Chương 151: Con riêng
Hồng Khanh muốn động thủ nhưng kẻ được gọi là Tình lang kia chỉ cần trừng mắt một cái, cô ta liền cảm nhận được áp bức chưa từng có. Áp bức ấy, khiến cô ta gần như là không thể thở nổi. Tay chân cứng đờ, đến việc hít thở thôi cũng vô cùng khó khăn.
– Có những chuyện, không phải cô muốn quản là quản được đâu. Lo cho tốt chuyện của mình vào, đó mới là chuyện cô nên làm!- Tình lang vỗ vai cô ta một cái, Hồng Khanh như cảm nhận có một ngọn núi lớn đè nặng lên vai cô ta vậy. Y còn tiện tay mà lấy túi tiền của cô ta.- Tiền này ta nhận lấy vậy, cô ta giao cho cô đó, ta đi đây!
– Tình lang, chàng đi đâu thế? Em…- Cô gái đó vội mà chạy đến, nếu lấy đối phương, không cho đối phương đi.
– Anh còn phải xông pha vì tương lai của chúng ta nữa. Ngoan nào, em ở lại đây đi. Kiếm tiền còn đưa cho anh nữa, em không nhớ em hứa gì với anh sao? Em hứa sẽ kiếm thật nhiều tiền để anh tiêu mà!- Tình lang ngọt giọng mà dỗ dành, mới lừa được đối phương chịu ở lại.- Cô ta, giao cho cô đấy. Thay ta chăm sóc cho tốt vào. Còn để cô ta gặp chuyện như Vy Oanh thì cho dù có là lão già Cao Thái Thành kia cũng cứu không nổi cô đâu!
– Phải rồi, em phải kiếm thật nhiều tiền. Đợi em kiếm đủ tiền rồi, anh nhất định phải quay lại đón em đó!- Cô gái nói vọng theo, vẻ mặt còn là tràn đầy phấn khởi.
Đợi đến khi đối phương đi khỏi, Hồng Khanh mới có thể hít thở cử động trở lại như bình thường. Không ngờ tới, một kẻ trông không ra gì như kia lại mang đến một áp bức khủng khiếp đến như vậy. Khiến mặt cô ta trắng bệch hết cả ra.
– Cái đó… Cô gì đó ơi, cô có làm sao không?- Cô gái kia thấy khuôn mặt Hồng Khanh kém sắc, liền đến gần mà hỏi han.
– Cô về đi, nơi đây không phải là chỗ mà cô nên đến!- Hồng Khanh đứng nghiêm trang trở lại, ánh mắt nhìn đối phương khó rõ nông sâu.
– Không, ta phải kiếm tiền. Chỉ khi kiếm đủ tiền rồi, Tình lang mới quay lại đón ta!- Cô gái vội lắc đầu, từ chối lấy ý tốt đó.
– Cô có biết đây là đâu không? Lại muốn ở lại, là muốn tự chuốc khổ sao?- Hồng Khanh nghiêm mặt, lạnh lùng khuyên nhủ đối phương.
– Hoa Lâu, không phải sao?- Cô gái ngờ nghệch mà đáp, chẳng hề mà bận tâm đến chuyện này.- Nơi đây thì có gì nguy hiểm?
– Cô… Được rồi! Người đâu, đưa cô ta xuống dưới. Chăm sóc cho cẩn thận!- Hồng Khanh chẳng biết nói gì thêm, đành bất lực mà miễn cưỡng thu nhận cô ta.
Sau chuyện này, Hồng Khanh lập tức mà báo với hắn. Đối phương cũng quá là bất thường đi, không rõ địch bạn, phải biết đề phòng. Kế hoạch của hắn, không thể vì một nhân tố bất định mà bị ảnh hưởng được.
– Chủ nhân, thuộc hạ có chuyện muốn bẩm báo với ngài!- Hồng Khanh đứng một bên, cung kính cúi đầu trước hắn.
– Có chuyện gì?- Hắn ngồi xuống, biến về dáng vẻ thần bí kia.
– Gần đây, có một tên tự xưng là Tình lang. Đưa đến đây một cô gái, thuộc hạ vốn muốn đuổi tên đó đi. Không ngờ, tên đó thực lực phi phàm. Trực tiếp khống chế thuộc hạ, khiến thuộc hạ bất động. Thực lực, phải nói là vô cùng cao!- Hồng Khanh liền đem mọi chuyện, kể rõ ngọn ngành lại với hắn.
– Còn có kẻ như thế sao? Không có lệnh của ta, tạm thời đừng đả động gì tới tên đó, cứ quan sát trước đi. Ta thật muốn xem, tên đó là muốn làm gì?- Hắn một tay xoa cằm, một tay vịn chặt ghế, ánh mắt sắc sảo mà nhìn xa xăm.
– Đại nhân, ngài đây rồi! Ngài đừng để Tiểu Quỷ ở lại đây nữa được không? Tiểu Quỷ muốn đi theo, hầu hạ ngài!- Tiểu Quỷ chạy đến bên cạnh hắn, bày ra vẻ mặt đáng thương mà nói.
– Ngươi sao? Được rồi, ngươi theo ta, đi đến Đỗ Thế gia đi. Vừa hay có chuyện cho ngươi làm đây!- Hắn trong lòng sớm đã có tính toán, phẩy tay một cái, Tiểu Quỷ liền biến về dáng vẻ của Lượm. Dù sao trước đó, bộ dạng này của Tiểu Quỷ đã bị người ta thấy qua. Nên đành phải cải trang một chút vậy.
– Còn cô nữa, thực lực quá yếu rồi. Học một môn công pháp này đi!- Hắn quay người lại, bắn ra một tia Huyết Khí vào trong đầu của Hồng Khanh. Rồi sau đó thì quay lưng, bước từng bước thong dong mà rời khỏi đây.
Muốn đưa Tiểu Quỷ vào Đỗ Thế gia, hắn cần một thân phận thích hợp cho đối phương. Mà chuyện này, hắn đã thay đứa trẻ này nghĩ qua rồi. Không thân phận nào, thích hợp hơn con riêng bên ngoài của Đỗ Quý. Vừa dễ dàng hành động lại vừa tiện lợi, chẳng ai là dám gây khó dễ cả.
– Đây là Đỗ Thế gia, ngươi làm quen trước đi. Sau đó, sẽ có chuyện cho ngươi làm…- Hắn đang căn dặn thì lại bị Đỗ quản gia chen ngang.
– Gia chủ, nhỏ như vậy mà ngài cũng không tha. Ngài cầm thú dữ vậy? Không… Không, là thuộc hạ lỡ lời. Ngài đừng để trong lòng. Phải nói là, ngài biết ‘thưởng thức’ mới phải!- Đỗ quản gia thấy Tiểu Quỷ bên cạnh hắn, liền nhìn hắn với vẻ mặt đăm chiêu. Sớm biết Đỗ Quý háo sắc thành tính, lại không ngờ đến thú tính lại đến mức này.
– Ngươi là muốn chết có phải không hả?- Hắn lộ ra vẻ mặt không vui, ánh mắt chết chóc mà khiến đối phương lạnh người.
– Thuộc hạ không có, thuộc hạ đi liền đây. Chuyện này, sẽ không nói với ai. Ngài cứ yên tâm!- Đỗ quản gia vội mà chuồn đi mất, thấy được chuyện không nên thấy. Đây chính là đại họa.
– Ngươi đứng lại đó cho ta! Khốn kiếp, lại chạy nhanh đến vậy!- Hắn còn muốn trừng phạt đối phương nhưng Đỗ quản gia đã chạy mất rồi.
– Đại nhân… Kẻ đó, có cần thuộc hạ giúp ngài giải quyết không?- Tiểu Quỷ lên tiếng, còn làm ra hiệu muốn giết người.
– Không cần! Còn nữa, sau này ngươi đều gọi ta là cha đi, đừng gọi đại nhân nữa…- Hắn tiếp tục mà căn dặn nhưng lại có người cắt ngang tiếp.
– Gia chủ, đứa trẻ này là…- Thiền Nhu đi đến, nhìn đến Tiểu Quỷ rồi nhìn đến hắn mà hỏi.
– Khụ khụ, đây là con riêng bên ngoài của ta. Ta mới vừa nhận lại, muốn đưa nó về Đỗ Thế gia. Thế nào, được không?- Hắn tiếp lời, mặt không biến sắc mà trôi chảy đáp.
– Vậy sao? Vậy ta cho người, sắp xếp cho đứa trẻ này vậy!- Thiền Nhu lại không mấy là ngạc nhiên, thậm chí còn nhiệt tình mà đón tiếp.
– Không cần, cứ để nó theo ta là được. Chuyện này, không phiền nàng phải bận tâm!- Hắn dĩ nhiên là không để Tiểu Quỷ đi theo đối phương rồi, để đối phương phát hiện ra gì đó thì nguy mất.
– Ngươi… Được!- Thiền Nhu còn muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Chuyện này tuy là có chút bất ngờ nhưng đối với loại người như Đỗ Quý mà nói, một tên không ra gì. Thì đây cũng chẳng phải là chuyện lạ. Chỉ cần không ảnh hưởng đến Đỗ Thế gia quá nhiều thì Thiền Nhu, người vợ cả này đều sẽ không quản tới. Đều sẽ để mặc đối phương muốn làm gì thì làm. Nhưng việc này, không tránh khỏi những lời bàn tán đến từ những người khác.
– Đứa trẻ đó, là ai thế?
– Hình như… Là con hoang bên ngoài của gia chủ, nghe nói như thế thì phải?
– Xuỵt, chuyện này nhỏ thôi, để người khác nghe thấy chúng ta nói thì phiền phức đó!- Hạ nhân bàn tán xì xào, chẳng mấy chốc lời này đã lọt đến tai những người con khác của Đỗ Quý. Trong đó có Đỗ Sinh và Đỗ Hạnh.
– Cha mới nhận về một đứa trẻ nữa sao?- Đỗ Sinh hay tin, cũng không bất ngờ là mấy, thản nhiên như thường.
– Anh, chúng ta có cần quản nó không?- Đỗ Hạnh bên cạnh, bất giác mà sinh ra cảm giác dè chừng với đối phương.
– Chỉ là một đứa trẻ mà thôi, cần gì phải quan tâm. Đi thôi, chúng ta còn phải tu luyện nữa. Đừng vì chuyện này mà phân tâm!- Đỗ Sinh thì lại không quan tâm là mấy, bởi vì y biết. Tại Đỗ Thế gia này, thực lực mới là thứ quyết định tất cả. Có thực lực, chẳng chuyện gì là phải sợ. Không có thực lực, chuyện gì cũng đều sợ.