ta chơi với ngươi là được chứ gì?- Tiểu Quỷ nhất thời đã mềm lòng, đành bất khả kháng mà đồng ý với đối phương.

– Vậy sao? Tốt quá rồi, vậy chúng ta đi thôi!- Đỗ Nhiễm tức khắc nín khóc, kéo lấy tay Tiểu Quỷ mà vội vã chạy đi.

Hai đứa trẻ đó, chơi cùng nhau rất nhiều trò. Từ xích đu cho đến đuổi bắt, rồi lại bắt côn trùng nhỏ mà chơi đùa. Mỗi một trò, bọn chúng đều chơi rất vui. Nhưng cảnh vui lại không kéo dài được bao lâu, hắn không biết từ lúc nào đã ở phía sau. Ánh mắt âm ưu không thấy đáy mà nhìn tới.

Dù sao Tiểu Quỷ cũng chỉ là đứa trẻ 7 8 tuổi, khó tránh khỏi việc ham chơi. Nhất thời đã quên mất đi nhiệm vụ mà hắn phân phó. Cũng đã lâu rồi, nó chưa trải qua cảm giác vô tư hồn nhiên này. Nếu như không phải ngày đó bị đám người xấu đó bắt đi thì có lẽ, những ngày tháng mà nó trải qua, chính là những ngày tháng này. Chứ không phải, là những tháng ngày đau thương kia.

– Hôm nay chơi vui quá, ngày mai chúng ta lại chơi tiếp có được không, em gái?- Đỗ Nhiễm tâm tình phấn khởi, hào hứng mà nghĩ tới ngày mai. Mỗi ngày đều được vô tư chơi đùa như thế này thì còn gì bằng.

– Ngày mai sao? Ta…- Tiểu Quỷ thất thần, nhất thời không biết làm sao. Muốn lựa lời mà từ chối.

– Ngươi… Là đang làm cái gì vậy?- Hắn lên tiếng, đến đây Tiểu Quỷ mới cảm nhận được sự tồn tại của hắn.- Chơi cũng vui quá nhỉ?

– Cha… Cha…- Trước vẻ ngoài đáng sợ này của hắn, Đỗ Nhiễm hốt hoảng mà nói không nên lời.

– Đại…- Tiểu Quỷ sửng người, đứng như trời trồng. Đừng nói đến Đỗ Nhiễm, đến ngay cả nó còn sợ nữa là.

– Ngươi, theo ta! Còn con, quay về phòng đi!- Hắn nói rồi thì đi mất, Tiểu Quỷ liền vội mà đuổi theo. Để lại đây, Đỗ Nhiễm đứng trong run sợ.

Trong phòng, Tiểu Quỷ quỳ một bên, hai tay bưng một chậu nước lớn mà nâng cao quá đầu. Hắn thì ngồi đó, với vẻ mặt đầy khó chịu. Đường đường là một trong mười hai quỷ tướng dưới trướng của hắn, lại vì ham chơi mà bỏ bê nhiệm vụ. Đáng trách, thật đáng trách.

– Biết vì sao, ta phạt ngươi không?- Hắn lạnh giọng, âm trầm không thôi.

– Đại nhân, là thuộc hạ thất trách. Không chấp hành nhiệm vụ được giao, làm trễ nải kế hoạch của ngài. Thuộc hạ chấp nhận chịu phạt!- Tiểu Quỷ nghiêm mình quỳ ở đó, chẳng hề mà than khổ lấy nữa lời.

– Biết như vậy thì tốt, ta cần là kẻ trung thành biết nghe lời chứ không phải là một kẻ vô dụng chỉ biết ham chơi. Lần này chỉ là cảnh cáo, còn có lần sau thì sẽ không nhẹ như thế này đâu!- Hắn nói rồi thì đứng dậy, đi vào trong luyện công. Để Tiểu Quỷ tự mình mà ăn năn hối lỗi.

Một bên khác, phòng của Vân Anh. Đỗ Nhiễm khóc nấc mà tìm tới. Nhưng cửa thì lại đóng chặt, đứa trẻ này cũng chỉ có thể đứng ở bên ngoài mà điên cuồng gõ cửa. Đôi tay run rẩy, chẳng biết vì sao nó lại sợ hãi đến như vậy.

– Huhu, cha, đáng sợ! Mẹ ơi, mở cửa! Con sợ!- Đỗ Nhiễm tay đập cửa liên hồi, khóc lớn mà réo lên.

– Có chuyện gì, sao lại đến tìm ta rồi? Không phải đã nói, không có chuyện gì thì đừng đến tìm ta sao?- Vân Anh mở hé cửa ra, thấy Đỗ Nhiễm thế kia nhưng lại chẳng hề đối hoài tới.

– Cha… Cha đáng sợ quá, em gái bị cha bắt đi rồi. Đều tại con cả… Mẹ mau cứu em ấy đi!- Đỗ Nhiễm khóc nấc, cố mà nín khóc, đưa tay lau vội đi nước giọt mắt đang lăn dài trên má. Như không muốn để đối phương nhìn thấy bộ dạng yếu đuối này của bản thân vậy.

– Chỉ có chút chuyện này mà cũng khóc, có ra dáng con trai không? Đi đi, sau này những chuyện như này thì đừng đến tìm ta nữa!- Đổi lại, là sự lạnh lùng của Vân Anh. Theo đó, cánh cửa dần đóng lại. Hi vọng cứu người của Đỗ Nhiễm cũng dập tắt.

Đây cũng chính là lí do vì sao, Đỗ Nhiễm lại cô đơn đến vậy. Đối với Vân Anh mà nói, đứa con trai này, có cũng được không có cũng được. Từ trước đến nay, chẳng hề mà quan tâm tới. Đều để đối phương tự sinh tự diệt.

Sinh trong Đỗ Thế gia, không có giá trị, không có năng lực thì sẽ không được yêu thương. Kết cục chính là như vậy, muốn sống chỉ có thể tự dựa vào bản thân. Cũng chỉ có dùng hai chữ mà hình dung, khắc nghiệt.

– Cha, người đâu rồi?- Đỗ Quyên xông vào phòng hắn, không thấy hắn đâu chỉ thấy Tiểu Quỷ quỳ ở đó.- Ủa, ai đây? Sao lại quỳ ở đây thế này? Không lẽ, ngươi là đứa trẻ mà cha mới nhận về từ bên ngoài đó sao?

– Con đến đây tìm ta có chuyện gì?- Hắn từ trong mà bước ra, trong mơ hồ khiến người ta lạnh cả sống lưng.

– Cha, con muốn mua một hộp phấn. Nhưng con lại không đủ tiền, cha cho con tiền mua đi!- Đỗ Quyên chạy tới, ôm lấy một cánh tay của hắn mà nhõng nhẽo. Rồi nhìn đến Tiểu Quỷ quỳ ở kia, thay đối phương mà cầu xin.-Vả lại, người tha cho em nó có được không? Em nó còn nhỏ đến như vậy, lại phải chịu phạt. Con thật không đành lòng!

– Tha cho nó? Vậy con chịu phạt thay nó được không? Con đừng tưởng ta yêu thích con thì con muốn gì cũng được. Chuyện mà ta làm, chưa tới lượt con xen vào đâu!- Hắn trầm giọng, ánh mắt bỗng chốc mà trở nên âm ưu.

– Cha… Cha… Đáng sợ quá…- Đỗ Quyên bị hắn dọa cho sợ, liền vội chạy đi. Đến việc mua phấn cũng không cần nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phu-nhan-de-cho-ta-canh-ba-chet.jpg
Phu Nhân Để Cho Ta Canh Ba Chết
Tháng 1 21, 2025
dai-tan-thuy-hoang-de-ta-that-su-khong-co-lac-lu-nguoi-a
Đại Tần: Thủy Hoàng Đế, Ta Thật Sự Không Có Lắc Lư Ngươi A
Tháng 10 9, 2025
tranh-ba-bat-dau-trieu-hoan-tay-luong-thiet-ky.jpg
Tranh Bá: Bắt Đầu Triệu Hoán Tây Lương Thiết Kỵ
Tháng 2 2, 2025
trieu-vi-dien-xa-lang.jpg
Triều Vi Điền Xá Lang
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP