Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-nhat-khai-giang-ta-mo-ra-than-hao-sinh-hoat.jpg

Đại Nhất Khai Giảng: Ta Mở Ra Thần Hào Sinh Hoạt

Tháng 2 7, 2026
Chương 696: Phải thật tốt chơi bóng, càng phải hảo hảo làm người Chương 695: Đánh bẩn bóng?
nao-do-marvel-accelerator.jpg

Nào Đó Marvel Accelerator

Tháng 1 18, 2025
Chương 425. Chôn vùi tân sinh Chương 424. Trận chiến cuối cùng
bat-dau-thanh-de-giet-den-nu-de-quy-xuong-dat-than-phuc.jpg

Bắt Đầu Thành Đế: Giết Đến Nữ Đế Quỳ Xuống Đất Thần Phục

Tháng mười một 30, 2025
Chương 1452 kết thúc cũng là bắt đầu ( đại kết cục ) Chương 1451 Long tộc phẫn nộ
tu-sa-mac-bat-dau-xay-mot-toa-thanh.jpg

Từ Sa Mạc Bắt Đầu Xây Một Tòa Thành

Tháng 2 3, 2025
Chương 733. Cường thế trấn tràng, mảnh này Tinh Vực ta Cổ Nguyên định đoạt! Chương 732. Đánh!
than-cua-ta-tuyen-nguoi-tat-ca-deu-la-de-tu-thien-tai

Ta Thần Tuyển Giả Tất Cả Đều Là Đệ Tứ Thiên Tai

Tháng mười một 7, 2025
Chương 852: Kết thúc cảm nghĩ Chương 851: Tận thế đến tiếp sau (toàn văn xong)
theo-gap-muoi-lan-hoang-thuong-thien-phu-bat-dau-kiem-ra-hanh-son

Theo Gấp Mười Lần Hoàng Thường Thiên Phú Bắt Đầu Kiếm Ra Hành Sơn

Tháng 10 30, 2025
Viết xong cảm nghĩ Chương 211: Bái Nguyệt! Oanh sát! (2)
ao-dac-man-ta-cuu-cuc-hai-mat-kiet-don

Ultraman: Ta, Cứu Cực Hyper Zetton

Tháng 12 16, 2025
Chương 768: Hokuto: Đều là lỗi của Siêu Thú! Chương 767: Đối tiểu bằng hữu trọng quyền xuất kích!
than-la-thien-kieu-mot-ngay-mot-canh-gioi-rat-hop-ly.jpg

Thân Là Thiên Kiêu, Một Ngày Một Cảnh Giới Rất Hợp Lý!

Tháng mười một 27, 2025
Chương 134:: Xong Chương 133:: Cuối cùng giải thi đấu bắt đầu
  1. Nguyên Tổ
  2. Chương 152: Thần sứ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 152: Thần sứ

Mà tại Binh Bảo Lâu lúc này, Thanh Thành theo hẹn mà đến lấy đao. Còn tưởng là đối phương sẽ không giao ra được. Nào ngờ đến khi nhận lại, lão ta không khỏi ngỡ ngàng. Đao này nào đâu có còn là đao của lão ta. Lưỡi đao sáng bóng, thân đao cứng cáp. So với thanh đao ban đầu thì đây chính là cực phẩm bảo đao.

– Đao này…- Thanh Thành tụ Lực vào đao, chém ra một đường. Mặt sàn liền bị chém ra một vết dài, chia nó làm hai, lão ta nhẹ cười mà đắc ý.- Đao tốt, đao tốt! Tay nghề này của ngươi, đã không thua gì tên béo kia rồi!

– Thành lão gia, quá khen rồi! Tổng chi phí là 5000 lượng vàng, mong ngài thanh toán cho!- Mạnh nhìn một đao chém xuống kia, hài lòng mà gật đầu. Xem ra tay nghề của bản thân lại tinh tiến thêm một bậc nữa rồi.

– Cái gì? 5000 lượng vàng, ngươi là muốn cướp của ta đó à?- Thanh Thành nghe con số đó mà kinh hãi, bởi vì sao, bởi vì đây gần bằng với số tiền lãi mà một Thế gia kinh doanh một năm mới có. Nào đâu có phải là thứ, mở miệng ra nói có là có.

– À, tiền sửa đao chỉ có 500 lượng thôi nhưng tiền sửa sàn nhà là 4500 lượng. Mong ngài thanh toán cho!- Mạnh nhìn tới vết đao được chém ra kia, mặt không biến sắc mà phân trần.

– Cái… Cái gì! Một đao đó của ta, lại tiêu tốn hơn 4500 lượng…- Thanh Thành nghe như trời sập tới nơi, 4500 lượng này lão ta biết đào ở đâu ra.- Chúng ta, có thể thương lượng lại được không?

Vậy nên mới nói, đao kiếm vô tình, một nhát chém xuống, là ngàn vạn lượng vàng. Thanh Thành tuy là người của Thanh Thế gia nhưng là một đao tu, ngoài ra thì không biết gì cả. Tiền tài phải nói là rất hạn chế thì đào đâu ra 5000 lượng vàng mà đưa cho đối phương.

Lại nói đến Đỗ Thế gia, mỗi một đêm, đều sẽ có một vị phu nhân phục vụ Đỗ Quý. Lão ta từ lúc làm gia chủ cho đến nay, chẳng đêm nào là thiếu người làm ấm giường cả. Còn bây giờ thì, cái phúc phần này, để hắn hưởng thụ lấy vậy.

– Đêm này, là đến lượt ai hầu hạ ta vậy?- Hắn ngồi đó, nhịp nhịp ngón tay.

– Gia chủ, ngài chỉ cần muốn, ai mà không được!- Đỗ quản gia đứng một bên hầu, cười nịnh với hắn.

– Vậy sao? Vậy ngươi gọi Thiền Nhu đến đây cho ta đi!- Hắn cũng không khách khí, trực tiếp mà nhắm đến đối phương.

– Cái này thì không được!- Đỗ quản gia lập tức lắc đầu, mặt thoáng chút là vẻ sợ hãi.

– Ngươi không phải nói, ai cũng được sao?- Hắn nhíu nhẹ đôi hàng chân mày, ánh mắt âm trầm mà liếc nhìn đối phương.

– Nhưng riêng vị đó thì không được!- Đỗ quản gia khó xử, người không tự chủ mà đổ mồ hôi.

– Hừ, vô dụng! Ngươi không được thì để ta vậy!- Hắn ngồi dậy, bước từng bước ì ạch mà đi.

Theo đó, hắn tìm đến phòng của đối phương. Chưa gõ cửa thì đã bước vào rồi. Mắt thấy là Thiền Nhu ngồi đó, tay đang gõ mõ. Hai mắt nhắm nghiền, lòng thanh tịnh. Nghe tiếng bước chân, bà ta mới chậm rãi mà mở mắt ra.

– Gia chủ, ngài đến đây là làm gì?- Thiền Nhu thấy là Đỗ Quý, mặt không cảm xúc mà hỏi.

– Ta đến đây, tất nhiên là đến tìm nàng rồi. Vợ chồng chúng ta lâu rồi chưa hàn quyên tâm sự, hôm nay phải nói chuyện cho thật tốt mới được!- Hắn bước đến, cười cợt trông cực kỳ cợt nhả.

– Ngươi có thể ra ngoài được không? Bởi vì ta thấy mặt ngươi, là buồn nôn rồi!- Thiền Nhu tức thì thay đổi thái độ, mắt không nhìn hắn nhưng lại lộ rõ sự khinh thường.

– Bà… (Mối quan hệ giữa vợ chồng hai người này, chính là như vậy đó sao? Xem ra, kí ức đó là thật rồi!)- Hắn trong lòng thầm nghĩ qua, rồi cười gượng.- Vậy ta không làm phiền phu nhân tịnh tu nữa, đi trước đây! (Đến tìm Tú Quỳnh vậy!)

– Tên này…- Thiền Nhu liếc nhìn theo bước chân hắn, rồi nhắm nghiền đôi mắt lại, tiếp tục tịnh tâm mà tu dưỡng.

Thông qua ký ức mà hắn có được, từ trước đến nay. Đỗ Quý chẳng hề mà động được vào người phụ nữ này. Mà gã đối với bà ta, còn có vài phần kính trọng. Nếu như không muốn nói là sợ hãi. Hôm nay thử qua, mới biết hoá ra là thật.

Thiền Nhu là người tôn sùng phật giáo, ngày đêm ở trong phòng, tụng kinh gõ mõ. Gần như là không tham gia gì nhiều đến mọi chuyện trong Đỗ Thế gia nhưng quyền lực nắm trong tay là cực kì lớn. Chỉ thua mỗi Đỗ Quý, chẳng ai là dám đối nghịch cả. Lần này đến, hắn đơn giản chỉ là muốn thăm dò.

…

Đến tiết tháng sáu hàng năm, Tám Thế gia của Nội Thành sẽ dâng lên cống phẩm đã thu trước đó cho một người thần bí. Mà người thần bí này, được gọi là Thần Sứ, thân phận cũng không tầm thường. Là người của Thần Đàng, nơi cung phụng Thần Minh kia.

– Vật, các ngươi đều đã chuẩn bị đủ chưa?- Thần sứ mặc một thân đồ trắng, từ đầu cho đến chân. Trên mặt đeo một chiếc khăn, che đi từ mũi xuống cằm. Trên chiếc khăn trắng đó là biểu tượng sáu cánh màu vàng, tượng trưng cho Thần Minh trong lòng bọn họ. Cũng là Thần Minh của thế giới này.

Tám Thế gia của Nội Thành, lần lượt là: Đỗ Thế gia, Thanh Thế gia, Tát Phi Thế gia, Cao Thế gia,… Đều ngồi dưới đối phương một bậc. Đứng trước đối phương, bọn họ cho dù có là Thế gia thì cũng chẳng đáng là gì cả.

– Bẩm, đều đã thu thập rồi, chỉ chờ ngày dâng lên!

– Còn vật kia thì sao?- Thần sứ gật gù hài lòng, tiếp tục mà hỏi lấy.

– Một tuần nữa, sẽ được đưa đến đây. Đảm bảo số lượng sẽ đủ!

– Thần sứ, bọn chúng đều là những đứa trẻ. Chuyện này có phải…- Thanh Thiên, gia chủ của Thanh Thế gia, cũng là người có tấm lòng bác ái nhất trong đám người bọn họ, vì những đứa trẻ kia mà lên tiếng. Tuổi tầm 50, râu tóc phần nào đã dần ngã sang bạc. Nét mặt thì toát lên vẻ hiền từ nhân hậu hiếm thấy, đặc biệt là đôi mắt có hồn. Khiến người khác vừa nhìn, đã cảm thấy ấm áp đến lạ.

– Được đến Thần Đàng là vinh dự của bọn chúng, hà cớ gì ngươi lại ngăn cản. Ta thấy, Thanh Thế gia của ngươi. Có phải là muốn làm phản rồi không? Hay là không muốn ngồi vị trí này nữa?- Thần sứ liếc nhìn một cái, nói lời răn đe.

– Nào dám, chỉ là thương xót cho bọn trẻ mà thôi. Nào có ý gì!- Thanh Thiên có lòng nhưng lại không có sức, cũng chỉ biết lắc đầu mà ngán ngẫm.

– Các ngươi nên nhớ, thân phận của các ngươi là gì, đừng vượt phận!- Thần sứ tỏa uy áp thị uy, bọn họ liền cảm nhận được áp bức chưa từng có. Phải biết, mỗi vị ngồi ở đây, ngoại trừ hắn ra thì đều có thực lực là cấp Hoàng.- Được rồi, nếu đã không có chuyện gì vậy thì giải tán đi. Một tuần sau, ta muốn cống phẩm đều phải đưa đến đủ. Thiếu cho dù chỉ là một, ta hỏi các ngươi!

‘Cống phẩm’ mà năm gia tộc lớn ở Ngoại Thành dâng lên trước đó, chính là dùng vào việc này. Đưa bọn chúng đến Thần Đàng, trở thành vật tế cho bọn họ. Mà cái gọi là vật tế đó, chính là những đứa trẻ mà bọn họ thu thập được.

– Nghe nói hai nhà Cao Thế gia và Tát Phi Thế gia các ngươi đang truy lùng một kẻ. Không biết, truy bắt thế nào rồi?- Hắn lân la đến gần, dò hỏi tình hình xem sao.

– Chuyện này, không phiền đến Đỗ gia chủ đây quan tâm. Bọn ta rất nhanh thôi, sẽ bắt được tên đó!- Tát Phi Mã lạnh giọng, nghe ra nộ khí là không hề nhỏ.

– Vậy sao? Vậy chúc các ngươi, sớm tìm được kẻ thủ ác đó vậy!- Hắn cười mỉm, ẩn ý mà gửi lời chúc đến đối phương.

– Còn cái gọi là Thần Đàng kia nữa. Na Na, sớm thôi chúng ta sẽ gặp lại nhau!- Hắn ánh mắt lãnh đạm mà nhìn lên trời cao, bầu trời hoàng hôn đẹp biết bao. Nhưng trong mắt hắn, đó lại là một trời âm ưu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-lua-doi-que-toan-bo-group-chat.jpg
Ta Lừa Dối Què Toàn Bộ Group Chat
Tháng 2 5, 2026
han-mon-khoa-cu-chap-but-ve-giang-son.jpg
Hàn Môn Khoa Cử: Chấp Bút Vẽ Giang Sơn
Tháng 2 2, 2026
tham-gia-quan-ngu-lien-phat-nang-dau-ta-phan-no-cuoi-muoi-tam-phong-lao-ba.jpg
Tham Gia Quân Ngũ Liền Phát Nàng Dâu? Ta Phẫn Nộ Cưới Mười Tám Phòng Lão Bà
Tháng 1 11, 2026
vo-han-khe-uoc-he-thong.jpg
Vô Hạn Khế Ước Hệ Thống
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP